71. Chương 71: Ngập Tràn Ác Mộng (4)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 71: Ngập Tràn Ác Mộng (4)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Do thám?
Ai do thám, và do thám điều gì đây?
Morren hơi loạng choạng.
Cậu chưa bao giờ thấy cơ thể mình nặng trịch như vậy.
Cảm giác kiệt sức ập đến ngay lập tức, mà cậu không thể điều khiển chân tay để làm bất cứ điều gì.
Khúc gỗ và lưỡi dao đồng loạt tuột khỏi tay, rơi xuống đất.
Cơ thể cậu run rẩy không kiểm soát được, thậm chí còn có những âm thanh kỳ lạ vang vọng.
Những âm thanh đó như đến từ một nơi rất xa xôi, nhưng cũng lại như phát ra từ sâu thẳm linh hồn cậu.
......
"Năng lượng tín ngưỡng màu đỏ, ý là... lòng ngưỡng mộ của tín đồ sao?"
"Chỉ vì cậu từng tin tưởng ta? Không thể nào như vậy."
"Còn vì sao ta lại bằng lòng, đợi đến khi ngài thành thần, ngài nhất định sẽ rõ."
"Biết đâu đây chính là lời chỉ dẫn của thần linh, để cậu tình cờ tìm thấy và cứu ta."
"...!Đừng sợ ta."
"Thần linh đã không còn tồn tại."
"Đại dương vô tận.
Và ta...!Lại một lần nữa đứng ở tận cùng biển cả."
Con người mù quáng, ngu muội và ồn ào, nhưng em lại sẵn lòng đứng bên cạnh họ."
"...!Đừng để ta phải đợi quá lâu, Morren."
Morren.
Morren...
Ai đang nói thế?
Morren che vầng trán nóng bừng của mình lại và quỵ xuống đất.
Trong cơn mê man, cậu cảm thấy những cơn đau như cuồng phong ập đến.
Trong đầu lại vang lên những âm thanh có lẽ cậu đã từng nghe, và có thể cả những cuộc đối thoại mà cậu thực sự không biết.
Mỗi câu mỗi chữ như hóa thành thực thể, kết hợp lại thành một thanh kiếm sắc bén không ngừng đâm xuyên qua cậu.
Chắc hẳn trái tim cậu đã bị đâm nhiều nhát, nên mới đau đớn như thể sắp vỡ tan.
Cảm giác đau đớn này tựa như đã có ai đó gieo một hạt giống vào lồng ngực cậu, để đến lúc này, cây cối tùy ý sinh trưởng và đâm chồi ra bên ngoài cơ thể.
Nhưng rễ cây vẫn đang quấn chặt lấy trái tim yếu ớt một cách mạnh mẽ, không ngừng siết chặt như thể muốn nghiền nát nó thành những mảnh vụn mới chịu.
Càng giày vò hơn đó là, cậu còn cảm nhận được một cảm giác nóng bỏng dữ dội đang lan ra khắp cơ thể từ dưới chân.
Cả người cậu như đang bị trói trên giàn hỏa thiêu, bốn phía là những ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, có thể nuốt chửng sinh mạng cậu chỉ trong giây lát.
Vết thương trong tim như đang bị giày xéo liên tục, vũ khí sắc nhọn đâm vào như thể cậu đã chết đi vô số lần.
Loại đau đớn thể xác ngập tràn này còn khiến cậu cảm thấy bi thương vô tận, và cả nỗi ân hận cùng hối tiếc khó tả.
Nhưng cậu đã không thể cảm nhận được những giọt lệ nóng đang tuôn ra của mình nữa.
Thế nhưng, sâu thẳm trong tâm khảm, cậu vẫn không ngừng nhận ra: Nhất định còn có chuyện gì đó sắp trở nên tồi tệ hơn, mà sự tồi tệ đến mức có thể dẫn đến hủy diệt đó... lại phát sinh vì cậu.
......
"Em lại thức tỉnh rồi à?"
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi hôn mê, dường như có ai đó nhẹ nhàng bế cậu lên.
Người đó có vẻ hơi hốt hoảng, ghé vào tai cậu nói.
Morren chẳng còn sức mà phân biệt được nữa.
Sau khi người này xuất hiện, đau đớn trong cơ thể cậu đã hoàn toàn biến mất, nhưng ý thức lại bắt đầu mơ hồ.
"Dường như...!Từ đầu đến cuối đều không thể lừa gạt em lâu dài." - Đối phương thở dài.
"Em đặc biệt như vậy, hắn yêu em vì em đặc biệt, hay vì yêu em nên mới xem em là người đặc biệt đây?"
Hắn là ai, còn anh là ai?
Morren tự hỏi trong lòng mình.
Tiếc rằng mọi dây thần kinh và cảm giác của cậu đã ngừng hoạt động.
......
Không có câu trả lời.
"Cậu Duke, không có ai mở cửa." - Bridge buông cái tay đang gõ cửa xuống rồi chà lên người, báo cáo một câu thừa thãi với Duke.
"Bác sĩ Devon và ngài Quark đã lâu không xuất hiện, chắc là đang ngủ say trong phòng." - Duke cúi đầu nói.
"Vậy, tôi mở cửa ra nhé."
Bridge vừa nói vừa không kìm được mà nhìn sang bộ quần áo đẹp đẽ hơn của Duke, gấp mấy lần của nó, càng lúc càng thấy khó chịu.
Nó không nhận ra tính cách mình đã thay đổi lớn đến nhường nào, hành động và cử chỉ của nó vừa điên rồ vừa táo tợn, những suy nghĩ u ám cũng xuất hiện càng ngày càng nhiều.
Ban đầu nó còn cảm thấy lúng túng khi bị bắt gặp, nhưng giờ cảm xúc ấy đã biến thành sự tức giận khi người khác cắt ngang trò chơi đuổi bắt giữa nó và Morren.
Lại gặp tên người hầu của lũ nhà giàu này.
Cái vẻ ăn mặc đứng đắn giả tạo của anh ta khiến sự căm ghét dần nảy mầm trong lòng nó.
Duke, nó miễn cưỡng gọi anh ta là "cậu", nhưng anh ta cùng lắm cũng chỉ là một tên người hầu nhỏ bé của cậu Victor mà thôi, dựa vào đâu mà lại ra vẻ thanh cao và thượng đẳng với nó?
Nhưng không thể không nói, những tên người hầu như anh ta được đối xử không tệ.
Nhìn mà xem, một người hầu mà cũng có thể sống sung sướng, trên người còn có hương thơm thoang thoảng như vậy.
Thật kỳ quái khi mùi hương ấy lại khiến Bridge liên tưởng đến bữa ăn ngon lành vừa rồi. Nó càng ngửi, ngón tay càng động đậy nhiều lần.
...!Nếu như, nó ăn luôn Duke thì sẽ thế nào nhỉ?
Khi Bridge nghĩ tới điều táo bạo như thế, nước miếng trong miệng nó tiết ra không ngớt.
Nó vội vàng giơ tay lên lau mép, lấy lại tinh thần, dùng sức mở cánh cửa trước mặt.
Cánh cửa gỗ không hề chắc chắn.
Cơ thể yếu ớt của nó đụng vào hai lần, cửa đã bật mở và phát ra tiếng "Bịch ——".
Không ít bụi bặm tung bay trong không khí, Bridge theo bản năng hít sâu một hơi.
Trong phòng này, thơm quá!
"Ôi..."
Nó run sợ đứng trước cửa, nhìn hai người nằm trên sàn nhà, vừa kinh hãi vừa không khỏi cảm thấy hưng phấn.
Hai người kia có đôi môi nhợt nhạt, mặt mũi tím bầm, lại đang ngủ say một cách tĩnh lặng, tại sao nhìn họ trông giống hệt hai cái xác đã chết từ lâu vậy?
Quark - một kẻ giàu có cao quý, và bác sĩ tinh anh Devon, bọn họ đã chết trong phòng kín trên tàu.
Lý trí còn sót lại mách bảo Bridge rằng, nó phải cảm thấy sợ hãi, phải báo sự kiện tồi tệ này cho tất cả mọi người.
Thế nhưng...
Tại sao nó thực sự không thể nhấc chân rời khỏi căn phòng quái quỷ này, mà lại đột nhiên sôi sục niềm hăng hái, hứng thú đến mức ngẩng cao đầu, còn có cả một chút căng thẳng.
Bridge không ngừng lè lưỡi liếm môi, lặng lẽ liếc nhìn Duke một cái.
Chắc chắn đây không phải ảo giác, bởi vì hai thi thể kia tỏa ra mùi thơm như thức ăn vậy, thật cám dỗ, thật ngon lành...
Bọn họ bị ai giết chết thế?
Người chết, thì sẽ mãi mãi không sống lại nữa, tức là vĩnh viễn biến mất.
Tim Bridge đột nhiên đập thình thịch không ngớt.
Những kẻ đáng ghét sẽ vĩnh viễn biến mất trên con tàu này, từng người từng người thoát khỏi ham muốn cạnh tranh về tiền tài, đó nhất định sẽ là một thế giới vô cùng tươi đẹp.
Nghe nói đám nhà giàu càng ngày càng phân phát ít thức ăn, mà nó còn bị bọn Ferguson chèn ép, sống một cuộc sống bữa đói bữa no, chẳng biết bao giờ mới có thể thực sự yên ổn.
Những tên kia đã từng nhục mạ nó, đánh nó, bọn họ cũng nên nhận kết cục giống như hai cái xác này... Sau đó nó sẽ nuốt hết bọn họ vào bụng, điều đó thật tuyệt vời biết bao...
Bridge lùi về sau như gặp phải ma quỷ, đưa tay đóng cánh cửa gỗ lại.
Từ khoảnh khắc nó bước vào trong phòng, các cơ thịt trên người nó đều căng cứng.
Dưới tầng như đang có vài tiếng súng vang lên, có lẽ bọn họ lại đang náo loạn vì một chuyện nào đó mà nó cũng không quan tâm.
Nó nghiêng đầu nhìn Duke đang đứng bất động tại chỗ như thể đã sợ choáng váng, yết hầu khẽ động.
Anh ta cúi đầu, để lộ cần cổ yếu ớt, có lẽ có thể dễ dàng cắn đứt.
Sau khi cắn đứt, máu sẽ bắn ra hay chỉ chảy xuống thôi?
Nếu bắn ra thì quá lãng phí, mà nếu chảy xuống thì cần lấy gì đó để hứng, bởi vì ít nhất máu của anh ta chắc chắn sẽ tươi ngon hơn của Quark và Devon.
Duke cũng yếu đuối gần giống như cậu mà thôi – Bridge theo bản năng phân tích phần thắng của mình.
Giây tiếp theo, cùng với tiếng gào thét và kêu la hỗn loạn dưới tầng vang lên, nó nhào vào người Duke, cắn xé.
......
Yên bình và tĩnh lặng.
Từng con hải mã vui vẻ bay lượn trên bầu trời, vầng thái dương sáng chói bị thay thế bởi một quả táo to đùng.
Trên thảo nguyên hư ảo được vẽ nên từ những nét bút phác họa vừa cong vừa tròn, có một chàng trai với mái tóc màu nâu đậm đang ngồi dựa lên thân cây để đọc sách.
Đôi mắt cậu thuần đen, khi nhìn người khác sẽ ánh lên vẻ trong trẻo, nhìn vừa chân thành vừa lương thiện.
Lúc này, đôi mắt ấy đang chăm chú và nghiêm túc nhìn trang sách trắng tinh.
Trong sách có viết:
"Thứ nhất, thần có thất tình lục dục."
Dưới hàng chữ này có một vài hình vẽ trắng đen trừu tượng được sắp xếp liền mạch.
Trong bức hình đầu tiên có một người, hắn chính là nhân vật chính của câu chuyện này.
Người đó đứng buồn tẻ một mình trên thảo nguyên rộng lớn và nhìn về thế giới phương xa, những người đứng xung quanh đều mặc bộ đồ màu trắng tinh.
Bóng lưng người đó vừa tịch mịch vừa cô độc – chí ít là chàng trai cảm thấy như vậy.
Cậu không kiềm chế được mà giơ tay sờ nhẹ lên người trong bức hình.
Những bức hình về sau bắt đầu chuyển sang câu chuyện của người thứ hai.
Người đó luôn cầm trong tay một viên tròn màu đỏ đang lơ lửng – đó trở thành màu sắc rực rỡ duy nhất trong toàn bộ bức tranh đen trắng trên sách.
Chàng trai ngừng lại để nhìn hai nhân vật chính trong cùng một trang một lúc, mãi lâu sau mới lật sang trang tiếp theo.
"Thứ hai, thần không phải vạn năng."
Câu nói đó được viết lên đầu trang sách, phía dưới vẫn là vài bức vẽ đơn giản.
Chàng trai vội vã nhìn lướt qua rồi nhanh chóng lật trang, hình như cậu nhìn thấy một thân cây to lớn, còn có viên tròn màu đỏ kia đã vỡ tan tành.
Những hình ảnh này khiến cậu khó chịu.
"Thứ ba, thần linh không yêu người đời."
Hai tay cầm sách của chàng trai bỗng dưng nặng trĩu một cách lạ thường.
Cậu muốn bỏ tay ra, muốn gấp sách lại, thậm chí không muốn nhìn nữa, nhưng cậu không thể làm được gì cả.
Cơ thể cậu cứng đờ như bị nguyền rủa, chàng trai chỉ có thể bị động nhìn những hình ảnh u ám, hỗn loạn và ác liệt của thế giới trong trang sách.
Phong cách của các bức vẽ ở trang này rất khác so với những trang trước.
Màu chủ đạo của chúng đa số đều là màu đen, điều này mang đến cho người đọc cảm giác khá bí bách và ngạt thở.
Vô số người đang làm những động tác rất kỳ quặc, bọn họ tranh giành với nhau, vẻ ác độc hằn rõ trên những nét vẽ ấy.
Rõ ràng thương tích và tử vong không được mô tả cụ thể, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy tình cảnh này đẫm máu xuyên suốt cả trang.
Đây đơn giản là địa ngục trần gian.
"Morren..."
"......."
Ai đang gọi cậu thế?
Chàng trai, hay cũng chính là Morren, lấy lại tinh thần, nhanh chóng khép sách rồi đứng lên để xuất phát.
Cậu ngước nhìn bầu trời vừa kỳ lạ vừa mỹ lệ, phát hiện vỏ táo tượng trưng cho mặt trời kia đã bắt đầu có xu hướng khô héo, không còn tươi mọng như lúc trước nữa.
Đây không phải một dấu hiệu tốt, trong lòng cậu có chút bài xích khó tả.
Morren lẳng lặng chờ đợi tiếng gọi thứ hai vang lên, may mà người kia cũng không gọi cậu thêm lần nào nữa.
Cậu cúi đầu nhìn quyển sách trên tay, do dự một lúc rồi vẫn giơ tay ném nó ra ngoài.
Cuốn sách bay thành một đường vòng cung trên không trung. Sau khi nó biến mất khỏi tầm mắt, cậu không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
"Nè, tôi nói này, cậu không định đi ra ngoài à?"
Sau lưng vang lên một giọng nói quen thuộc, một cậu trai vừa lùn vừa mập đã chạy lên thảo nguyên này không biết từ lúc nào.
Mái tóc màu vàng óng của cậu ta bay phất phơ theo gió, hình như vì vội vàng chạy tới đây nên quên cả vuốt keo.
Cậu ta vội vã lấy một tay che đầu, vẻ mặt khi nói chuyện còn hơi mất tự nhiên, tay còn lại kéo lỏng chiếc nơ nhỏ trước ngực một chút.
"Không, Tommy, tôi không muốn." - Morren trả lời ngay, ngữ điệu của cậu chưa bao giờ quả quyết đến thế - "Nếu như đi ra ngoài, sẽ phải đối mặt với một thế giới vô cùng đáng sợ."
"Còn đáng sợ hơn cả bão tuyết và chiến tranh ư?" - Tommy hỏi.
"Tôi không biết."
Tommy đứng tại chỗ, cau mày nhìn cậu: "Nhưng Morren, cậu phải trở về. Đi thôi, đừng ở lại đây."
Morren lắc đầu, chỉ muốn thoát khỏi những lời khuyên nhủ của Tommy nên bèn sải bước đi xuống sườn núi.
Vừa quay đầu lại, cậu thấy bóng người Tommy ngày càng xa.
Dường như cậu ta đang đứng vẫy tay với cậu.
Morren cũng giơ tay lên vẫy.
Cậu biết, đây là lời chào tạm biệt.