65. Chương 65: Hải Yêu Ngày Tận Thế - Phần 6

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 65: Hải Yêu Ngày Tận Thế - Phần 6

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những ngón tay của Morren khẽ run rẩy, cậu giật mình thon thót vì tiếng súng.
Không biết thuyền phó sẽ làm cách nào để giải thích và kiểm soát tình hình hỗn loạn này.
Cậu nín thở nhìn sang, căng thẳng siết chặt nắm đấm, chờ đợi đối phương thông báo về sự tồn tại của Hải Yêu.
Morren cho rằng hành động ngăn chặn sự hỗn loạn này của thuyền phó có lẽ là vì ông đã phần nào tin vào lời cậu nói lúc nãy.
Thế nhưng cậu đợi mãi, cánh tay đang giơ súng của thuyền phó vẫn bất động, chỉ run rẩy dưới những ánh mắt đổ dồn của mọi người.
Ông vẫn chưa nhả ngón tay khỏi cò súng, và sau khi ra lệnh, ông cũng không nói thêm lời nào.
Trái lại, hơi thở của ông dồn dập bất thường, cánh tay đang giơ cao cũng từ từ hạ xuống ngang người.
Sau đó, thuyền phó lảo đảo lùi lại vài bước như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ, không kìm được mà bật ra vài tiếng thở hổn hển.
Morren theo bản năng nhìn về hướng cánh tay ông chỉ, và cùng với tiếng vật nặng rơi xuống làn sóng biển cuồn cuộn là hình ảnh mờ ảo của một quái vật mình người đuôi cá, vừa bẩn thỉu vừa thối rữa.
Nó lướt qua khung cửa sổ chỉ trong thoáng chốc, để lại những vệt chất lỏng đen đặc, nhớp nháp dính trên bề mặt mà nó chạm vào.
Tiếng gào thét của gió biển ùa vào bên trong qua khung cửa sổ mở toang, những tia nước đen ngòm tạt vào theo từng đợt gió thổi như một trận mưa bất ngờ khiến người ta không kịp trở tay.
Trong số đó, vài giọt "nước mưa" bắn tung tóe lên mặt người thủy thủ đang ngồi gần cửa sổ.
Người ta chỉ thấy đồng tử của người thủy thủ ấy giãn to.
Hắn há hốc mồm, giơ tay lên định lau mặt, nhưng những ngón tay còn chưa kịp chạm vào thứ chất lỏng đen kia thì hắn đã trợn trắng mắt và ngã vật ra đất, co quắp lại.
Sau một giây tĩnh lặng, tiếng la hét the thé còn vang vọng hơn cả lúc trước lại bùng lên.
"A a a a a!"
Tất cả những người ngồi cạnh gã thủy thủ kia đồng loạt ba chân bốn cẳng chạy trốn như điên, thậm chí có người còn liều mạng muốn nhảy xuống biển.
Nhưng sau khi kịp phản ứng, họ mới nhận ra biển cả còn nguy hiểm hơn ở trên thuyền, nên bắt đầu hỗn loạn xô đẩy vào nhau như những con ruồi mất đầu.
Mọi người điên cuồng tránh xa vị trí gần cửa sổ, mặc dù trong số đó có một vài người không tận mắt nhìn thấy cái đuôi cá kỳ dị kia, nhưng cảm xúc của họ vẫn bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh.
Bản thân cơn bão đã đủ khiến người ta sợ hãi, giờ lại còn có thêm biển đen kỳ lạ, mùi máu tanh trong không khí, một vật thể phi thường vừa lướt qua...!
Sức chịu đựng yếu ớt của con người đã đứng trước bờ vực tan vỡ.
Trái tim Morren vì thế mà đập thình thịch mấy nhịp.
Đó hiển nhiên là thi thể của con Hải Yêu mà cậu đã tận mắt chứng kiến trong phòng Victor trước đó.
Lần này cậu không cần bận tâm đến việc thuyền phó có tin mình hay không nữa, dù sao thì mọi người cũng đã nhìn thấy rồi.
Ai đó vỗ vào vai cậu. Morren định ngăn chặn tình trạng hỗn loạn của mọi người nên hô to vài tiếng "Mọi người yên lặng một chút", nhưng giọng cậu hoàn toàn bị những tiếng gào thét nhấn chìm.
Đang lúc hoảng hốt mong đợi thuyền phó sẽ kiểm soát lại tình cảnh hỗn loạn này, Morren cảm thấy cánh tay mình bị một người kéo lại.
"Morren! Morren...!Cậu thấy không, đó là cái gì vậy? Bọn mình tiêu rồi Morren..."
Bridge vừa lăn vừa bò đến cạnh Morren, hoảng sợ nắm lấy tay cậu, siết chặt đến mức như muốn kéo đứt cánh tay ấy ra: "Vùng biển này bất thường quá, lời bà nội nói là thật đúng không? Có Hải Yêu thật, bọn mình không thể trở về được! Nếu mà bọn mình nghe lời bà ngăn cản..."
"Tôi..." - Morren vừa định mở miệng thì tiếng súng lại đột nhiên vang lên một lần nữa, khiến cậu giật bắn mình.
"Đoàng đoàng ——"
Cậu ôm lấy vai Bridge, nó đang sợ hãi đến mức òa khóc, sau đó nhanh chóng quay đầu nhìn về nơi phát ra tiếng động.
"Giả thần giả quỷ cái gì, tao giết hết!"
Thuyền phó điên cuồng nã súng ra bên ngoài cửa sổ, thế nhưng không giống với vẻ bình tĩnh cậy mạnh giả dối của mình, ông đã ngã nhào ra đất sau tác động của tiếng súng.
Thế mà ngón tay ông ta vẫn không ngừng bóp cò.
Thuyền phó há miệng run rẩy bắn loạn xạ, cánh tay run rẩy của ông ta không thể kiểm soát được phương hướng ngắm súng.
Sau vài tiếng súng kinh hoàng vang lên, đã có vài người bị thương vì không né kịp.
Những tiếng rên rỉ và những giọt máu tươi chảy ra từ những người bị thương đã chạm đến giới hạn cuối cùng trong lòng tất cả mọi người.
Thuyền phó không những không có cách cứu vãn tình hình này, mà thậm chí còn khiến nó liên tục diễn biến theo chiều hướng xấu hơn.
Đối tượng khiến mọi người hoảng sợ lại có thêm một người nữa.
"Giết người...!Giết người!"
"Thuyền phó bị yêu quái hút hồn rồi...!Tao từng nghe qua, chú tao đã từng nói cho tao biết.
Biển khơi có yêu quái mê hoặc tâm trí con người, nó sẽ kéo người xuống biển rồi giết chết!"
"Một trăm đồng vàng tiền công thì có ích gì chứ?! Tao chỉ muốn sống thôi ——"
Những lời nói lộn xộn văng vẳng bên tai khiến Morren càng thêm lo lắng.
Cậu muốn mạo hiểm bước lên ngăn chặn hành động điên cuồng của vị thuyền phó đang bất thường kia, nhưng lại bị Bridge ôm chặt lấy bắp chân.
Nó nức nở, cả người cứng đờ ngồi dưới đất, vô cùng hoảng hốt nhìn xung quanh, ôm chặt lấy cậu không chịu buông tay như người sắp chết đuối vớ được cọc.
"Đừng đi Morren! Nguy hiểm lắm, bọn mình sẽ chết huhuhu..."
Chưa đến vài giây, thuyền phó đã bắn hết đạn rồi nằm ngửa trên đất, há miệng thở hổn hển.
Giờ phút này chẳng còn phân biệt người thượng đẳng hay hạ đẳng gì nữa, nỗi sợ hãi chân thật trước mắt khiến tất cả mọi người đều chỉ muốn bỏ chạy.
"Ngài Quark đâu? Thuyền trưởng, còn có hai vị thuyền phó, ngài Ferguson, những người đó đi đâu rồi?!"
Bây giờ Morren cũng sợ hãi và bất lực y như vậy.
Cậu lo lắng đặt nghi vấn, chỉ muốn vội vàng tìm ai đó có thể thay thế thuyền phó để ra lệnh và kiểm soát mọi người.
Cậu ấm Victor hẳn là không được, ngay sự tồn tại của hắn thôi đã là điều kỳ quái nhất rồi.
Mà ngài Quark - vị phó lãnh đạo không hề hòa hợp với Victor được gia tộc Scott phái tới - đã đi đâu rồi?
Có lẽ những "người thượng đẳng" kia cũng giống như thuyền phó lúc đầu, đang trốn trên tầng hai viết di thư - thứ mà đã được định sẵn là không thể bị phát hiện.
Nhưng tầng dưới có động tĩnh lớn như vậy, tại sao lại không có ai xuống xem xét một chút?
"Ngài Quark...!Sau khi ông ta cùng bác sĩ Devon đi kiểm tra thân thể cho cậu Victor thì không thấy quay lại..."
Bridge thút thít trả lời, miễn cưỡng xốc tinh thần để đáp lại Morren, sức lực bấu chặt lấy cậu của nó cũng dần yếu đi.
"Thế thì họ đang ở trên tầng!"
Morren gỡ tay nó ra, nhân cơ hội này nhanh chóng bước qua đám đông để đi lên tầng hai, "thức tỉnh" những người kia và cho họ ý thức được tình huống bây giờ tệ hại đến nhường nào!
Nhưng cậu vừa mới đứng lên và chuẩn bị sải bước lên tầng, đôi chân cậu đã khó khăn khựng lại trên sàn gỗ gồ ghề, đế giày ma sát với mặt đất tạo nên một tiếng kêu rợn người.
...Không đúng.
Tất cả chuyện này đều không đúng.
Hơi thở của Morren đột nhiên trở nên nặng nề.
Tóc gáy trên cơ thể cậu đồng loạt dựng đứng, một cảm giác lạnh lẽo ùa đến sau lưng, cùng với một cảm giác khó hình dung xộc thẳng lên đầu cậu.
Tựa như có đôi bàn tay vô hình đang không ngừng lôi kéo da thịt cậu.
Nó dùng sức rất nhẹ, nhưng lại khiến cậu sợ đến mức quên cả chớp mắt.
Yên lặng quá đỗi.
Một giây trước, nơi đây vẫn hỗn loạn không chịu nổi, mọi người kêu la rên rỉ khắp nơi.
Nhưng giờ lại tĩnh lặng đến lạ thường.
Không khí cũng như đang ngưng đọng hoàn toàn.
Không có âm thanh của gió bão, cũng không có tiếng nói của con người, như thể có ai đó đã ấn nút tạm dừng thời gian, khiến tất cả mọi thứ đều đứng lại.
...!Sao có thể như vậy cơ chứ.
Yết hầu Morren khẽ nuốt khan.
Cậu giống như một cỗ máy cũ kỹ rỉ sét, khó khăn cử động cơ thể cứng ngắc của mình, chậm rãi xoay người.
Đối mặt với cầu thang dẫn lên tầng hai, cậu nhìn thấy một người đang đứng trên bậc thang tối đen.
Người ấy có mái tóc bạch kim, mặc một chiếc áo sơ mi phẳng phiu không một nếp nhăn, dáng hình tuấn tú, khí chất ưu việt.
Hắn đứng trên cao vài bậc, rũ mắt nhìn xuống những người đang chật vật dưới đất tựa như một vị thần linh cao quý xa vời đang nhìn xuống chúng sinh.
Sự xuất hiện của hắn yên lặng không một tiếng động, còn đám người đang quấy rầy đến hắn kia dường như đang mắc phải một nghiệp chướng nặng nề.
Cảm giác căng thẳng của Morren dường như đã chạm tới giới hạn, khiến cơ thể cậu lại bắt đầu mềm nhũn.
Cậu đưa tay về sau lần mò, định dựa vào thứ gì đó để mình không ngay lập tức ngã xuống, nhưng xung quanh cậu chẳng có gì cả.
Giữa vị trí của cậu và hắn còn có vô số người vẫn đang giữ nguyên biểu cảm hoảng sợ và ánh mắt dữ tợn, giữ nguyên những động tác cuồng dại đến khôi hài của bản thân.
—— Điều này kỳ dị vô cùng.
Nhưng Morren thậm chí không có cách nào phân tán sự tập trung, trong mắt cậu chỉ còn nhìn thấy chàng trai đã mang đến sự hãi hùng và run sợ cho cậu.
"Morren." - Người đó gọi tên cậu.
Tiếng gọi này như thể một chiếc búa hung hãn đập xuống đầu Morren.
Chỉ là chiếc búa đó làm bằng sợi bông, cho nên mới khiến cậu vừa thấy nặng trĩu mơ màng, vừa thoáng chốc mê man.
Tinh thần, ý chí và nhận thức của cậu tựa như biến thành cát bụi trong chớp mắt.
Vào giờ phút này, cậu không thể nghĩ đến những điều bất thường này nữa, cũng không còn hơi sức đâu mà suy tính về tình huống kỳ quái trước mắt.
Morren đứng tại chỗ, nhưng lại như thể đang lơ lửng giữa không trung.
"...!Nói sẽ không để ta chờ lâu, nhưng sao, em lại rời đi lâu đến vậy."
Victor mỉm cười nói, vịn bàn tay nhợt nhạt lên lan can bẩn thỉu, bước đi chậm rãi theo ngữ điệu không nhanh không chậm của mình.
......
Morren cảm thấy hơi khó thở.
Cậu đứng ngơ ngác tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
"Loài người mù quáng, dốt nát, ngu dại ồn ào, nhưng em lại sẵn lòng đứng cùng bọn họ." - Victor vừa bước đến gần Morren vừa nói.
Hắn như đang oán trách, trong giọng nói còn có vẻ bất lực và hơi không vui.
Nụ cười trên mặt hắn biến mất sau khi dứt lời, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối không hề rời khỏi Morren.
Có một vài người nằm trên đất và vẫn đang giữ nguyên động tác như trước, thế mà Victor lại vừa như không nhìn thấy, vừa như hoàn toàn không quan tâm mà dứt khoát giẫm lên những người đó như đang giẫm lên mặt đất bằng phẳng.
Đôi mắt của Morren không kìm được mà rũ xuống, nhìn cảnh những người kia bị "chà đạp" một cách chân thực.
Cậu kinh sợ lùi về phía sau vài bước, trong ngực dâng lên một cảm giác khó chịu ức chế, luôn cảm thấy Victor đang không giẫm lên cơ thể của bọn họ mà rõ ràng là trái tim mình.
Thật ra đầu óc cậu bây giờ đã hoàn toàn ngừng suy xét, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được cảm xúc có tên là "đau lòng", hoặc cũng có thể là "thất vọng" đang dần nảy sinh và lan ra khắp cơ thể.
Tại sao cậu lại thất vọng?
"Tại sao?" - Victor dừng lại trước mặt cậu, nhắc lại một lần.
......
"Tại sao không trả lời ta, Morren." - Victor nhíu mày.
Hắn trừng mắt nhìn gương mặt Morren, nhưng chỉ nhận được sự im lặng từ cậu.
Hai người đối mặt trong một hoàn cảnh tĩnh lặng kỳ dị.
Những ngón tay của Victor ấn vào lòng bàn tay, hắn cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.
Bên ngoài cửa sổ, mặt biển đang yên ả đột nhiên lại dâng lên những ngọn sóng cao chót vót.
Chúng vây quanh thân tàu, kích động từng chút một như đang kiềm chế ý muốn lật đổ con tàu này mà miễn cưỡng vần vũ xung quanh.
"Tôi không biết cậu đang hỏi cái gì." - Morren bỗng dưng mở miệng một cách rất bình thường và lưu loát, thế nhưng chính sự bình thường này mới là điều bất thường nhất.
"Tại sao lại rời khỏi ta?"
"Tôi thấy sợ hãi khi ở cạnh cậu."
"...!Sợ hãi?" - Victor lặp lại từ này một lần - "Không được sợ hãi, em phải thích ta."
Đối với câu nói không được tính là câu hỏi kia, dường như Morren cũng chẳng thể đáp lại điều gì.
Cậu lựa chọn im lặng.
Victor nhìn ánh mắt Morren, hơi khàn giọng nói: "...Lời thích kia là giả đúng không?"
"Đúng thế, tôi chỉ thấy sợ hãi."
......
Victor trầm mặc rất lâu.
Khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa, vẻ mặt trở nên vô cùng tự nhiên.
Thậm chí khóe miệng còn hơi cong lên, mang theo vẻ vừa dịu dàng vừa điềm đạm: "Ta biết rồi."
Hắn giơ tay chạm lên mái tóc mềm mại của Morren, tập trung vuốt ve từng lọn tóc.
Nhưng lời mà hắn nói ra, lại khiến người ta rét lạnh thấu xương.
"Trước kia em nói thích, vậy thì quay lại trước kia...!Được không?"
....