Thần Y Trọng Sinh
Tiếp nhận thần y
Thần Y Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nói đến Thường Ngộ Xuân, lão nhị Tần Trách của gia tộc Tần liền đứng ra giới thiệu vội vàng.
- Đại ca, đây chính là Thường lão thần y mà em vừa đề cập với anh.
- Hóa ra là Thường lão thần y, thất kính thất kính.
Tần Chính nói lạnh nhạt, vừa không mất lễ phép nhưng cũng không tỏ ra quá nhiệt tình.
Gia tộc Tần đã mời không biết bao nhiêu thần y, nhưng không một ai có thể chữa khỏi bệnh cho cha mình, vì vậy họ có phần lạnh nhạt.
- Chẳng lẽ là lão thần y Thường Ngộ Xuân, truyền nhân của Ngũ Hành Châm, có thể cứu sống người chết về từ cõi chết sao?
Vị bác sĩ đi cùng Tần Chính nhìn thấy Thường Ngộ Xuân, tỏ vẻ kích động hỏi.
- Đúng vậy, sao thế, ông quen lão thần y sao?
Thường Ngộ Xuân nói không kiêu ngạo, không nịnh hót, đôi mắt không thể giấu được niềm tự hào.
- Danh tiếng của Thường lão thần y, ai mà không biết.
Vị bác sĩ vội vàng kéo Tần Chính:
- Tần tướng quân, cậu không nhớ rõ sao? Người kia.
Được người bác sĩ này nhắc nhở, Tần Chính bỗng nhiên nhớ ra, vẻ mặt lộ rõ sự chờ mong và kích động.
- Chẳng lẽ là Thường lão thần y từng chữa trị cho một cán bộ kỳ cựu nằm liệt giường hai năm trước, và cứu sống một phú thương bị bệnh nặng nguy kịch cách đây nửa tháng sao?
- Đúng là lão phu.
Thường Ngộ Xuân gật đầu cười nói.
- Gia tộc Tần chúng tôi tìm lão tiên sinh rất lâu, nhưng không tìm được, không ngờ lại do nhị đệ tìm thấy, thật thất lễ thất lễ.
Tần Chính tiến lên bắt tay Thường Ngộ Xuân, thái độ nhiệt tình gấp bội lần lúc trước.
- Ha ha, Tần công tử quá khách sáo rồi.
Thường Ngộ Xuân khiêm tốn nói, đồng thời không quên liếc mắt nhìn Hạc Duyên Niên và Mạc Phàm đang đứng xa xa.
Tần Chính và Thường Ngộ Xuân nói chuyện một lúc, đến bây giờ ánh mắt của họ mới chú ý đến Mạc Phàm vốn không có tiếng tăm.
- Thường lão thần y, đứa nhỏ này là đồ đệ giỏi của ông sao?
Tần Chính hỏi.
- Đồ đệ giỏi sao?
Thường Ngộ Xuân liếc mắt nhìn Mạc Phàm một cái, ông ta không dám nhận mình có đồ đệ giỏi như vậy.
- Vị này chính là tiểu thần y mà Hạc lão mời đến, nghe nói tinh thông Cửu Tử Thần Châm sớm đã thất truyền.
Tiểu thần y sao?
Tần Chính, Tần Trách nghe xong đều nhíu mày, trong mắt đều là sự hoài nghi.
- Hạc lão, vị này là…
Tần Chính nhìn Hạc Duyên Niên, không nói hết lời.
- Vị này tên là Mạc Phàm, quả thật là tôi mời đến, đừng nhìn cậu ấy còn nhỏ tuổi, y thuật không hề kém lão phu, không biết Tần tiểu thư có từng nói với hai người hay không?
Hạc Duyên Niên giải thích.
- Là cậu ta sao?
Lông mày Tần Trách nhíu chặt lại.
Mạc Phàm liếc mắt nhìn Tần Trách một cái, hắn chưa từng gặp người này, hẳn là không có ân oán gì mới đúng.
Nhưng lại cảm thấy có chút không thoải mái.
- Lão nhị, em từng gặp Mạc thần y sao?
Tần Chính tò mò hỏi.
- Em chưa từng gặp cậu ta, nhưng tối hôm qua thiếu chút nữa cậu ta đập bể Hoàng Gia Cửu Hào của em, may mà Doãn Nhi bảo vệ cậu ta, nếu không hôm nay cậu ta không có mặt ở đây.
Tần Trách lạnh nhạt nói.
Nghe Tần Trách nói, vẻ khinh thường trên mặt Thường Ngộ Xuân càng đậm hơn.
Trái tim thầy thuốc như cha mẹ, còn trẻ tuổi đã dám vào KTV, thiếu chút nữa đập hỏng Hoàng Gia Cửu Hào, người như vậy sao có y thuật cao siêu được, cho dù là thật cũng không phải thầy thuốc tốt.
- Còn có chuyện này sao?
Hạc Duyên Niên hơi bất ngờ hỏi.
- Được rồi, nếu là tiểu thần y Hạc lão mời đến, tất nhiên gia tộc Tần chúng tôi sẽ lấy lễ đối đãi.
Tần Chính vẫy vẫy tay, ý muốn không nói chuyện Hoàng Gia Cửu Hào nữa.
- Nếu là như vậy, không biết do ai chữa trị cho Tần lão trước đây?
Thường Ngộ Xuân cười hỏi, bộ dạng nắm chắc phần thắng trong tay.
- Chuyện này sao?
Tần Chính lộ vẻ trầm ngâm.
Danh tiếng của Thường Ngộ Xuân không kém Hạc Duyên Niên, nhất là gần đây nắm giữ Mộc Hành Châm trong Ngũ Hành Châm, y thuật rộng lớn, lúc trước còn chữa trị cho mấy người bệnh nguy kịch, có khả năng chữa khỏi cho cha rất lớn.
Còn Mạc Phàm, còn nhỏ tuổi chớ nói gì là Cửu Tử Thần Châm, chỉ sợ châm thuật giảm đau tiêu sưng cơ bản nhất cũng không nắm chắc.
- Vẫn mong Thường lão chữa trị trước.
Tần Chính suy nghĩ một lát nói.
Thường Ngộ Xuân cười gật đầu, trên mặt tràn đầy tự hào nhìn về phía Mạc Phàm.
- Còn Mạc tiểu thần y, không biết sư phụ cậu là ai, có thể tìm sư phụ cậu chữa bệnh cho cha tôi hay không, mặc kệ là yêu cầu gì, cậu cứ việc nói, gia tộc Tần chúng tôi sẽ cố gắng thỏa mãn.
Tần Chính trịnh trọng nói.
Nếu Hạc lão tự mình mang đến, với ánh mắt của Hạc lão, tất nhiên sẽ không tệ.
Nhưng giao sinh mạng của cha vào tay một học sinh trung học, ông ta có chút không yên tâm.
Nếu sư phụ Mạc Phàm có thể đến, có lẽ sẽ khác.
Có thể nuôi dưỡng một tiểu thần y như Mạc Phàm, chắc chắn y thuật không kém Hạc lão và Thường lão, tỷ lệ chữa khỏi cho cha cũng lớn hơn nhiều.
- Hành tung của sư phụ tôi bất định, tôi cũng không có biện pháp liên lạc với ông ấy, nếu các ông không tin tôi, vậy tôi cáo từ trước.
Mạc Phàm xoay người muốn đi.
Hắn không cứu hai loại người, không cứu kẻ ác, trời làm bậy còn có thể tha thứ, tự tạo nghiệt không thể sống, loại người này hắn không cứu.
Còn một loại là không tin hắn cũng không cứu, nếu không tin tưởng hắn, vậy thì đi tìm người khác.
- Chuyện này…
Tần Chính lộ ra vẻ khó xử, lúc này tất cả thầy thuốc đều có thể là cọng rơm cứu mạng của cha, không thể bỏ qua.
Nhưng mà nói thật, ông ta vẫn không tin Mạc Phàm.
- Nhóc con, đây là chỗ cậu có thể giương oai sao.
Tần Trách thờ ơ nhìn chằm chằm Mạc Phàm nói.
Đánh người của ông ta còn chưa tính, còn dám ngang ngược ở địa bàn ông ta như vậy, không nghĩ đến phân lượng của mình xem.
- Mạc tiểu hữu, cậu đừng có đi.
Hạc lão thấy chuyện này rơi vào bế tắc, vội vàng kéo Mạc Phàm, sau đó quay đầu, lạnh giọng hỏi:
- Nhị công tử, cậu đây là có ý gì?
- Hạc lão, Mạc tiểu thần y đừng nóng giận, lão nhị cũng vì quá sốt ruột, vẫn mong hai vị hiểu cho, vẫn là để Thường lão chữa trị cho cha tôi trước, nếu Thường lão chữa khỏi cho cha tôi, gia tộc Tần chúng tôi cũng sẽ không để hai vị đến tay không, nếu Thường lão không chữa được, xin mời Mạc tiểu thần y ra tay, thế nào?
Tần Chính nói khách sáo.
- Lão phu không có vấn đề gì.
Hạc Duyên Niên nói.
Mục đích của ông ta là muốn chữa khỏi bệnh cho Tần lão, nếu không sao ông ta lại tặng Bích Huyết Châm ông ta cất kỹ nhiều năm, mời Mạc Phàm ra tay?
- Có thể.
Mạc Phàm không từ chối, có Bích Huyết Châm của Hạc lão hắn mới đến Tôi Thể tầng mười.
Hôm nay đến đây chủ yếu là vì nhân tình của Hạc lão và Tần Doãn Nhi, hắn cũng không muốn mắc nợ người khác.
- Được rồi, còn phải làm phiền Thường lão và Mạc tiểu thần y nữa.
Tần Chính nói với Thường lão và Mạc Phàm.
- Đại công tử yên tâm, lão hủ và Tần lão cũng là lão bằng hữu, tất nhiên sẽ gắng sức, mọi người đợi tin tức tốt của lão hủ đi.
Thường Ngộ Xuân tự tin nói.
Nếu là ông ta ra tay trước, đâu còn lượt của tên nhóc này.
- Làm phiền Thường lão thần y rồi.
Tần Chính đầy chờ mong nói.
Mạc Phàm không nói gì thêm, chỉ lạnh nhạt gật đầu.
- Mời ba vị đi theo tôi.
Tần Chính làm tư thế mời.
Mạc Phàm đi vào phòng ngủ được rất nhiều lính cảnh vệ canh giữ, phòng ngủ rất rộng, bên trong bày đủ loại máy móc chữa bệnh tiên tiến, có mấy bác sĩ và y tá chăm sóc 24 giờ.
Trên giường bệnh có một ông cụ tóc bạc, hai mắt nhắm chặt, trên gương mặt màu đồng cổ tràn ngập cương trực, lúc này lại khó coi như tờ giấy vàng.
Lông mày nhíu chặt lại, rõ ràng đang chịu đựng đau đớn, nhưng không phát ra tiếng kêu nào, đủ để thấy nghị lực của ông cụ này.
Trong mắt Mạc Phàm hiện lên ánh sáng, nhìn ông cụ trên giường, không khỏi nhíu mày.
- Thường lão, nhờ ông rồi.
Tần Chính cung kính nói.
- Ừm.
Thường Ngộ Xuân đắc ý gật đầu.
Trước đây ông ta bị Hạc Duyên Niên đè đầu, cuối cùng lần này Hạc Duyên Niên không nghĩ được biện pháp, gia tộc Tần mời ông ta tới, tất nhiên là cho ông ta nhiều mặt mũi.
Nếu có thể chữa khỏi cho Tần lão, không chỉ phát tiết được bực tức nhiều năm, còn để cho tên nhóc không coi ai ra gì biết cái gì gọi là thần y chân chính, nhất cử lưỡng tiện.
Ông ta đi đến trước giường Tần lão, cầm lấy tay Tần lão bắt đầu bắt mạch.
Qua một chén trà nhỏ, ông ta thở dài một hơi, nhưng trong mắt hiện lên vui mừng.
- Bệnh của cha tôi thế nào?
Tần Chính thấy Thường Ngộ Xuân dừng lại, vội vàng lo lắng hỏi.
- Bệnh can khí của Tần lão đã đi ngược chiều, khí huyết không lưu thông, còn tái phát bệnh cũ, làm cho kinh mạch vô cùng hỗn loạn, bây giờ bên trong đã hỗn loạn, gan vô cùng suy yếu, quả thật là rất nguy hiểm.
- Thường lão có biện pháp gì không?
- Nếu đã rõ bệnh tình, tất nhiên sẽ có biện pháp chữa trị, chỉ cần bình định, chữa khỏi bệnh can khí của Tần lão sẽ không có gì đáng ngại.
Thường Ngộ Xuân cười nói.
- Mong Thường lão nhanh chóng thi triển tài nghệ.
- Đại công tử đừng gấp.
Thường Ngộ Xuân cười đắc ý, chậm rãi mở hộp châm của ông ta ra.