Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 70: Ngập Tràn Hiểm Ác (Phần 3)
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngon quá.
Đây là món ngon mà nó chưa từng được nếm qua.
Ngon đến mức nó muốn nuốt chửng cả đĩa vào bụng.
Bridge ngơ ngẩn liếm cái miệng còn dính thức ăn của mình, ánh mắt đờ đẫn nhìn bàn ăn trống không.
Rõ ràng đã ăn rất nhiều, nhưng khát khao được ăn thêm trong lòng nó lại dâng trào như thể chưa từng được no.
Nếu có ai đó có thể cho nó ăn thêm một chút, dù đưa ra điều kiện gì, nó cũng sẽ đồng ý.
Ferguson dùng ánh mắt đục ngầu nhìn mọi người, đột nhiên lên tiếng: “Hình như thức ăn ít hơn buổi sáng, mà còn ít hơn cả tối qua nữa.”
Đa số mọi người đã ăn xong, nhưng họ vẫn ngồi yên tại chỗ vì chưa thấy đã miệng.
Nghe Ferguson nói vậy, tất cả đồng loạt nhìn, ai nấy đều giữ im lặng với những vẻ mặt khác nhau.
“Nhưng mà ngon hơn.” – Một giọng lẩm bẩm vang lên từ cuối bàn ăn.
“Chắc chắn kém xa bọn họ.” – Ferguson tiếp tục lạnh lùng nói, dường như ông ta đã không thể kiềm chế ý muốn lên án của mình nữa – “Tao đang nói đến, cái đám người ‘thượng đẳng’ kia ấy.”
“Nhà tư bản luôn cao quý, không phải sao?” – Một gã đàn ông gầy nhom ngồi bên cạnh nói với giọng kỳ quái – “Thức ăn từ trước đến giờ đều do nhà Scott phân phát.”
“...!Dựa vào cái gì?”
Giọng nói của họ hạ xuống rất thấp, nhưng trong phòng ăn tĩnh lặng thế này, nó vẫn lọt vào tai người khác một cách rõ ràng.
Có lẽ cuộc đối thoại nảy sinh trong sự yên lặng đó đã khiến không ai có thể thốt nên lời.
Những người khác nhìn chằm chằm mặt bàn, sau khi hai người kia không nói chuyện nữa, họ lập tức lặp lại hành động trước đó của mình, chậm rãi nhìn và tập trung tìm kiếm từng ngóc ngách.
Nếu phát hiện có chỗ nào đó còn sót lại một chút đồ ăn thừa, họ sẽ mừng rỡ nhảy chồm hổm, dùng tay bốc chúng bỏ vào miệng, vừa nhấm nháp vừa “nhận xét” đi “nhận xét” lại.
Bất kỳ ai nhìn thấy cảnh tượng này đều sẽ cảm thấy buồn nôn, nhưng họ, bao gồm cả Bridge, đều chỉ cảm thấy ngưỡng mộ, thậm chí là ghen tị.
Nhưng Morren là người bình thường.
Cho nên khi bước vào và thấy cảnh này, cậu hơi bối rối.
Trong nháy mắt, Morren còn tưởng rằng mình đã đi lạc vào một bộ tộc nào đó trong rừng rậm, và đám người trước mặt là một đám dã thú chưa được khám phá.
Vẻ ham muốn trên gương mặt họ đã chạm đến ngưỡng bất thường.
Dù có được ăn một bữa sau tám trăm kiếp đói khát cũng không có bộ dạng điên cuồng đến vậy.
Trước bữa tối, đám thủy thủ kia cùng lắm chỉ là một đám cặn bã chỉ biết phách lối ăn hiếp kẻ yếu, chứ không khiến người ta cảm thấy sợ hãi đến tận xương tủy như bây giờ.
Lông tóc gáy của Morren dựng hết lên y như một con mèo đang xù lông.
Cậu càng ngày càng chắc chắn ảo cảnh này quái dị đến nhường nào.
Nhìn bề ngoài thì nơi này không có nguy hiểm, thế nhưng chỗ nào cũng khiến cậu kinh hãi.
Sau khi mọi người nhận ra Morren bước vào, vẻ ngơ ngác của họ lại xuất hiện thêm một lần.
Tất cả đều không chú ý tới đồ ăn nữa, mà đồng loạt quay đầu nhìn cậu.
Ánh mắt vẫn đục ngầu và rờn rợn như cũ, trong đó còn ngập tràn một vẻ hiểm ác ngọt ngào.
“Bridge...! Lại đây với tôi!” – Giọng nói của Morren cũng run lên.
Cậu bước nhanh lên cầu thang, xoay người nhìn phòng ăn cách đó không xa, cơ thể hơi ngả về phía sau.
Cậu vô cùng căng thẳng, bàn tay đang vịn lan can đã đổ rất nhiều mồ hôi.
Sau khi cậu liên tục chăm chú nhìn Bridge hơi lạ lùng đang chậm rãi đi tới, cậu mới có thể rời khỏi nơi này như mình mong muốn.
Cậu luôn cảm thấy vô cùng nguy hiểm khi để Bridge một mình ở nơi kỳ quái kia.
Mãi cho đến khi đã dẫn nó lên tầng hai, dây thần kinh đang căng thẳng của Morren mới thả lỏng được một chút.
Nhưng không rõ vì trực giác hay là điều gì khác mà cậu lại dựa sát lưng vào tường, lấy hành động đó để khiến bản thân cảm thấy an toàn hơn một chút.
Không biết có phải ảo giác hay không, mà cậu lại ngửi thấy mùi máu tanh ở chỗ này.
Mặc dù mùi này hơi khác mùi lúc nãy cậu ngửi thấy, nhưng nó vẫn khiến người ta cảm thấy không ổn chút nào.
Morren chỉnh đốn lại những suy nghĩ hỗn độn của mình xong xuôi, đang chuẩn bị mở miệng.
Nhưng sau khi cậu và Bridge bốn mắt nhìn nhau, cậu suýt chút nữa đã quên mất mục đích mình gọi nó tới:
“Bridge...” – Morren rối loạn trong một khoảnh khắc rồi do dự hỏi – “Cậu, cậu có ổn không?”
Bridge cúi thấp đầu, thi thoảng lại lén lút ngẩng mắt nhìn Morren, sau đó lại nhanh chóng cụp mắt xuống.
Nhìn bề ngoài thì thấy, dường như vẻ mặt và hành động của nó mang theo một sự cung kính khó tả, nhưng nó cũng khiến Morren cảm thấy có chút kỳ quái.
Ít nhất là trước bữa tối, nó còn không dùng bộ dạng này để đối diện với cậu.
Morren nhíu mày: “Những người đó nói gì với cậu rồi à?” – Cậu dằn lại những suy tư nhạy cảm trong lòng, nhẹ giọng mở miệng.
Bridge lắc đầu, sau đó hơi liếm môi.
“Morren, cậu muốn nói gì với tôi thế?”
Nghe được câu hỏi của đối phương, Morren âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sau khi cậu nhanh chóng nhớ ra mục đích của mình, cậu lại im lặng siết chặt nắm đấm.
“Bridge, tôi đã...! Quên mất quá khứ của mình rồi.
Cậu có thể nói cho tôi biết, tôi là một người như thế nào không?” – Morren mím môi, vẻ mặt phức tạp nhìn Bridge.
Bridge dựng thẳng bả vai, nghe thấy thế thì ngẩng đầu lên và nở một nụ cười hơi quá đà.
“Đúng như tôi đoán, Morren, cậu thực sự không quên tôi, cũng không từ bỏ chúng tôi mà chỉ bị những kẻ có tiền đáng ghét kia khống chế.” – Giọng nói của nó vô cùng mừng rỡ, cả người cũng nhào lên phía trước – “Morren, tôi biết cậu không phải người sẽ vứt bỏ bạn bè đúng không?”
Trạng thái của nó cực kỳ lạ lùng.
Bridge không phải một người có tính tình như vậy.
Giọng nói của nó sẽ không vừa to vừa kỳ quặc như thế, cảm xúc của nó cũng sẽ không điên cuồng và kích động đến vậy – Morren phán đoán trong lòng.
Lần đầu tiên trò chuyện với Bridge trên boong tàu, nó đã từng nói về suy nghĩ giống vừa nãy với cậu, biểu hiện lúc bấy giờ mới hợp lý và phù hợp với tính cách của nó.
Đúng rồi, cậu rất hiểu Bridge, đây cũng là một trong những điều khiến Morren cảm thấy không đúng chút nào.
Cậu không thể hiểu rõ đối phương như vậy, cũng không thể xác nhận trong lòng rằng hành vi của nó khác biệt hoàn toàn so với quá khứ mới đúng, vì hai người họ rõ ràng chưa từng quen biết.
Có quá nhiều chuyện mâu thuẫn.
“Xin lỗi, tôi vẫn không thể trả lời chính xác cho cậu được, bây giờ trí nhớ của tôi rất hỗn loạn.” – Morren cố gắng phớt lờ những suy nghĩ rối rắm kia của mình, cân nhắc mở miệng: “Cho nên, nếu cậu hiểu rõ tôi thì có thể kể cho tôi nghe về quá khứ của tôi, có được không?”
Ánh mắt của Bridge hơi sáng lên, giữa ấn đường còn có vẻ hưng phấn đang bị kiềm chế.
Nó trả lời: “Tất nhiên, bọn mình cùng nhau lớn lên từ nhỏ mà.
Morren, chẳng lẽ cậu quên hết ký ức về cảng Yeomans rồi ư?”
Không đợi Morren khẳng định, nó đã nói tiếp: “Bọn mình đến từ một cảng nghèo khó, cha mẹ bọn mình đã chết vì tai nạn trên biển hết rồi, cậu là cô nhi từ hồi bé tí, còn tôi thì có bà nội...! Bà nói rằng cậu được nhặt về, nhưng tôi cũng không rõ điều này cho lắm.
Hai tháng trước, các nhà tư bản tới cảng Yeomans để chiêu mộ thủy thủ, bọn mình vì muốn kiếm tiền nên mới ở đây...! Cậu thật sự, cái gì cũng không nhớ à?”
Morren chậm rãi tiêu hóa lời nói của Bridge, do dự gật đầu.
Trong đầu cậu thật sự không có chút ký ức nào liên quan đến chuyện này.
“...!Một tuần trước, lúc cậu đang bắt cá thì bị rơi từ trên tàu xuống biển.” – Bridge đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nó trợn to mắt, kích động nói – “Tôi biết rồi, tôi biết hết rồi! Nhất định sau khi cậu rơi xuống biển thì đã bị quái vật hút mất hồn phách, lời bà tôi nói là thật!”
Bridge không ngừng lặp lại câu nói “Là thật, dưới biển thật sự có yêu quái quấy phá” như thể đang vừa thuyết phục Morren, vừa thuyết phục chính mình.
“Cậu không nhớ tí gì à, quên mất tất cả luôn à?” – Nó lại xác nhận với Morren lần nữa.
Thấy Morren gật đầu, trên gương mặt nó lộ vẻ vừa sợ hãi vừa vui mừng.
Nó nhìn Morren chằm chằm, một lúc sau lại nở nụ cười với Morren còn đang bị dọa đến run rẩy:
“Morren, cậu còn quên mất một chuyện quan trọng nhất...” – Bridge mỉm cười và nói – “Bọn mình ấy, là người yêu đó nha.”
“...?!
Tại sao Bridge lại nói như vậy? Chuyện này hoàn toàn không thể!
Morren cau mày.
Sau khi nghe được mấy lời khó nghe đó, cậu chẳng nói chẳng rằng mà định rời khỏi chỗ này ngay lập tức.
Cho dù xét theo mặt lý trí hay tình cảm, cậu cũng cảm thấy câu nói cuối cùng của Bridge cực kỳ mâu thuẫn, thậm chí còn có chút tức giận: “Không...” Cậu đang lừa tôi!
Morren còn chưa nói xong, Bridge đã nhanh chóng phản bác: “Bây giờ cậu cảm thấy nghi ngờ là vì cậu đã bị Hải Yêu mê hoặc tâm trí!”
Nó vừa nói vừa ngăn Morren lại, mặc dù nó vẫn sợ hãi nên không dám tiếp xúc tay chân với cậu như cũ, nhưng sự nhiệt tình quá trớn của nó đã đủ xúc phạm Morren.
“Tôi là người cậu quen thuộc nhất trên thế giới này, Morren.
Tại sao cậu không thử tin tưởng tôi một lần?” – Vẻ mặt của nó như phát điên, mà nó cũng đang không ngừng ép sát vào cậu.
“Tránh ra!” – Morren quát.
Cậu biết, Bridge đang muốn lừa cậu.
Những món ăn kia có phải có vấn đề rồi không? Tại sao một người nhìn qua có vẻ là bình thường nhất ở đây như Bridge lại có thể trở nên kỳ quặc sau khi ăn như vậy, kỳ quặc đến mức cậu phát sợ.
Dù thế nào đi chăng nữa thì đây vẫn là một cách làm cực kỳ sai lầm – cậu thế mà lại tìm kiếm câu trả lời từ một ảo ảnh không rõ tốt xấu.
Vô cùng hoang đường.
Bây giờ cậu thực sự không rõ tình cảnh của mình, thậm chí còn không biết cái tên “Morren” này rốt cuộc là ai.
Mỗi một giây phút ở đây, cậu đều phát hiện ra những sự mâu thuẫn.
Mỗi một giây phút ở đây, thần kinh cậu luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ, trong đầu ngập tràn nghi vấn, mà trạng thái tâm lý của cậu thật sự sắp sụp đổ!
Hay là đi hỏi thần linh – người cũng khiến cậu cảm thấy băn khoăn và lưỡng lự mới là lựa chọn chính xác?
Morren theo bản năng sờ khúc gỗ trên ngực, nơi ấy cất giữ cảm giác an toàn duy nhất còn sót lại trong cậu.
Cậu vừa đẩy Bridge vẫn đang không ngừng ngụy biện bên tai, vừa sải bước lên cầu thang.
Nhưng Bridge vẫn đuổi theo cậu y hệt như người thợ săn đuổi theo con mồi vậy, khi bị bắt kịp rồi thì sẽ không có kết quả tốt.
Mãi cho đến khi một âm thanh khàn đặc vang lên:
“...!Một tên thủy thủ tầng dưới sao lại chạy lên đây? Gây ồn ảnh hưởng đến nghỉ ngơi của người khác, cậu định nhận tội như thế nào?”
Hình như có một người thứ ba đúng lúc xuất hiện ở hành lang.
Hô hấp của Morren càng dồn dập.
Cậu nghe thấy âm thanh sau lưng mình, nhưng không dám dừng lại mà chạy một mạch lên tầng ba.
Cậu nghe thấy bước chân đi xuống của Bridge, âm thanh trả lời của nó càng ngày càng xa dần:
“Xin lỗi, ngài Duke, tôi...! tôi...”
“Được rồi, đi tìm bác sĩ Devon với tôi, cậu chủ có chút không thoải mái.” – Người được gọi là “Duke” ra lệnh.
“......”
Có lẽ vì Morren phân tâm nghe lén cuộc đối thoại nên đã bước hụt một cái, chật vật ngã xuống phía trước.
Mặc dù đã chống tay xuống đất, nhưng khúc gỗ trong túi áo trên ngực vẫn rơi ra ngoài và lăn thẳng xuống tầng hai.
Morren theo bản năng chạy xuống để nhặt.
Nhưng cũng chính vào lúc đó, cậu đột nhiên nhìn thấy một lưỡi dao nhỏ dài hình răng cưa đang nằm trên đất không xa.
Thậm chí còn không kịp suy nghĩ vì sao dưới chân cầu thang lại có đồ vật này, cậu đã nhanh chóng cầm lấy cả lưỡi dao đó và khúc gỗ trong tay.
Đây chính là công cụ mà bây giờ cậu cần nhất, cậu không thể đợi thêm một phút giây nào nữa.
Morren đứng lên, lặng lẽ liếc mắt nhìn Bridge và người kia.
Cậu không ngờ rằng, mình lại nhìn thấy một cảnh tượng cực kỳ vô lý.
Người đứng đối diện với Bridge mặc một bộ âu phục, mặc dù đang nói chuyện với nó, nhưng anh ta lại cúi đầu rất thấp như người bị treo cổ.
Từ góc độ sinh lý bình thường mà nói, không một ai có thể cúi thấp được như anh ta.
Sơ hở lớn đến mức như thể cố ý để Morren phát hiện ra.
Người này, rõ ràng là...! người chết.
Morren đã không còn sức để khiếp sợ.
Mà Bridge đứng đối diện và cách “Duke” rất gần lại không có chút phản ứng nào.
Không, không phải không có phản ứng.
Bridge quay đầu sang, nhìn cậu với ánh mắt đầy ẩn ý sâu xa.
Trong đôi mắt ấy ngập tràn vẻ hiểm độc.
Hiểm độc ngọt ngào.
Dưới tình huống như thế, Morren máy móc đưa tay lên, đâm lưỡi dao kia vào chính giữa khúc gỗ rồi lại cứng đờ rút ra.
Hành động ấy của cậu làm cho vài bụi gỗ bắn lên, tất cả đều rơi xuống và tạo thành một lớp bụi mỏng trên sàn nhà.
Cậu chăm chú nhìn “Duke” đã chết đang sánh vai cùng Bridge đi tới một căn phòng đối diện cầu thang, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Cậu cho rằng mình đã sợ đến choáng váng, nhưng lại dường như không phải.
Những sự việc mà cậu đã trải qua trong những ngày vừa rồi cứ thế tái diễn trong đầu.
Cậu càng cảm thấy trời đất đang quay cuồng, cảm giác đau đớn khi không cẩn thận bị lưỡi dao kia quẹt vào tay cũng trở nên tê dại.
Mâu thuẫn, xung đột, tức giận, háu ăn, hiểm ác, hoài nghi, khác thường, quái dị, thậm chí tử vong...!
Nếu nói những điều này đều không có một câu trả lời hợp lý, thì thực sự là một trò lừa bịp vô cùng vụng về.
Hoặc phải nói...!
Thật ra thứ đang nhằm vào cậu chỉ là một cuộc... thăm dò.