66. Chương 66: Thảm Họa Hải Yêu (7)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 66: Thảm Họa Hải Yêu (7)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

......!
Tháng sáu là mùa mưa ở cảng Yeomans.
Nghe nói năm nay mưa còn dữ dội hơn, ngay cả mặt biển cũng dâng cao lên đôi chút.
Dì Shanna nghe thấy tiếng mưa rơi thì nhướng mày, bàn tay đang nhào bột bánh ngừng lại.
Sau khi rửa tay xong xuôi, dì nhanh chóng cầm chiếc ô đắt tiền mà người con trai mới làm ăn phát đạt năm ngoái mua về để đi ra khỏi nhà.
Không nên bỏ qua bất kỳ một cơ hội nào để khoe khoang cả.
Dì ra vẻ thanh lịch ngẩng đầu lên, làm động tác gượng gạo như những cô gái nhà giàu trên báo vẫn miêu tả.
Ngón tay cầm dù khẽ nâng lên, vừa đi bộ vừa khẽ nâng cánh tay còn lại, lòng bàn tay ngửa lên – dì chỉ còn thiếu một cái túi được treo trên cổ tay mà thôi.
Mãi mới thấy một người khác trong màn mưa, Shanna vội vàng bước nhanh muốn đi lướt qua người đó.
Nhưng sau khi dì đến gần và thấy rõ người đó là ai, sắc mặt lập tức biến đổi.
Shanna vừa chán ghét vừa sợ hãi dừng bước, không tiến thêm nữa.
"Brigde! Cháu Bridge của tôi!" – Bà lão đội chiếc mũ cũ nát đang kêu thảm thiết trong mưa.
Đôi mắt của bà dường như kém đi nhiều, trông như người mù, tay chống gậy dò đường phía trước.
Đường xá trời mưa trơn trượt, bà lảo đảo vài bước rồi khuỵu xuống đất.
Shanna cắn môi do dự, cuối cùng vẫn cau mày tiến lại.
"Bà Joan..." – Dì gọi lớn một tiếng – "Đừng tìm nữa, mau về nhà đi.
Mới được nửa tháng, báo chí cũng chưa đưa tin tàu của gia tộc Scott đã trở về đâu."
Shanna chần chừ một lát nhưng vẫn đưa tay ra, đỡ lấy cánh tay gầy guộc của bà Joan, muốn kéo bà lão đứng dậy.
"Bridge, cháu ngoan, con trở lại rồi..." – Bà Joan vốn đang khóc lớn trên đất, sau khi Shanna đến gần thì đột nhiên níu chặt lấy tay đối phương, kéo lại gần mặt mình rồi không ngừng vuốt ve – "Bà đã nói rồi, đừng ra biển, Hải Yêu sẽ đòi mạng con đó! Thằng bé này, rốt cuộc con có chịu nghe lời bà không?"
"Ơ kìa, bà làm gì vậy!" – Shanna vội vàng gạt tay bà lão ra, trên tay còn dính chút nước mắt, có lẽ cả nước miếng của bà Joan!
Dì ta ghét bỏ chùi tay lên áo mình, đứng dậy định bỏ đi.
Thật ra dì cũng không nên tự dưng động lòng tốt, bà lão điên khùng này cứ phát bệnh kể từ khi cháu trai Bridge của bà đi làm thủy thủ.
Ngày nào bà lão cũng thơ thẩn quanh cảng Yeomans, ngày ngày gọi tên của Bridge, vừa khóc vừa mắng, lại còn lẩm bẩm về yêu quái ăn thịt người trên biển khơi gì đó.
Đây chẳng phải là điềm gở sao, rõ ràng là đang trù ẻo cháu trai mình.
Con trai của Shanna lần này cũng ứng tuyển làm thủy thủ, tất nhiên là càng không ưa cái bộ dạng điên khùng này của bà Joan.
Dì ta chẳng thèm quay lại nhìn, cứ thế quay về nhà mình, mặc kệ bà lão đang rên rỉ sau lưng.
Nhưng những lời bà lão kêu lên lại khiến Shanna khó chịu vô cùng.
"Chết hết rồi! Chết hết rồi trời ơi!"
Giọng bà lão như lưỡi dao sắc bén xuyên qua màn mưa, đâm vào tai dì.
Shanna giận dữ quay đầu định lớn tiếng mắng mỏ, lại chỉ thấy bà lão đang đau đớn, xót xa cúi gập người xuống nền đất sỏi đá, miệng không ngừng lặp lại ba chữ "chết hết rồi".
Mưa càng lúc càng lớn, từ khi Shanna ra khỏi cửa đã có xu hướng trút xuống như thác đổ.
Rõ ràng là buổi chiều, nhưng trời u ám như đã xế chiều.
Từ xa, một cậu bé đội mũ đỏ, ôm chồng báo mới trong lòng, chạy đến.
Nó cũng bị hành động của bà Joan dọa sợ nên né tránh, mãi đến khi chạy đến bên cạnh Shanna vẫn không ngừng ngoái đầu lại nhìn bà lão điên kia.
"Dì Shanna, báo của dì này." – Nó nhét một tờ báo vào tay Shanna, sau đó rụt chân chạy sang một "gia đình giàu có" khác cũng đặt báo.
Shanna đang giận sôi người, định mắng bà Joan vài câu, nhưng bị ngắt lời như vậy nên dì ta cũng không cất tiếng lên được nữa.
Dì bực mình lườm bà lão mấy lần, tiện tay mở báo ra, định bụng về nhà sẽ đọc xem giới thượng lưu đang có trào lưu gì.
Nhưng vừa liếc mắt qua, dì đã thấy vài con chữ mấu chốt.
Có tin tức của gia tộc Scott?
Shanna hơi lo lắng cho con trai nên lập tức kẹp cán ô vào nách, đứng tại chỗ đọc tin tức liên quan trên báo.
Nhưng ước chừng mới đọc đến tiêu đề, cả người dì đã cứng đờ.
Ô che mưa rơi xuống đất, Shanna đứng sững như trời trồng một lúc lâu.
Một lần nữa nhìn lại thông báo về chuyến tàu đó, ánh mắt dì dần dần mất đi tiêu cự.
Từ lúc tiếp nhận thông tin cho đến khi hoàn toàn suy sụp, Shanna há miệng nhưng không thốt nên lời.
Dì run rẩy đưa tay che kín mặt, bả vai cũng run lên vài cái, tiếng nghẹn ngào bật ra từ cổ họng, hai chân khuỵu xuống đất.
Tờ báo trong tay vì thế mà rơi xuống, bị nước mưa làm ướt sũng, nhưng dòng tiêu đề in vừa to vừa đậm kia khó lòng bị xóa nhòa bởi mưa lớn.
"Ngày một tháng sáu, con tàu viễn dương của gia tộc Scott đã hoàn toàn bị đắm khi chỉ cách bến phà Margue ba mươi mét, không một ai sống sót."
Shanna cảm thấy cả thế giới như đang rung chuyển.
Dì ngẩng đầu nhìn mây đen giăng đầy trên trời, sợ hãi đến mức không thể phản kháng lại bất cứ điều gì.
Những con sóng lớn cuồn cuộn cao hơn mấy tầng nhà, vừa gào thét vừa từ đại dương ào lên đất liền, cơn mưa như thác nước từ trên trời đổ xuống cũng hòa lẫn vào trong đó.
Chúng cất lên khúc ca chết chóc, phá hủy từng tấc đất, từng đồ vật.
Đại dương tùy tiện đổ bộ xuống nhân gian, nước lũ vô tình xóa sổ sinh mạng con người.
Shanna hoàn toàn không kịp phản ứng, lũ lụt ập đến, cuốn phăng cơ thể dì, đẩy dì ngã xuống đất rồi nhấn chìm dì trong dòng nước lũ.
Nỗi đau đớn mất con cũng vì khoảnh khắc bị đe dọa tính mạng này mà vơi đi phần nào, nhưng Shanna chỉ kịp nuốt một ngụm nước biển thì ý thức đã tan biến trong sự thống khổ.
Trong cơn đại nạn, cơ thể dì cũng nhỏ bé như bao người khác.
Sau đó, vô vàn kiến trúc và cây cối bị phá hủy, bị cuốn trôi, bị tiêu diệt...!
Trước thảm họa thiên nhiên, con người cũng chẳng khác gì cọng cỏ, côn trùng hay hạt cát.
Nền văn minh kéo dài ngàn năm có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Nó đã từng tạo nên vô số thành tựu huy hoàng.
Nhưng sau khi nền văn minh ấy chấm dứt, nó cùng lắm cũng chỉ có thể hóa thành những con số, rải rác trong một cuốn sách thần thoại vô danh của một kỷ nguyên nào đó về sau mà thôi.
"Nền văn minh nhân loại thứ nhất, đã kết thúc bởi một trận đại hồng thủy."
......!
Giữa tháng năm, thời tiết dần dần nóng bức.
Tuy nói đại dương ít nhiều cũng mát mẻ hơn đất liền đôi chút, nhưng đối với những thủy thủ hằng ngày phải sống ở tầng dưới cùng, đối diện cùng lúc với ánh mặt trời chói chang và gió biển mà nói, cuộc sống cũng chẳng thoải mái hơn trước là bao.
Trên con tàu viễn dương mang trên mình sứ mệnh phát triển nền văn minh vô cùng cao cả này, mấy người mặc đồng phục thủy thủ vừa giăng lưới vừa rảnh rỗi tán gẫu.
"Chúng ta lười biếng thế này, nếu để Ferguson thấy được thì không chừng bị hắn tịch thu bữa tối đấy." – Một thủy thủ nhổ cọng rơm trong miệng, nheo mắt nhìn sang cánh cửa nhỏ trên boong tàu.
"Đây mà là lười biếng á? Tán gẫu một chút thì sao? Ít nhất chúng ta còn làm việc kiếm sống, chứ như ai đó..." – Người bên cạnh bĩu môi, giọng nói đầy vẻ oán giận.
"Chúng ta sao so được với người ta, nghèo đến nỗi không cần mặt mũi, bao giờ xuống tàu là có cơ hội chặn nó lại rồi."
Thủy thủ đó vừa nói vừa liếc mắt nhìn một thủy thủ khác.
Bạn hắn thấy vậy thì hiểu ý, nhíu mày rồi thẳng thắn gọi tên người đó: "Bridge!"
Vị thủy thủ tên Bridge rụt rè một chút, bất mãn quay đầu lại.
"Nhìn cái vẻ mặt như cha mới chết của nó kìa..." – Thủy thủ thứ hai lẩm bẩm một câu với bạn hắn, sau đó lại hỏi Bridge – "Này, thằng Morren kia leo lên người cậu ấm Victor, có phải mày hâm mộ lắm không? Cái bộ dạng của mày ấy, tao đoán chắc cũng thích đàn ông nhỉ!"
Đây không phải lần đầu tiên bọn họ nói những lời này.
Mỗi lần nhắc đến chuyện đó, bọn họ đều phải bắt nạt Bridge để mua vui một trận, vì dù sao bọn họ cũng không tiếp xúc được với người trong cuộc.
Bridge trợn mắt nhìn bọn họ, tức giận quay đầu đi không nói một lời.
Nó cực kỳ khó chịu.
Hai ngày nay nó bị nhiều người giễu cợt chỉ vì người bạn thân Morren.
Hai ngày trước, Morren không cẩn thận rơi xuống biển.
Cậu Victor lương thiện nên mới đưa cậu lên tầng cao nhất, rồi mời bác sĩ riêng đến tận tình chăm sóc.
Không ngờ sau khi tỉnh dậy, đầu óc Morren như bị hỏng mất rồi.
Mấy thủy thủ khác không tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đó, chỉ nghe nói lúc đó, Morren lại muốn nhảy xuống biển một cách khó hiểu, dưới sự ngăn cản của người khác còn nói xằng bậy đủ điều như "Tôi đã phá giải rồi, đây là ảo giác, để tôi trở về".
Cho đến khi Victor xuất hiện mới trấn an được cậu.
Không ít thủy thủ thầm nói Morren giả vờ, mục đích chính vẫn là đường đường chính chính, mặt dày bám lấy cậu ấm nhà giàu Victor để thoát khỏi thân phận người nghèo.
Bởi vì sau chuyện đó, Victor quả thực đối xử với một thủy thủ ở tầng lớp thấp nhất như người yêu!
Mưu kế của Morren đã thành công.
Đơn giản đến mức khiến tất cả mọi người chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Còn Morren – nhân vật trung tâm đã tạo nên câu chuyện sóng gió ấy lại không hề có cảm giác gì với sự kiện lần đó.
Giờ phút này, cậu đang lo lắng khôn nguôi ngồi ở mép giường, luôn nghiêng đầu nhìn cảnh biển ngoài cửa sổ.
Morren muốn nói lại thôi vài lần, vẫn không nhịn được mà mở miệng: "Nơi này so với sông Vĩnh Độ nguy hiểm hơn nhiều quá, ảo ảnh đã kéo dài hai ngày...! Thần giấc mơ nói với tôi, chỉ cần đi qua sông Vĩnh Độ, trèo lên núi Liệt Phong và leo lên chín tầng chim di cư là có thể đưa ngài trở về Thiên Quốc, nhưng sao giờ lại có thêm một cửa ải này?"
"Victor" không nói gì, lặng lẽ đưa một đĩa hoa quả quý hiếm đến trước mặt Morren.
Nhưng Morren càng nói càng kích động.
Cậu đẩy đĩa trái cây ra, đứng thẳng dậy: "Có phải trong chuyện này còn ẩn giấu bí mật nào đó không? Lúc leo lên loài chim di cư ngài đã từng nói rằng, có lẽ dừng lại ở nơi đó mới là đúng.
Chẳng lẽ, chẳng lẽ chúng ta đi nhầm đường rồi sao?"
Victor nghe thấy thế, tim hắn đập loạn trong chốc lát.
Hắn thất thần, rõ ràng đang nhìn Morren nhưng lại như đang nhìn một thứ khác.
"Ngài sao vậy?" – Morren dè dặt hỏi thần linh của mình.
Vernes là đối tượng duy nhất cậu có thể nương tựa trong ảo ảnh xa lạ chồng chất này.
Mọi thứ ở nơi này đều khác biệt với thế giới của cậu, có rất nhiều thứ cậu chưa từng nhìn thấy hay nghe nói qua, cũng có rất nhiều người kỳ quái, khiếm nhã và bất kính với thần linh.
"...Chỉ là ta không ngờ, em vẫn còn nhớ những lời này."
Victor cười một tiếng, nhưng nụ cười ấy chưa từng hiện lên trong ánh mắt, thậm chí còn mang vẻ hơi chua chát.