68. Chương 68: Ngập Tràn Hiểm Ác (1)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 68: Ngập Tràn Hiểm Ác (1)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảnh báo: Chương này chứa nội dung miêu tả cảnh ăn uống mất vệ sinh. Vui lòng không đọc khi đang dùng bữa.
_________________________________________
Lúc này đã gần đến giờ ăn tối.
Morren đi xuống tầng dưới cùng, càng lúc càng nghe rõ hơn những âm thanh huyên náo của bữa tiệc và tiếng trò chuyện do ảo ảnh tạo nên.
Thật khó hình dung những kẻ đó lại có thể vui vẻ ăn uống mà không hề bị ảnh hưởng bởi môi trường hôi thối này.
Chỉ có thể nói rằng quả nhiên là những người không có thật trong ảo ảnh, chứ một “người bình thường” như Morren thì thậm chí còn không thể hít thở bình thường qua mũi.
Cậu có chút không hiểu cơ chế của ảo cảnh này, thế nhưng bây giờ cậu cũng không còn tâm trí để phân tích, mà chỉ có thể hé miệng, hít thở một cách bản năng.
Lúc bước từ cầu thang xuống lối vào sảnh tầng một, hai chân của Morren bỗng nhiên nặng trĩu một cách khó hiểu.
Cho đến khi nhìn thấy toàn cảnh trong phòng ăn, bước chân của cậu đã hoàn toàn dừng lại.
Cậu bắt đầu cảm thấy hối hận vì quyết định bước vào của mình, mặc dù sẽ không có ai chú ý đến sự xuất hiện đột ngột và liều lĩnh của mình.
Bởi vì hình ảnh trước mắt khiến cậu vừa khiếp sợ vừa phát run cả người.
Mọi người đang ngồi ngay ngắn thành hai hàng dài ở hai bên bàn, trước mặt bọn họ là những đĩa thức ăn đen sì, nhầy nhụa.
Bọn họ vui vẻ trò chuyện với nhau như thể những quý ông có giáo dục và xuất thân cao quý.
Nhưng động tác của bọn họ lại thô lỗ đến mức quái dị...!
Những người đang ngồi ở đây hệt như những dã thú chưa được thuần hóa, bọn họ không hề dùng nĩa mà lại vừa nói chuyện vừa thẳng tay bốc từng nắm thức ăn nhão nhoét cho vào miệng.
Họ nhai ngấu nghiến như thể đang thưởng thức món ăn quý hiếm, thi thoảng lại say sưa buông lời khen ngợi.
Nước sốt đặc quánh rỉ ra, dính đầy kẽ tay họ. Nếu chúng bị rơi xuống mặt bàn thì sẽ có người cúi đầu xuống, bất chấp thân phận cao quý của mình mà tham lam và cẩn thận lè lưỡi liếm sạch sẽ, không để sót chút nào.
Ánh mắt Morren vô thức nhìn đám người đang “lúc nhúc” dùng bữa, cảm giác buồn nôn xộc lên mũi, thật sự như muốn xuyên thủng xương sọ cậu.
Cậu như thể bị ngạt thở đến mức hoa mắt, thậm chí còn sinh ra ảo giác.
Trong chiếc đĩa nhão nhoét kia không chứa những nguyên liệu màu đen, mà là một khúc thịt giống con người, hay đúng hơn là giống thi thể của một loài cá.
Thân nó được đặt ngay giữa bàn ăn, những chiếc vảy xếp dọc thân, máu thì chảy tràn ra mép đĩa.
Mà “gương mặt” bị chặt thành nhiều khúc lại được xếp gọn gàng vào từng đĩa, nếu đặt chúng lại gần nhau, có thể ghép lại thành khuôn mặt dẹt của nó – khuôn mặt với ngũ quan phân bố không đều, làn da tái nhợt kỳ dị và đôi mắt thối rữa...!
Đó rốt cuộc là cái gì?!
Đám thủy thủ này, họ có thực sự biết mình đang ăn gì không?!
Biểu cảm mê say kia là thật sao?!
Morren đột nhiên nhíu mày.
Cậu không thể khống chế cơ thể mình quay lại tầng trên, nên đành hoảng hốt chớp mắt nhìn lại lần nữa.
Nhưng chỉ trong cái chớp mắt ấy, bữa ăn bẩn thỉu vừa đập vào mắt và ảnh hưởng đến tinh thần cậu đã biến mất không dấu vết, trên bàn lúc này rõ ràng là những món ăn được bày biện rất đẹp mắt...!
Mùi hôi thối vốn tràn ngập trong mũi lập tức nhạt đi rất nhiều, những kích thích lên các giác quan cậu bỗng nhiên dịu đi, đôi chân đang di chuyển của Morren dừng lại tại chỗ.
Trái tim vẫn đập nhanh bất thường, còn cậu thì lâm vào khủng hoảng, không biết đâu là thật, đâu là giả.
Đang chần chừ không biết có nên tùy tiện bước vào hay không, Morren đã nghe thấy tiếng bước chân “cộp cộp” càng lúc càng gần.
Ngay sau đó, cậu nghe thấy giọng nói thô lỗ và khiếm nhã của một người đàn ông:
“Ha, nhìn hai cái bắp chân mỏng dính như giấy kìa, bắp tay của nó cũng chẳng to bằng tao.”
Phía trước Morren có một tên thủy thủ râu ria xồm xoàm, cao to vạm vỡ đang bước vào boong thuyền.
Hắn lười biếng dựa người vào thành cửa, kỳ quái hất cằm, cất giọng châm chọc một ai đó đang đứng bên ngoài, nở nụ cười tràn đầy ác độc: “Bridge, nhìn cái kiểu làm việc loạng choạng thế kia của mày, thôi tối nay khỏi nghĩ đến bữa tối đi.
Hay là tao chỉ đường cho mày nhé? Nhà xí trong sảnh kia kìa, lúc nào cũng đầy ắp, mày cứ dọn dẹp hết đi, vừa hoàn thành công việc, vừa có thể lấp đầy cái bụng, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao? Hahahahaha.”
Ông ta còn chưa dứt lời, bên ngoài đang vang lên một tràng cười ác độc thật to.
Thi thoảng lại có vài tiếng tán thành như “Nói hay”, “Nghe thấy chưa Bridge”, “Ngài Ferguson thật sáng suốt” vang lên.
“......” - Morren dừng lại, không khỏi siết chặt nắm đấm trong tay.
Mặc dù chưa rõ đầu đuôi câu chuyện, cậu cũng có thể nhận ra những lời này khó nghe đến mức nào.
Tên kia hình như không hề phát hiện ra Morren đang đứng chếch vài bước phía sau mình, mà chỉ lạnh lùng “hừ” một tiếng rồi khoanh tay, chậm rãi bước ra ngoài.
“Chúng mày cũng thế, lập tức đi đến cửa phụ, nhanh chóng dùng bữa đi, cứ để vị thủy thủ nhỏ bé cần cù của chúng ta quét dọn boong thuyền là được.” - Ông ta giễu cợt như thể việc dùng lời lẽ để tổn thương người khác là cách giải trí tốt nhất của mình - “Mà mày ấy Bridge, tao bày cho mày thêm một cách.
Ngày nào cũng không ăn tối thì không ổn, hay là mày dâng thân bán cho người giàu như thằng bạn Morren của mày, cũng được ha? Mày thấy tao nói đúng không, tao đang vì sức khỏe của mày đấy.
À đúng rồi, tao quên mất, mày có cái mặt đẹp, có lẽ sẽ không bị thiệt thòi...”
Đột nhiên bị ông ta nhắc đến tên, cho dù Morren không hiểu hết hàm ý trong lời nói của hắn đi chăng nữa thì cũng có thể biết chúng tràn ngập ác ý.
Cậu chỉ do dự đúng một giây, sau đó cau mày bước ra ngoài cùng ông ta.
Nhưng Morren không ngờ mình lại đúng lúc chứng kiến một tình huống xô xát sắp xảy ra.
“...!Mày! Thằng mất dạy, mày có tin hôm nay mày chết ở đây cũng chẳng ai quan tâm không?!”
Không biết ông ta bị xúc phạm như thế nào mà lại đột nhiên sải bước thật nhanh, giận dữ giơ tay đánh lên thân hình nhỏ gầy của chàng trai gần đó.
Ông ta vừa lộ rõ sự hung tàn, vừa dữ tợn thúc giục những người khác rời khỏi chỗ này: “Chúng mày nhìn cái gì, không muốn ăn thì cứ ở lại đây đi!”
Người được gọi là “Bridge” theo bản năng lùi lại một bước để né đòn đánh, nhưng lại bị tên vạm vỡ kia túm cổ.
Nó bị đánh một cái rất đau, gương mặt khổ sở, đôi mắt chứa đầy vẻ đau đớn nhưng vẫn cắn môi không hề phát ra một tiếng nức nở nào.
“Ông đang làm gì, tránh xa cậu ấy ra một chút!”
Morren ra tay trước khi não bộ kịp phản ứng, cậu nhanh chân chạy lên trước rồi gấp gáp ngăn lại cánh tay định giáng đòn thêm lần nữa của ông ta.
Cậu kiên quyết chen vào giữa, tách hai người ra, ngay sau đó trợn mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang có ý đồ hung ác, quyết tâm che chắn cho Bridge.
Trong thâm tâm cậu có một cảm giác tức giận khủng khiếp.
Morren thoát khỏi thân phận người ngoài cuộc đứng quan sát.
Loại cảm xúc này rất kỳ lạ.
Giống như việc cậu đang nhìn những con rối biểu diễn ngay trước mắt, nhưng chẳng biết từ lúc nào mình cũng đã bị kéo lên sân khấu.
Khi một phân cảnh vô cùng chân thực xuất hiện trước mắt, kích thích các giác quan của cậu, thì cậu đã không thể giữ được sự tò mò và thong dong của một người ngoài cuộc.
Mặc dù từ lúc bắt đầu lạc vào ảo cảnh này đến giờ, cậu dường như chưa từng có hai cảm giác đó.
Tên vạm vỡ kia cúi đầu nhìn cánh tay bị hất ra của mình, cứng đờ năm, sáu giây sau mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
Sau khi nhìn thấy Morren, hô hấp của ông ta đột nhiên trở nên vô cùng nặng nề.
Ông ta dùng ánh mắt u ám khó tả liếc nhìn Morren rồi lại bỗng nhiên cúi đầu.
Ông ta cụp mắt xuống thật thấp, ngũ quan thô kệch, răng môi xiêu vẹo, vóc người cũng chẳng khôi ngô mà lại giống như một quả đồi.
Chỉ nhìn vẻ ngoài thôi cũng đủ khiến người ta nhận thấy ông ta không dễ chọc chút nào.
Có vẻ như là ảo giác, nên dường như Morren thấy trong con ngươi vẩn đục của ông ta có một tia máu đỏ xẹt qua.
Rất kỳ quái.
Đám người vừa mới còn “cực kỳ náo nhiệt” trên boong thuyền đã biến mất trong nháy mắt, trên boong thuyền chỉ còn lại Morren, tên cao to kia và Bridge.
Nhưng càng kỳ lạ hơn là, người đàn ông mới to tiếng mắng mỏ, nhục nhã chàng trai nhỏ bé một giây trước bỗng nhiên im lặng.
Hai phản ứng này lại mang đến hai cảm giác kinh khủng trái ngược.
Trong lúc thế trận giằng co trong yên lặng, Morren lại ngửi thấy mùi tanh hôi nồng nặc một lần nữa.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu thậm chí còn nghi ngờ mùi buồn nôn đó phát ra từ miệng của người đàn ông kia.
Cậu căng thẳng đứng tại chỗ, nuốt nước miếng, không ngừng phân tích cơ hội mong manh để có thể đánh bại đối phương.
Thậm chí đầu ngón tay của cậu đã tự động chuyển động, có lẽ không phải vì sợ hãi, mà là cậu đang cố gắng quá mức khiến nó hơi co rút.
Âm thanh vải vóc ma sát vào nhau vang lên, Morren suýt nữa thì đã bày ra tư thế nghênh chiến.
Nhưng cậu lại thấy ông ta vẫn cúi đầu như cũ, sau đó vội vã cất bước, không hề quay đầu lại.
Nếu không phải những bước chân kia không lộ vẻ hốt hoảng, thì chúng giống hệt như đang chạy trốn.
“......”
Điều này không bình thường chút nào.
Morren không cho rằng mình có thể uy hiếp đối phương chỉ dựa vào vẻ ngoài và thực lực của mình, nhưng cậu lại không thể phân tích được những điều đáng ngờ đó.
Đứng tại chỗ một lúc lâu, cậu chỉ có thể tự nhủ “Nơi này không phải hiện thực, nơi này không hề có logic” để trấn an những dây thần kinh căng thẳng một cách khó hiểu của mình.
“...!Morren.”
Chàng trai nhỏ bé yếu ớt tên Bridge đang đứng sau lưng nhẹ nhàng gọi tên cậu.
Morren chợt giật mình quay người lại, chỉ thấy cái miệng méo xệch và đôi mắt đỏ hoe của nó.
Trong đôi mắt ấy đã chẳng còn chút sức sống nào, mà giờ đây chúng lại mờ nhòe đi như hai hố đen sâu hoắm.
Nó nói:
“...!Tôi muốn chết ngay bây giờ, Morren.”