69. Chương 69: Nguy Hiểm Bủa Vây (2)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 69: Nguy Hiểm Bủa Vây (2)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"..."
Trái tim Morren chợt thắt lại, một cảm giác hoang mang khó tả dâng lên trong lòng cậu.
"Tôi chỉ muốn chết đi cho xong..." Bridge lẩm bẩm, giọng điệu đầy tuyệt vọng.
Giọng nó yếu ớt, nức nở, đứt quãng như đang nghẹn lại.
"Không được!" Morren bật thốt, vội vàng ngăn cản.
Cậu hoảng hốt tiến lên một bước, chăm chú nhìn vào mắt Bridge, không muốn thấy bất kỳ sự kiên quyết nào trong đó.
"Cậu không được nghĩ quẩn như vậy, ở quê nhà còn có bà nội đang chờ cậu!" Cậu nắm lấy cánh tay của chàng trai xa lạ nhưng đáng thương này, giọng điệu vừa chân thành lại vừa thân thuộc, như thể đang "cảnh báo trước cái chết" mà chính cậu cũng không nhận ra.
Tim Morren đập loạn xạ, như thể cậu đã nhìn thấy trước số phận bi thảm của Bridge qua những lời nói ngắn ngủi kia.
Có lẽ ánh mắt tuyệt vọng của đối phương đã kéo theo cảm xúc của cậu, khiến cậu cũng trở nên tiêu cực.
Cậu tự nhủ rằng tâm trạng phức tạp và nặng nề này là do cậu vừa đồng cảm vừa cảnh giác với người lạ mặt, nhưng... sâu thẳm trong lòng, cậu biết sự thật không phải chỉ có thế.
Hay nói đúng hơn, không chỉ dừng lại ở đó.
Còn có một cảm giác áy náy... phải không?
"Morren..." Bridge run rẩy trong chốc lát.
Nó cúi đầu nhìn bàn tay Morren, ngắm đi ngắm lại vài giây rồi mới ngẩng mặt lên.
Đôi mắt đẫm lệ giờ đây lại mang nhiều sắc thái hơn.
Tựa như một thi thể bỗng nhiên được truyền sức sống, nhưng "sức sống" của Bridge cùng lắm chỉ thể hiện qua những giọt nước mắt tuôn trào.
"Có phải cậu vẫn còn nhớ tôi không? Những ngày qua cậu chỉ giả vờ thôi phải không, rốt cuộc cậu có nỗi khổ gì vậy?"
Giọng Bridge bi thương, ẩn chứa sự khao khát và mong muốn được dựa dẫm, như thể nó muốn đợi đến khi Morren xác nhận thì mới chịu.
Nhưng tâm lý mâu thuẫn khiến nó không dám chủ động làm gì với Morren, mà lại lùi về sau một bước, khiến tay Morren tuột khỏi tay nó.
Nhìn Bridge với những cảm xúc kỳ lạ trước mặt, Morren chỉ thấy lúng túng không biết phải làm sao.
Chàng trai bị nhiều người ức hiếp trong ảo cảnh này dường như có rất nhiều chuyện, mà hình như thân phận của cậu trong đây lại là người quen của hắn...!
Nhưng Morren đã xác nhận trước đó rằng cậu không bị ảo cảnh ép nhập vào một cơ thể khác như vị thần kia.
Cậu theo bản năng muốn lắc đầu, nhưng lại mơ hồ cảm thấy hành động đó sẽ là một sự tàn nhẫn khó tả đối với Bridge.
"Tôi biết mà, cậu thậm chí còn nhắc đến bà nội tôi." Bridge vùng vằng lau nước mắt, vừa sụt sịt vừa ngẩng đầu nhìn Morren.
Bà nội...!
Morren đứng sững, từng ngón tay như cứng đờ.
Cậu không nói gì, chỉ nhớ lại đúng là lúc trước cậu đã bật thốt một câu, lấy người thân ra để ngăn Bridge "tự sát" - điều này hoàn toàn hợp lý.
Nhưng tại sao lại là bà nội?
Tại sao không phải cha mẹ, anh em, hay bất kỳ người thân cận nào khác, mà lại là bà nội, và chỉ có thể là danh xưng đó?
Morren chợt siết chặt nắm đấm, hình như cậu lại có chút ảo giác.
Bởi vì khi nghe Bridge nghi ngờ chất vấn mình, cậu lại như thể thực sự nghe thấy tiếng gào khóc của một bà lão.
.
Truyện Full
Tiếng khóc trong ký ức đó tựa như cậu đã từng chính mình nghe thấy.
Từng tiếng than khóc tan nát của bà lão như từng nhịp gõ vào đầu Morren.
Những tiếng kêu vừa không hoàn chỉnh vừa chẳng rõ ràng kia lại khiến cậu chắp vá được thành một lời cảnh báo: "Hãy chăm sóc Bridge thật tốt".
...!Đầu cậu đau như muốn nứt ra.
"...!Morren."
Một tiếng gọi lớn vang lên từ phía trên.
Âm thanh quen thuộc đó kéo cậu thoát khỏi cảm xúc đau khổ đang trỗi dậy trong bản năng.
Cậu lập tức ngẩng đầu, nhìn về ô cửa sổ đang mở toang ở tầng ba.
Ánh chiều tà báo hiệu hoàng hôn cũng hơi chói mắt.
Vị thần đứng bên cửa sổ, mái tóc ngắn màu vàng của ngài như được phủ một lớp ánh sáng nhạt, biểu cảm trên mặt dần bị ánh tà dương che khuất.
Vị thần im lặng đứng đó, đôi mắt nhìn xuống "nhân gian" bên dưới.
Morren thầm đoán rằng biểu cảm của Victor chắc chắn là thương hại, bởi vì sau khi gọi tên cậu, ngài cất tiếng:
"Một ảo ảnh đáng thương." Vị thần nhẹ nhàng mở miệng.
Giọng ngài không lớn, nhưng Morren lại nghe rõ mồn một, như thể khoảng cách giữa hai người không phải mấy tầng lầu, mà là đang đối mặt trò chuyện.
"Ảo ảnh đáng thương" - đó là cách vị thần định nghĩa Bridge.
"Dẫn cậu ta đi ăn đi." Vị thần tiếp tục nói, trong giọng ngài còn mang theo nét cười ôn hòa.
Dù đối mặt với ảo cảnh giả dối, vị thần vẫn giữ nguyên tấm lòng thương hại thuần túy như vậy.
Nhận ra điều này, Morren thả lỏng hơn rất nhiều.
Bởi vì cậu nhớ lại vài ngày trước, cậu và Vernes đã tận mắt chứng kiến cảnh thiêu sống một người trên quảng trường của một thị trấn nhỏ.
Khi đó Vernes rõ ràng đã mất trí nhớ, nhưng ngài vẫn thấy xót xa và thương cảm cho sự bất hạnh của loài người bé nhỏ.
Chẳng có gì thay đổi, chẳng có gì thay đổi...!Morren lặng lẽ tự trấn an bản thân, cảm giác xa lạ sâu thẳm trong lòng mấy ngày nay cùng lắm chỉ là ảo giác của cậu, là do cậu bị ảo cảnh ảnh hưởng nên mới trở nên nhạy cảm mà thôi.
Nắng chiều tắt nhanh hơn cả tưởng tượng của cậu.
Ánh sáng chập chờn, gương mặt anh tuấn của Victor cũng vì thế mà chợt ẩn chợt hiện.
Morren ngước nhìn vài giây, gật đầu cười với ngài.
Cậu gạt bỏ mọi băn khoăn vừa rồi, quay người nhìn Bridge rồi nói: "Trước tiên tôi dẫn cậu đi ăn gì đó..."
Đối diện với vẻ mặt càng thêm hoảng hốt của Bridge, cậu không nhịn được bổ sung: "Đừng khóc, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, những kẻ xấu xa phách lối kia đều sẽ phải trả giá đắt."
Bridge chậm chạp, sợ sệt đáp hai tiếng.
Đôi mắt vô hồn của nó nhìn xuống đất, cảm xúc dường như đã ổn định, cũng không còn cố chấp với vấn đề "bà nội" nữa.
Chỉ là trên gương mặt nó vẫn còn vương đầy nước mắt.
Morren lặng lẽ thở dài, nhìn cánh cửa phụ cách đó không xa, do dự vài giây rồi vẫn nắm lấy cánh tay gầy guộc của Bridge để dẫn nó vào.
Thực ra trong lòng cậu vẫn hơi hồi hộp.
Sau khi chứng kiến tên cao to vừa rồi đánh người khác, cậu có ấn tượng rất xấu với đám ảo ảnh này.
Hơn nữa, chẳng biết vì sao cậu lại có cảm giác mình rất ghét đồ ăn, chí ít là bây giờ cậu không có hứng thú ăn uống gì cả.
Vừa bước vào cửa, Morren đã buông tay.
Cậu nghiêng đầu nhìn Bridge một lát, sau đó im lặng dẫn nó đến bàn ăn khá lớn ở giữa sảnh.
Từ khoảnh khắc bước vào cửa, âm thanh bên tai cậu trở nên vô cùng huyên náo.
Tiếng dao nĩa va chạm, tiếng người nói chuyện, tiếng nhai thức ăn hòa lẫn vào nhau, nhưng chúng cũng không thể át được tiếng nuốt nước miếng nhỏ bé kia.
Morren lặng lẽ liếc nhìn chủ nhân của âm thanh đó, chỉ thấy ánh mắt Bridge đang dán chặt vào đồ ăn trên bàn, trong đó chứa đầy sự khát vọng đến mức bệnh hoạn.
Không biết nó đã nhịn ăn bao lâu, nhưng hiển nhiên giờ nó đang đói bụng cực kỳ.
Những người to cao ngồi trên bàn đã vơi đi một phần ba, dường như họ đã ăn xong.
Thức ăn trên bàn đã vơi đi hai phần ba, những người vẫn ngồi ăn đều đang há to mồm nhai nuốt.
Cảnh tượng này trông giống như một cuộc chiến tranh ngầm không tiếng súng.
Trong tình cảnh người đông đồ ăn ít này, cậu thấy vẫn còn một bàn ăn nguyên vẹn đầy đủ và một chỗ trống trước mặt mình.
Nếu Morren đoán không sai, thì sự sắp xếp này chắc hẳn có sự can thiệp của vị thần.
Ngay sau đó, người ngồi cạnh chỗ trống kia khó khăn lắm mới dừng động tác ăn uống, chậm rãi quay đầu nhìn Bridge:
"Bridge, chờ mày đó." Gương mặt hắn như hơi co giật và nhăn nhó vài cái.
Hắn nở một nụ cười mà Morren thấy cực kỳ kỳ lạ, rồi vỗ tay lên chỗ ngồi còn trống.
Đây là kết quả do vị thần tác động vào ư?
Thật sự vô cùng quái gở.
"Ngài Ferguson" vừa mới ức hiếp và ra tay với Bridge bên ngoài, thế mà giờ lại tự mình mời nó ăn cơm.
Những thủy thủ xung quanh cũng yên lặng trong nháy mắt, tất cả đều nín thở chờ đợi Bridge nhập cuộc.
Nếu người được mời là cậu, cậu nhất định sẽ không chấp nhận.
Không ngờ Bridge lại vội vàng bước tới, dứt khoát vượt qua Morren đang lưỡng lự mà lao vào bàn ăn.
"Cẩn thận một chút..." Morren không nhịn được dặn dò Bridge, nhưng câu nói ấy lại không kịp lọt vào tai nó.
Thấy Bridge nhanh chóng ngồi xuống và bắt đầu ngấu nghiến đồ ăn trong chớp mắt, Morren chỉ thấy dạ dày mình đang quặn thắt.
Không dễ chịu.
Cậu cảm thấy cực kỳ không dễ chịu.
Không chỉ vì nguyên nhân trước mắt, mà còn...!Tại sao đám ảo ảnh kia lại dường như đang lén lút nhìn cậu?
Cảm giác bị những ánh mắt như thế vây quanh thật sự khiến người ta khó chịu.
Morren như muốn bùng nổ.
Sau một giây khi mọi chuyện bắt đầu, ngoại trừ Bridge đang tập trung ăn uống, mỗi một người khác, bao gồm cả Ferguson, đều dừng lại động tác và lén lút nhìn cậu.
Chính những ánh mắt lén lút ấy.
Những ánh mắt lén lút đó như những ngọn đuốc, còn Morren giống như một con thỏ rừng vô tình lạc vào đàn sói và đang bị chúng rình mò xung quanh.
Da đầu cậu tê dại, thậm chí cậu còn có một khoảnh khắc hoài nghi rằng đám thủy thủ này đang ăn thịt người.
Bởi vì đám người đó nhìn cậu chằm chằm y hệt như cách họ nhìn một đĩa sơn hào hải vị vậy.
Cậu gạt phăng suy nghĩ muốn đồng hành cùng Bridge trong mọi hành trình, sau đó lùi về sau vài bước theo bản năng, không thể nhịn nổi nữa mà rời khỏi phòng ăn tràn đầy không khí quái dị này.
Trong đầu cậu chỉ còn đúng một suy nghĩ, đó là nhất định phải mau chóng rời khỏi nơi này.
Morren lại chạy ra boong thuyền rồi nhìn lên cửa sổ ở tầng ba một lần nữa, phát hiện nơi đó đã không còn bóng dáng của vị thần.
Cậu sờ lên ngực, lấy khúc gỗ dùng để điêu khắc tượng thánh trong túi ra rồi vuốt ve vài cái.
Vị thần đã nói, chỉ cần khắc xong tượng thánh là có thể rời khỏi ảo cảnh này.
Cậu đã từng làm thợ mộc, cho nên chỉ mất đúng một buổi chiều là cậu có thể khắc ra một bức tượng thánh bé bằng bàn tay.
Việc này không có gì khó, cậu vô cùng thành thạo rồi.
Morren nhìn khúc gỗ bình thường này đến mức quên cả chớp mắt.
Cậu càng siết chặt nó hơn, những khớp xương trên tay cũng trở nên trắng bệch.
Cậu rất thành thạo, vô cùng thành thạo...!Morren không ngừng lẩm bẩm những lời này trong đầu, không ngừng lặp lại sự thật đó cho bản thân, nhưng hô hấp của cậu lại dần trở nên gấp gáp.
Bởi vì cậu phát hiện...!Đầu óc cậu trống rỗng.
Đối mặt với một khúc gỗ cần được xử lý, một người thợ mộc có kinh nghiệm như cậu thế mà lại bó tay chịu trận.
Đáng sợ hơn là, khi cậu cố nhớ lại lúc mình làm thợ mộc để kiếm tiền ở thị trấn, thì lại phát hiện mình không hề có ký ức về khoảng thời gian đó.
Gió đêm thổi tới, cuốn theo mùi tanh của biển cả, lưới bắt cá treo trên lan can đang bay phất phơ.
Morren hoàn hồn, sau đó cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Đôi tay chai sần ấy không hề có những vết sẹo do việc chạm khắc từng mảnh gỗ gây ra.
Trái lại...!Thứ còn lại trên đó, là những vết thương cũ hằn lên bởi lưới đánh cá.