Chương 7: Thần Yêu Người Đời

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 7: Thần Yêu Người Đời

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phương Việt vẫn chưa hoàn hồn sau những cảm giác sợ hãi và nghi ngờ, máy móc mở sách, cứng đờ lật từng trang.
Thực ra, đầu óc cậu không hề tự động dịch những dòng chữ ngoại ngữ kia.
Chẳng qua đôi mắt dán chặt vào trang sách khiến cậu trông như đang chăm chú đọc.
Mặc dù không cố ý, nhưng trạng thái của cậu giống hệt một đứa trẻ mất tập trung trong giờ học nhưng lại vờ nhìn sách giáo khoa.
Mãi đến khi bụng réo lên vài tiếng "ùng ục" phản đối, Phương Việt mới đột nhiên tỉnh hẳn, nhận ra mình cần phải đi ăn cơm.
Cũng chính vào lúc này, đầu óc cậu nhanh nhạy hơn hẳn, vô tình bắt gặp vài từ ngữ quan trọng trên trang sách.
Một loạt từ ngữ như "Thần", "Thiên Quốc", "Ngày thần linh giáng thế", "Lực lượng tín ngưỡng" như chực chờ nhảy vào mắt người đọc.
Bàn tay lật sách của Phương Việt trong tức khắc trở nên nhanh thoăn thoắt, hai mắt trợn to, đọc lướt như bay.
Mặc dù không cố gắng phân tích từng câu từng chữ, nhưng nhìn chung cậu cũng hiểu được kha khá.
Lật thêm hai, ba trang như vậy, đôi chân cậu hơi run rẩy.
Cậu không nhịn được hít vào một hơi, toàn thân lạnh toát.
Thật giống như cậu...!
May mắn mò được kim từ trong biển rộng?
Mặc dù những điều này chính là mục đích cậu đến đây, nhưng quả thực cậu không hề ôm hy vọng lớn lao nào.
......!
Cầm thẻ mượn sách vừa dùng để mượn cuốn thần thoại vô danh này trở về ký túc xá, Phương Việt vẫn cảm thấy mọi chuyện thật không chân thực.
Vậy mà cậu lại không gặp xui xẻo, thậm chí nó còn biến thành may mắn, nghĩ thế nào cũng thấy chẳng hề khoa học chút nào.
E rằng việc đọc và nghiên cứu xong quyển sách này sẽ là cả một quá trình dài, cậu đã chuẩn bị sẵn một danh sách chi tiết ghi chú cách dịch của từng từ.
Mặc dù rất muốn tập trung vào cuốn sách đó ngay lập tức để hiểu được "Nền văn minh nhân loại thứ nhất" và "Vernes" rốt cuộc là gì.
Song, tối nay cậu lại cần phải làm một chuyện cấp bách hơn.
Ngày mai, cậu có tham gia hoạt động tình nguyện ở bảo tàng mỹ thuật. Vì muốn mang lại cho các bạn nhỏ trải nghiệm đầy đủ nhất, trước đó cậu phải học thuộc lòng tất cả các giới thiệu về nguồn gốc cũng như thời kỳ của các tác phẩm nghệ thuật trong viện bảo tàng, nắm rõ mối tương quan giữa cuộc đời người nghệ sĩ với bối cảnh sáng tạo tác phẩm.
Nghĩ đến đây, Phương Việt chỉ có thể đặt sách xuống, liên tục mở trang chủ bảo tàng mỹ thuật, kết hợp với thông báo trong nhóm tình nguyện, cố gắng tiếp thu các kiến thức liên quan.
Thật ra, trong tuần qua cậu cũng đã chuẩn bị những việc này, cho nên bây giờ chỉ như ôn tập lại kiến thức trước khi đi thi mà thôi.
Trong triển lãm lần này, có một bức tranh mang tên "Thần yêu người đời", do Mạnh Duy Nhất vẽ lúc mười bốn tuổi, được một thương nhân mua đứt với giá 80 vạn*. Bức vẽ trưng bày ở triển lãm bây giờ chỉ là bản sao chép lại.
Thời điểm Phương Việt tìm hiểu những thông tin liên quan còn chưa cảm thấy gì đặc biệt, nhưng giờ, khi đã trải qua tình huống "vô tình gặp gỡ" khó hiểu vào sáng nay, lại đối mặt với tác phẩm của đối phương, tâm trạng cậu có chút phức tạp.
Cậu mở mạng ra, nhìn bức vẽ này chăm chú.
Toàn thể bức tranh có màu sắc ấm áp, khác biệt hoàn toàn so với các tác phẩm mang phong cách u ám khác của Mạnh Duy Nhất.
Đây là tác phẩm hiện đại hiếm hoi và khó tìm trong số các tác phẩm mang phong cách tối tăm của hắn, khiến người xem cảm thấy sự ấm áp và tươi sáng.
Trong bức tranh, có một người mặc áo choàng màu trắng tinh khiết, bóng dáng mơ hồ như thần linh, cũng không được khắc họa cụ thể vóc dáng hay diện mạo.
Thực tế, bởi vì áo choàng trắng rủ xuống mà thứ lộ ra chỉ là một đôi tay đang từ trên trời hạ xuống, hoàn toàn lọt vào tầm mắt của người đời.
Trong đôi bàn tay trắng ngần hoàn mỹ kia đang nâng một đóa hoa hồng đỏ tươi, đưa cho một người phàm dưới nhân gian, ở góc bên phải bức tranh.
Người đó nhắm mắt lại, ngoan ngoãn cúi thấp đầu, hướng về thần linh.
Hai tay đặt trước ngực như đang cầu nguyện, dường như không ý thức được rằng thần linh đang tặng hoa cho mình.
Thế nhưng, trên khuôn mặt ấy lại nở một nụ cười hiền hậu, tựa như đang thật lòng thỉnh cầu một điều gì đó.
Tuy bức vẽ này tên là "Thần yêu người đời", nhưng tổng thể bức tranh chỉ miêu tả một người bình thường và nửa thân hình của thần linh.
Một số ít nhà phê bình đều cho rằng họa sĩ đang mượn một người để thay cho vạn người, biểu đạt sự dịu dàng và yêu mến của thần linh đối với những tín đồ của mình, là một bức tranh mang đậm màu sắc văn hóa và tôn giáo thời kỳ Phục Hưng.
Bản thân Mạnh Duy Nhất chưa bao giờ trực tiếp đáp lại những bàn tán của giới truyền thông về các vấn đề liên quan đến mục đích sáng tác của hắn.
Nổi tiếng từ thời niên thiếu, hắn không hề giống với một số người sau khi qua đời mới được công nhận là họa sĩ thiên tài.
Thế nhưng có một điểm chung, họ đều không quan tâm đến nhận xét và phân tích của đại chúng.
Người ta là không thể, còn hắn là không chịu.
Không thể không nói, bức vẽ này quả thực rất đẹp, cũng rất nghệ thuật.
Phương Việt đọc thuộc lòng giới thiệu của mấy chục tác phẩm nghệ thuật, chỉ khắc sâu ấn tượng với mỗi mình nó, thậm chí giờ có nằm mơ cũng có thể vẽ lại được nội dung của nó.
Trong mơ, cậu đứng dưới góc nhìn của người phàm, tại nơi mây mù mênh mông, thần linh giơ tay về phía cậu, đưa đến một đóa hoa hồng còn vương sương sớm.
Cậu không khẩn cầu, mà ngây người nhận lấy bông hoa kia, ngón tay bị gai nhọn đâm bị thương, máu tươi rơi xuống, nhuộm đỏ cả con người lẫn trần gian.
Sau đó, sấm chớp rền vang, mưa rào trút xuống.
Cả người Phương Việt lạnh toát, giật mình tỉnh giấc.
Sắc trời bên ngoài dường như còn chưa sáng hẳn.
Cậu rút điện thoại ra nhìn, phát hiện đã đến lúc nên rời giường rồi, bèn nhanh chóng gạt giấc mơ kỳ quái đó ra khỏi đầu rồi đứng dậy rửa mặt.
Từ trường học đi đến bảo tàng mỹ thuật mất khoảng bốn mươi phút. Lúc cậu đi ra ngoài ký túc xá thì thấy thời tiết bên ngoài khá âm u, khí áp rất thấp.
Xa xa có vài đám mây đen đang trôi tới che khuất bầu trời, nhìn kiểu này hẳn là sắp mưa.
Rõ ràng dự báo thời tiết nói hôm nay là một ngày đẹp trời mà.
Phương Việt thở dài, quay lại ký túc xá lấy ô.
Đúng như dự đoán, sau khi Phương Việt đến bảo tàng thì bên ngoài trời đã mưa tí tách.
Một trận mưa vào mùa thu mang theo cái lạnh lẽo, mặc một cái áo khoác mỏng cũng cảm thấy hơi không chịu nổi.
Phương Việt khoác áo đồng phục tình nguyện lên người, đón một nhóm học sinh tiểu học đang mặc áo mưa ni lông.
Trời đã mưa rồi, cuối tuần còn phải đi trải nghiệm thực tế, thật tội nghiệp mấy đứa nhóc này.
Dẫn nhóm học sinh lớp hai khối ba đến cửa, Phương Việt thông thạo chọn địa điểm đầu tiên, làm dáng giơ tay lên giảng giải, liên tục giải đáp những câu hỏi ngây thơ, dễ thương của các em học sinh, mọi việc vô cùng thuận lợi.
Đến lúc đi tới bức tranh "Thần yêu người đời", đã là điểm dừng cuối cùng, hoạt động này cũng sắp kết thúc.
Phương Việt thông thạo đọc đoạn giới thiệu đã nhớ kỹ trong lòng, dùng cách thật đơn giản và dễ hiểu để giảng giải: "Tên của bức vẽ này được gọi là "Thần yêu người đời", là tác phẩm tiêu biểu của họa sĩ thiên tài Mạnh Duy Nhất vẽ ra lúc niên thiếu.
Khi các em nhìn bức tranh này, có cảm nhận được sự ấm áp và chữa lành trong đó không..."
Trong nhóm nhỏ có một đứa bé trai ngẩng đầu lên nhìn bức tranh, chốc lát sau lại nghiêng đầu nhìn Phương Việt, lặp đi lặp lại vài lần, cười hì hì với Phương Việt: "Anh trai ơi, người này trông giống anh thế ạ."
Nó cố gắng nhón mũi chân lên, duỗi dài cánh tay ra, muốn chạm vào con người trong bức vẽ.
Chủ nhiệm lớp phải vội vàng ghì người nó lại.
"Thật à?" - Phương Việt cũng nhìn sang, trừ việc đều có hai mắt, một mũi, một miệng ra thì không nhìn ra giống ở chỗ nào khác.
Cậu vừa định nói tiếp chủ đề ban nãy bị cắt ngang, một cô bé đội bờm cừu đang đứng đầu hàng ngũ kéo tay cậu, chớp chớp đôi mắt to tròn như quả nho, hỏi: "Vì sao lại tên là "Thần yêu người đời" hả anh? Thế nhưng trong tranh chỉ có một người thôi mà, tại sao lại không phải là "Thần yêu một người" vậy ạ?"
Phương Việt đã sớm chuẩn bị cho câu hỏi này, cậu tự tin xoa đầu bé gái, thuật lại lời của nhà phê bình mà hôm qua cậu đã học thuộc: "Đây là một người thay mặt vạn người, bởi vì không thể phác họa toàn bộ con người trong thế giới này, cho nên..."
"A a a a"
Cậu còn chưa nói hết câu, trong bảo tàng đột nhiên vang lên một tiếng thét chói tai, sau đó là tiếng khóc lóc thi nhau vang lên.
Tiếng bước chân hỗn loạn cho thấy tình huống đã chạm đến mức không thể khống chế.
"Chạy mau, a a a cứu với, có người cầm dao ở đây!"
"Bảo vệ đâu? Cứu người trước đi!"
Phương Việt nghe xong thì lòng run sợ, cậu nghe thấy âm thanh phát ra từ khu triển lãm bên cạnh.
Mặc dù không biết rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng sắp xếp nhóm học sinh cậu phụ trách cùng giáo viên chạy ra cửa thoát hiểm.
Những đứa trẻ vì kinh sợ nên nhốn nháo hoảng loạn, chủ nhiệm lớp vừa bàng hoàng vừa sợ hãi cố gắng duy trì trật tự.
Phương Việt bước nhanh đến sảnh lớn, nhìn thấy một người phụ nữ, thoạt nhìn hẳn là giáo viên đi theo.
Bả vai của cô ấy chảy rất nhiều máu, xung quanh có người mặc đồng phục tình nguyện vì hoảng loạn mà ngồi sụp xuống, vừa khóc vừa gọi cảnh sát và xe cứu thương.
Hôm nay, bảo tàng mỹ thuật đóng cửa để phục vụ chuyến tham quan thực tế của học sinh tiểu học, bên trong hầu như chỉ toàn phụ nữ và trẻ con không có khả năng phản kháng.
Nếu có một tên côn đồ lẻn vào, hung ác cầm dao đâm người, chắc hẳn không thể tưởng tượng nổi hậu quả sẽ ra sao.
Tiếng hét chói tai của mấy đứa trẻ dường như có thể đâm thủng màng nhĩ.
Phương Việt vội vàng xác định vị trí tên côn đồ.
Tình huống bất ngờ xảy ra, các nhân viên an ninh cũng chạy về phía này, thế nhưng tên côn đồ đã cầm một con dao nhỏ, khua dao về phía một cô bé bị lạc đang khóc lớn vì bị ngã.
Động tác của Phương Việt còn nhanh hơn.
Cậu gần như bay đến từ phía sau, ghìm chân tên đó lại, một tay khống chế cổ hắn, một tay chặn con dao dính máu của hắn lại.
Nhờ sự khống chế kịp thời của cậu, những người khác cũng xông lên phối hợp.
Có người ôm cô bé ra xa khỏi nguy hiểm, cũng có người phụ giúp chế ngự tên côn đồ.
Tinh thần của tên đó đã sớm bất thường, hắn tru lên vài tiếng kêu như vượn, tiếng kêu lớn vô cùng.
Cũng may, bảo vệ đã chạy đến, mọi người đủ sức khống chế tình hình hỗn loạn này.
Trong lúc Phương Việt đang vật lộn với tên côn đồ thì vô tình bị cứa rách da tay. Vết thương trầy da tróc thịt này trông có chút ghê rợn, nhưng cũng không đáng ngại lắm.
Xe cứu thương và cảnh sát nhanh chóng có mặt, truyền thông nghe ngóng được tin cũng chạy đến.
Trước khi Phương Việt cùng cô giáo lên xe cứu thương để băng bó vết thương thì được gán cho danh hiệu "người hùng làm việc nghĩa thay cảnh sát" để người ta đưa lên mục tin tức trọng điểm.
Dưới sự hộ tống, cậu ôm cánh tay mình lên xe cứu thương, thật ra ngoại trừ việc chảy chút máu thì không còn vấn đề gì lớn.
Cùng lắm thì có thể hôm nay sẽ không ăn được cơm.
Cậu càng ngày càng cảm thấy hơi chóng mặt.
Vị y tá trước mặt từ một người biến thành hai, một cuộn băng gạc y tế biến thành ba.
Tầm mắt cậu rõ ràng đang trở nên mơ hồ, cả thế giới cũng lảo đảo, lắc lư.
Không ngờ mình lại yếu đuối đến vậy, rốt cuộc Phương Việt không nhịn được, mệt mỏi nhắm mắt lại, ngả đầu xuống, ngủ thiếp đi.
Một giây cuối cùng, cậu nhớ đến buổi tối mấy ngày trước đó, mình bị thầy bói cản lại trên cầu vượt.
Thầy bói đó từng nhắc đến tai nạn đổ máu, chẳng lẽ lại là hôm nay sao...!