Chương 8: Thần Nhân Giữa Đời (2)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 8: Thần Nhân Giữa Đời (2)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Morren, dậy ngay đi, ngay bây giờ!"
Cửa gỗ cũ kỹ bị đẩy ra, một cái đầu bóng bẩy tròn ủm thò ra giữa khe cửa, vẻ mặt không vui nhìn thiếu niên đang nằm trên chiếc giường nhỏ, cảnh cáo.
Cậu ta còn chưa dứt lời, thiếu niên đang nằm mơ trên giường đã bật dậy, rồi có vẻ hơi choáng váng vì bất ngờ ngồi dậy mà ôm đầu.
Mãi một lúc sau cậu mới khàn giọng mở miệng: "Tommy, tôi mơ một giấc mơ...".
Trong mơ, tôi sống ở một thời đại được gọi là thế kỷ 21, sinh ra và lớn lên ở một đất nước phương Đông xa xôi. Tất cả mọi thứ ở nơi đó đều phát triển hơn chúng ta bây giờ, có rất nhiều phát minh mà chúng ta chưa từng thấy...!Tôi tên là Phương Việt, bị thương ở bảo tàng mỹ thuật...!
"Nghe đây, tôi không chút hứng thú nào hết. Bây giờ là lúc cậu được giao nhiệm vụ đi chăn dê đấy, đồ lười biếng! Hôm nay là ngày thần linh giáng trần, nếu cậu để đám dê con đấy xúc phạm thần linh, gia tộc Squier vĩ đại cũng không bảo vệ cậu được đâu!" - Tommy nheo mắt lại.
Cậu ta chỉnh lại cái nơ đeo cổ một chút, lạnh nhạt "hừ" một tiếng rồi đóng cửa, đi ra ngoài.
Morren hơi sững sờ, chú ý đến cách ăn mặc đặc biệt của Tommy ngày hôm nay. Mái tóc vàng rực cũng phải vuốt thêm rất nhiều gel, giống như sắp phải xuất hiện ở một nơi quan trọng vậy.
Cậu chậm chạp nhớ lại, hôm nay là ngày mùng sáu tháng sáu, cứ ba năm một lần, thần linh sẽ giáng trần vào đúng ngày này.
Giấc mơ tối qua của cậu thật sự dài đằng đẵng, lâu đến mức cậu suýt quên mất thực tại khi đang ở trong đó.
Ôi chao, đợi chút, giấc mơ tối hôm qua như thế nào nhỉ?
Nó giống như một con bướm vô tình, không để Morren kịp cảm nhận những trải nghiệm ở thế giới tươi đẹp kia, đã nhanh chóng bay ra khỏi đầu cậu, chỉ để lại chút vấn vương và buồn bã.
Morren nghĩ kiểu gì cũng không nhớ được nội dung.
Cậu cau mày, vỗ mạnh đầu mình mấy cái, vội vàng ngồi dậy mặc quần áo chỉnh tề.
Hôm nay đúng là một ngày trọng đại, không cho phép cậu trì hoãn.
Cứ cách mỗi ba năm một lần, vào ngày mùng sáu tháng sáu và ngày mười hai tháng mười hai, mỗi vị thần linh trên Thiên Quốc sẽ đến miếu thờ của các tín đồ, ban phúc cho tín đồ.
Tất nhiên, không phải bất kì tín đồ nào cũng may mắn được quan tâm.
Thần linh sẽ chỉ chọn ra một vị tín đồ trung thành nhất trong đám đông tín đồ, biến giấc mơ đẹp của hắn thành hiện thực.
Morren sống mười sáu năm, cho tới bây giờ vẫn chưa từng tham gia vào ngày thần linh giáng thế.
Bởi vì cậu không tín ngưỡng ai, à, nói chính xác thì là, không có tư cách tín ngưỡng.
Xuất thân của Morren tương đối đặc thù.
Nghe nói, cha của cậu là thương nhân đến từ phương Đông, năm ấy vì chuyện buôn bán mà đi tới mảnh đất rộng lớn này, rồi cùng mẹ cậu xảy ra quan hệ bất chính.
Sau việc này, cha cậu vẫn không chịu dừng lại, tiếp tục theo nhóm buôn bán của mình đi xa.
Sau khi mẹ cậu sinh con xong thì vì uất ức mà qua đời, cậu được gửi cho gia đình chú nuôi nấng, đến nay đã qua mười sáu năm.
Chú cậu kinh doanh nông trường nhỏ và một bãi chăn nuôi.
Từ nhỏ, Morren vẫn làm lụng giúp đỡ chú để đền đáp công ơn nuôi dưỡng.
Có điều trước giờ, cả gia đình của chú cậu đều không muốn chia sẻ tín ngưỡng với cậu.
Tín ngưỡng của bọn họ là thần cai quản mùa màng và gia súc - nữ thần Loamina.
Bọn họ cho rằng, từ khi ra đời, Morren đã không được thần linh ban phước, đương nhiên cũng sẽ không thể được thần linh quan tâm, ngược lại còn có thể mang đến điều không hay cho thần.
Trong miệng Morren ngậm một miếng bánh bao khô, vừa mặc áo khoác, vừa hấp tấp chạy đến chỗ đám dê.
Cậu quen tay nhặt dây roi lên, mở cửa chuồng ra: "Các bạn nhỏ, vì sự an toàn của các cậu, nếu có thể, hôm nay tuyệt đối không được chạy lung tung."
Từng chú dê con vui mừng nhảy cẫng lên chạy đến, lỗ tai màu trắng mịn như đang phát sáng.
Hai ngày trước, Morren vừa mới tắm rửa cho chúng, bộ lông dê sạch sẽ xõa tung, tựa như những đám mây hình bông trên bầu trời.
Morren nuốt xuống miếng bánh bao khô trong miệng, quơ roi lùa dê con lên vùng đồi cao ăn cỏ.
Hôm nay, khu đồng nội này không có đàn dê của nhà khác tới giành ăn, trông trống vắng lạ thường.
Có lẽ phần lớn những người khác cũng đi tham gia ngày thần linh giáng thế, xung quanh khắp nơi trên ngọn núi này chỉ có một người không có tín ngưỡng là cậu vẫn đang chăn dê.
Đợi đám dê con yên ổn ăn cỏ, hóng gió, cậu bèn dựa lưng vào một gốc cây lớn, lấy ra một quyển sách nhăn nhúm từ trong người để đọc.
Cậu chưa từng đi học, thế nhưng Tommy sẽ mang một vài bài tập mà anh ta không muốn làm giao cho cậu, sách giáo khoa cũ bỏ đi của anh ta cũng sẽ được vứt cho cậu.
Có thể là do gió trời ngày hôm nay quá nhẹ nhàng, cỏ cây quá mềm mại, dưới gốc cây quá thoải mái, Morren đọc một chút đã ngủ gật.
Sách trong tay rơi xuống, đầu của cậu cũng ngả hết về phía sau, đôi mắt đã hoàn toàn nhắm lại, tư thế ngay ngắn, ngủ một cách bình thản.
Sau đó, Morren lại nằm mơ.
Trong mơ, cậu giở sách, đọc một cuốn sách màu bạc đẹp đẽ.
Mở ra trang thứ nhất, cậu đã thấy, trên mặt giấy lạnh như băng in ba hàng chữ nhỏ:
"Thứ nhất, thần có thất tình lục dục.
Thứ hai, thần không phải toàn năng.
Thứ ba, thần..."
Morren nhìn thấy điều thứ hai thì sợ toát mồ hôi hột, rùng mình.
Mi mắt cậu đột ngột mở bừng, hốt hoảng chớp mắt liên hồi, tỉnh giấc ngay lập tức.
Làm sao cậu lại mơ thấy một tội lỗi lớn đến thế, gần đây sao cậu luôn mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ đến vậy.
Chỉ mong sẽ không bị thần linh phát hiện...!
Nhưng mà, nghe nói có thần cai quản cõi mơ và giấc ngủ - nữ thần Narovella.
Ngài sẽ xét xử tội lỗi của mình ư?
Morren cắn môi, ngơ ngác nhìn bãi cỏ trống không, chẳng thấy một con dê nào, trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh thần linh đến trừng phạt mình.
Từ từ, dê chạy đi đâu rồi?!
Morren nhanh chóng đứng dậy, nhìn cánh đồng không một sợi lông dê màu trắng, lập tức cảm thấy lo lắng.
Bình thường, cậu có ngủ cũng không bao giờ gặp chuyện này.
Lần này vì lẽ gì sau khi tỉnh lại, không thấy toàn bộ đàn dê con đâu nữa, rõ ràng cậu ngủ chưa được mấy phút mà?
Cậu vội vàng tìm kiếm khắp nơi, cho đến khi chạy tới một sườn núi bên ngoài khu đất kia, cuối cùng cũng nhìn thấy những đốm trắng khiến cậu yên tâm đang ở xa xa.
Đám dê con tụ lại thành một nhóm, không hề tản ra gặm cỏ, trái lại dường như đang tụ tập vây quanh thứ gì đó.
Không rõ đám dê con làm thế nào chạy ra xa như vậy mà không có người dẫn dắt.
Morren không dám dừng lại lấy hơi, cầm roi lao nhanh tới.
Càng đến gần càng thấy rõ, ở giữa đàn dê dường như có một người.
Người đó ngồi trên cỏ, hiện rõ bóng lưng, bị đàn dê che khuất, trông như có như không, chỉ có thể nhìn thấy một chút mái tóc màu vàng óng, bừng lên một vầng sáng trong suốt dưới ánh nắng mặt trời.
Dê con ở bên cạnh đang gặm quần áo của hắn, những lớp vải trắng cao cấp kia đang bị nó tùy tiện gặm nhấm.
Dường như hắn bị dọa cho ngây người, thế nhưng cũng không phản kháng, để mặc dê con mạo phạm hắn.
Trong lòng Morren lo lắng, mặc dù đám dê con hẳn là không có thói quen ăn thịt người, cậu vẫn lo sợ sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Vừa hô to: "Xin lỗi ngài!", vừa lao tới muốn xua đàn dê tản ra.
Người ngồi ở giữa có vẻ nghe thấy tiếng kêu của cậu, quay đầu lại.
Một cơn gió đúng lúc này thổi qua, thế nhưng mái tóc vàng óng của đối phương vẫn không lay động một chút nào.
Morren trực tiếp đối diện với đôi mắt đẹp đến mức khiến người ta phải kinh ngạc, thời gian dường như ngừng lại vào khoảnh khắc này.
Cậu ngây người đứng bất động tại chỗ, trong lòng còn chưa kịp xúc động vì vẻ đẹp rung động lòng người này, ánh mắt đã truyền đến một cảm giác đau nhói, đau đến mức khiến cậu phải vội vàng nhắm mắt lại.
Nước mắt như không ngừng chảy xuống, cả người cậu lập tức ngã khuỵu xuống đất.
Có thể là bởi ánh mặt trời quá chói mắt.
"Xin đừng nhìn thẳng vào ta."
Người đứng trong đàn dê kia bất đắc dĩ nói.
Giọng nói của hắn rất dịu dàng, giống như cơn gió tháng sáu mát lành lướt qua mặt, không hề tức giận khi bị mạo phạm, cũng không hề bối rối vì bị cả đàn dê con vây quanh.
Morren che đôi mắt đang không ngừng rơi lệ của mình, lờ mờ ngẩng đầu lên: "Xin lỗi, chúng nó là đàn dê của nhà tôi, tôi sẽ đền bù quần áo cho ngài! Ngay bây giờ tôi sẽ kiểm soát chúng, xin ngài yên tâm!"
Nói xong, cậu bèn loạng choạng tiến về phía trước, bắt lấy một chú dê con có bộ lông mềm mượt, quăng ra sau.