73. Chương 73: Cuộc Thi Hùng Biện

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 73: Cuộc Thi Hùng Biện

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tỉnh rồi, tỉnh rồi, cậu ấy tỉnh rồi kìa."
"......"
"Không sốt, cũng không phải ngất xỉu. Chắc là buồn ngủ quá thôi, hôm qua mệt mỏi lắm à?"
"......"
Phương Việt chầm chậm mở mắt, nhìn về phía người vừa nói.
Người đó mặc một chiếc áo khoác màu trắng, có lẽ là bác sĩ đang trực ở phòng y tế trong thủy cung.
Bây giờ người đó đang ân cần nhìn cậu: "Thế nào rồi, cậu bé còn thấy khó chịu chỗ nào không?"
Mạnh Duy Nhất đứng đối diện, thấy Phương Việt tỉnh lại thì bước tới gần.
Cậu lắc đầu theo bản năng, cảm thấy bây giờ mình vẫn hơi choáng váng, nhưng lại không phải kiểu choáng váng về thể chất.
Cậu còn nhớ như in hình ảnh dòng nước cuồn cuộn nhấn chìm cơ thể và cảm giác nghẹt thở, như thể mọi đường hô hấp đều bị bít kín.
Nhưng cả người cậu bây giờ lại không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, thậm chí còn có chút thoải mái.
Ký ức về những cảnh tượng đó cứ như thể chỉ là ảo giác của cậu.
Dù sao nếu như chuyện kinh khủng đó thật sự xảy ra, thì cậu làm sao còn có thể nằm trên ghế sofa dành cho khách ở sảnh thủy cung, Mạnh Duy Nhất cũng làm sao có thể vẫn ăn mặc chỉnh tề, không hề hấn gì chứ.
Hình như muốn giải đáp sự mơ hồ và nghi ngờ trong lòng cậu, Mạnh Duy Nhất mới nhẹ giọng nói: "Tôi đi xác nhận vé, vừa quay lại đã thấy cậu ngủ gục ở đây rồi.
Bác sĩ kiểm tra thì không thấy có gì đáng ngại, cậu có muốn về nghỉ ngơi thêm không?"
"Chúng ta, vẫn chưa vào trong à?" - Trái tim Phương Việt đập loạn xạ vài giây, cậu yên lặng ngồi dậy.
Cậu không ngờ được mình lại ngủ quên, rồi còn mơ thấy ác mộng chân thực như vậy.
Rõ ràng lúc mới đến đây, cậu không hề buồn ngủ mà...!
Hay là nơi này không hợp phong thủy với cậu?
"Hình như cậu bé đã tham quan hết một vòng thủy cung trong mơ rồi đấy.
Thôi về nghỉ ngơi bồi bổ đi, thiếu ngủ không tốt cho sức khỏe đâu." - Bác sĩ trực ban vừa sắp xếp đồ dùng vào trong hộp, vừa trêu đùa Phương Việt.
Mạnh Duy Nhất cũng gật đầu, sau đó đỡ cậu đứng lên và chỉnh lại cổ áo hơi nhăn cho cậu.
"Hôm nay cứ về khách sạn nghỉ ngơi đi, tôi lo cho cậu đấy."
"......" - Phương Việt chần chừ nhìn vào bên trong thủy cung, mất một lúc sau mới lên tiếng: "Ừa."
......!
Trở lại khách sạn, Phương Việt chào Mạnh Duy Nhất rồi về phòng.
Vừa mới mở cửa, cậu đã lao thẳng xuống giường, sau đó lật người cầm điện thoại nhắn tin cho bà bói.
Mặc dù không đến mức cực kỳ muốn rời khỏi thủy cung, nhưng cậu rất bận tâm đến ảo giác, hay đúng hơn là giấc mơ của mình.
Suốt dọc đường đi về, cậu cứ suy đoán mãi về nó, thậm chí còn nghĩ ra vài điều vô cùng kỳ quái.
Nhỡ cậu là một chàng trai được ma quỷ chọn, được ban năng lực nhìn thấy tương lai để cứu thế giới thì sao?
Nhỡ mai này đường hầm trong thủy cung thật sự sập thì phải làm sao đây?
Nhỡ cậu xem cảnh tượng hoang đường và phi thực tế đó chỉ là một giấc mơ bình thường, rồi đến ngày nó thật sự xảy ra, cậu không thể ngăn cản được thì sao?
"Anh Lô, huyền học của các cậu có khái niệm giấc mơ dự báo tương lai không?"
Vừa gõ vừa xóa, sửa đổi câu hỏi một chút, Phương Việt cố gắng không để mình trông quá ngốc nghếch, nhưng trong lòng cậu đã rất rõ rằng bản thân phải bất thường lắm rồi mới có thể hỏi vấn đề này.
Đại khái là cậu thực sự đã bị 'tẩy não' bởi mấy lần đi trải bài và bị thầy bói trên cầu 'đoán trúng phóc' chuyện của mình trước kia.
"Sao thế, cậu mơ thấy gì à?" - Đối phương ngay lập tức trả lời.
Phương Việt sốc lại tinh thần, mô tả lại giấc ác mộng mình bị chết chìm trong thủy cung.
Nhưng còn chưa gõ xong, Hàn Anh Lô đã nhắn một loạt tin nhắn và gửi cho cậu một đường link.
"Chờ chút bé Phương Phương, bây giờ chị bận quá, không rảnh phân tích giấc mơ đâu.
Chị đang chuẩn bị thi hùng biện đấy."
"Hai mươi phút sau sẽ lên sân khấu.
Mặc dù chỉ thi vui thôi, nhưng vẫn có trực tiếp đấy.
*Hồi hộp*, *Lo lắng*"
"Thôi nói đến đây thôi, lát nữa bé bình chọn cho chị nhé, kéo xuống hàng thứ năm trong danh sách ấy, cảm ơn nha!"
"Đợi chị thi xong thì mình tâm sự nhé."
[Link] Bình chọn thí sinh xuất sắc nhất - Vòng loại cuộc thi hùng biện lần thứ tám - Viện Hóa Sinh - Trường Đại học A.
"Ừa, đừng căng thẳng, cố lên."
Phương Việt trả lời xong thì nhấn vào liên kết, nhưng chắc do cuộc thi chưa bắt đầu nên mục bình chọn vẫn đang bị khóa.
Trên trang web có một màn hình nhỏ tạm thời đang tối đen, chắc hẳn lát nữa cuộc thi sẽ được phát trực tiếp qua đây.
Cuộc thi này được tổ chức trong ngày nghỉ lễ quốc khánh, nên cậu cũng không hề biết đến sự tồn tại của nó.
Vì vừa muốn giết thời gian, vừa muốn chuyển sự chú ý của mình sang chuyện khác, cậu lặng lẽ vuốt xuống xem giới thiệu chủ đề hùng biện của vòng này.
"Cuộc thi hùng biện của Đại học A chỉ mang tính chất giải trí, không chính thống.
Cuộc thi không cần kỹ năng tranh luận cao siêu, không có suy luận hoàn hảo.
Không chỉ không có luật lệ và quy tắc đầy đủ, chúng tôi cũng không có nguyên tắc tuyệt đối nào.
Đây chỉ là sân chơi nghiệp dư giống như các cô các chú cãi nhau ở chợ.
Chỉ cần bạn có một tinh thần tranh luận nhiệt tình, một tâm hồn khao khát được cãi vã, đây chính là sân khấu của bạn.
Buổi sáng ngày mùng 6 tháng 10 - Cuộc đối đầu của bảng A, Viện Hóa Sinh.
Phe ủng hộ: Đội "Chúng tôi nói có", đại diện khoa Sinh học VS Phe bác bỏ: Đội "Chúng tôi nói không", đại diện khoa Hóa học.
Chủ đề tranh luận: Thần Sáng Thế có quyền hủy diệt thế giới hay không?"
......!
Ngón tay Phương Việt dừng lại trên chủ đề tranh luận một lúc lâu, mãi không vuốt tiếp.
Cậu quyết định sẽ theo dõi trọn vẹn trận đấu này.
"Còn mười phút nữa, uống nước rồi canh thời gian vào hậu trường nhé."
"À dạ, em vào ngay..."
Hàn Anh Lô đáp lại, móc một chiếc túi vải nhung màu đen, to bằng bàn tay từ trong cặp sách ra.
Bên trong đó có chứa ba viên xúc xắc chiêm tinh.
Cô lấy ba viên xúc xắc đó ra, úp hai tay lên rồi nhanh chóng vừa lắc vừa lầm bầm: "Xúc xắc chiêm tinh thân mến, tôi sẽ thể hiện thế nào trong trận hùng biện này đây? Xin hãy chỉ dẫn cho tôi..."
Nói xong, cô xòe bàn tay ra nhìn, không khỏi kinh ngạc: "Đỉnh thật sự, chòm Thiên Yết, sao Diêm Vương, cung mười một!"
Ý nghĩa của sao Diêm Vương là năng lực thay đổi mạnh mẽ, thường liên quan chặt chẽ đến cái chết và sự tái sinh.
Cốt lõi của chòm Thiên Yết chính là sự sâu sắc, bóng tối và khả năng thấu hiểu.
Còn cung mười một chỉ tình bạn và cộng đồng, lòng vị tha và sự lương thiện, nhân đạo và tương lai.
Nếu tung ra được các yếu tố này cùng một lúc, kết quả thật sự vô cùng 'đỉnh cao'.
Hàn Anh Lô muốn ngay lập tức mở điện thoại ra tra xem mình giải nghĩa có đúng không, nhưng cô đã không còn thời gian.
Cô cất cẩn thận ba viên xúc xắc, chỉnh lại tóc một chút rồi chậm rãi bước vào hậu trường, miệng vẫn còn lẩm bẩm.
"Không sai, Hàn Anh Lô.
Diêm Vương, Thiên Yết, cung mười một, mày chính là ngôi sao mới nổi, chính là Lev Tolstoy* của giới hùng biện!"
Không thể không nói, kết quả xem bói ảnh hưởng rất nhiều đến khả năng thả lỏng và cổ vũ cô tự tin hơn.
Có lời gợi ý của xúc xắc chiêm tinh, cô dùng khí thế lạnh lùng ngút trời đi tới chỗ ngồi của phe ủng hộ.
Tất nhiên, thực ra ở cuộc thi giải trí này không so đo năng lực hùng biện gì hết, thành viên hai đội nghĩ gì thì nói y như thế, dù sao lúc người ta cãi nhau ở chợ cũng không được luân phiên nêu ý kiến như thế này.
"Thần Sáng Thế có quyền hủy diệt thế giới hay không? Mời phe ủng hộ bắt đầu đưa ra ý kiến."
Hàn Anh Lô nuốt nước miếng, cầm micro trên bàn rồi nói trước: "Không vòng vo chào hỏi nữa, nói thẳng, phe chúng tôi ủng hộ lập trường: Thần Sáng Thế có quyền hủy diệt thế giới.
Đầu tiên, phạm vi thảo luận của chủ đề này chắc chắn không chỉ giới hạn trên mặt chữ, mà nghĩa mở rộng của nó còn là việc người sáng tác có quyền xử lý tác phẩm do mình tạo ra.
Từ đó suy ra quan điểm của phe bác bỏ tương đương với điều này: các cậu cho rằng người sáng tác không có tư cách hủy bỏ tác phẩm của mình, phủ nhận quyền được 'xóa bỏ'.
Nếu một tháng trước cậu đăng một bài viết lên mạng xã hội, bài viết đó có một ý nghĩa quan trọng đối với người khác.
Thế nhưng sau một tháng, cậu thấy mình viết bài đó thật ngốc, chẳng lẽ cậu lại không thể xóa nó đi à?"
"Dừng lại, chói tai quá rồi đấy.
Tôi phải phản bác một chút, cậu đang cực kỳ xem nhẹ khái niệm 'sáng thế' và 'diệt thế', không chú ý đến việc hai thứ đó vốn dĩ có sức mạnh to lớn đến thế nào.
'Diệt thế' đồng nghĩa với sự chấm dứt của vô số sinh mạng, nếu chuyện diệt vong của cả nhân loại chỉ được giao cho một người, cho dù người này có là Thần Sáng Thế thì cũng không hợp lý.
Hơn nữa, tôi không thể vô tư đồng tình với quan điểm về người sáng tác và quyền đối xử với tác phẩm của họ.
Thứ nhất, không phải cứ viết một đoạn văn ngẫu nhiên thì nó sẽ trở thành tác phẩm.
Thứ hai, mọi người đều biết để một tác phẩm trở nên hoàn chỉnh, cần có sự tham gia của độc giả, như vậy mới có câu nói 'Chín người mười ý'.
Nói cách khác, thế giới không phải tác phẩm của riêng Thần Sáng Thế, khăng khăng hủy diệt nó là cách làm điển hình của những nhà độc tài.
Cuối cùng, tôi xin được nhắc đến một ví dụ tiêu biểu nhất.
Kafka cho bạn đốt bản thảo của mình, ông muốn xóa bỏ tác phẩm của mình, nhưng bạn ông đã 'tước đoạt' quyền 'diệt thế' của ông, nên bây giờ chúng ta mới có thể thưởng thức một tác phẩm kinh điển."
"Kafka mà nghe được cậu nói như vậy, chắc chắn sẽ hiện về gõ đầu cậu trong mơ vài phát đấy.
Tác phẩm để lại lợi ích lớn cho đời sau, không có nghĩa là nó sẽ ảnh hưởng đến quyền được phá hủy hoàn toàn các tác phẩm của ông."
"Nhưng quay về điều cơ bản nhất, sinh mạng không giống một tờ giấy.
Thế giới được dựng lên từ con chữ không thể ngang hàng với nền văn minh do người thật việc thật tạo ra.
Con người bình đẳng với nhau, vì sao lại để một người mang đặc quyền kinh khủng như vậy?"
"Ồ, nhưng giá trị mạng sống của mỗi người thật sự bình đẳng ư? Thần Sáng Thế có khả năng tạo nên thế giới, điều này có nghĩa rằng sự tồn tại của ngài cao hơn những 'sinh mạng' khác, thậm chí ngài có thể sáng lập ra khái niệm 'sinh mạng' một lần nữa.
Chúng ta có thể tưởng tượng một tình huống như thế này: Một đứa bé đắp một đống cát, trong đống cát đó có vô số vi sinh vật sinh sôi.
Nhưng bây giờ đứa bé đó không muốn chơi nữa, chẳng lẽ nó không có quyền đạp đổ đống cát đó hay sao?"
"Cậu đang ngụy biện.
Thứ nhất, trẻ con không tạo ra vi sinh vật, cát cũng không do chúng tạo ra.
Cậu đang đánh tráo khái niệm."
"Vi sinh vật không phải do đứa bé sáng tạo, nhưng đứa bé đó là người tạo ra đống cát.
Nó không cần phải hủy diệt vi sinh vật, nó chỉ muốn đạp đổ đống cát kia.
Sự sụp đổ của cát hay cái chết của vi sinh vật đều không thể ảnh hưởng đến quyền phá hủy của nó."
"Chúng ta là loài người, nếu Thần Sáng Thế thực sự tồn tại, lỡ có một ngày ngài mất lòng tin vào con người, hoặc có ý nghĩ hủy diệt thế giới thì sao? Nhỡ cái giá phải trả cho quyền đó là việc chúng sinh biến mất, nền văn minh chấm dứt, liệu cậu có thể đứng đây để nói ra hai chữ 'ủng hộ' được không?"
Hàn Anh Lô tạm thời cứng họng, ống kính lập tức phóng to biểu cảm của cô và đồng đội.
Phương Việt đang chăm chú xem trận hùng biện này từ nãy đến giờ, nhưng không phải vì họ phản biện quá xuất sắc.
Thực tế mà nói, vì tính chất của cuộc thi này nên những suy luận của thí sinh có đầy sơ hở, không đáng để tham khảo.
Nhưng chủ đề hùng biện lại khiến cậu nghĩ đến cuốn sách thần thoại không tên mà cậu đang đọc mấy ngày nay.
Không biết mọi người trên diễn đàn sẽ thảo luận thế nào về chủ đề này nhỉ?
Thần V phá hủy cây thần - nơi sinh sôi của các vị thần khác, trên một khía cạnh nào đó thì việc này cũng tương đương với 'hủy diệt' thế giới.
Tuy rằng trong quyển sách này không có khái niệm về Thần Sáng Thế, Thần V cũng không mang thân phận đó, thậm chí ngài còn được nhiều người hâm mộ như vậy...!
Phương Việt tập trung suy nghĩ, không nhịn được mà tắt video rồi đăng nhập vào diễn đàn.
____________________
*Lev Nikolayevich Tolstoy: là một tiểu thuyết gia vĩ đại nhất trong tất cả các nhà tiểu thuyết gia khác, ông đặc biệt nổi tiếng với kiệt tác Chiến tranh và hoà bình và Anna Karenina..