Thần Y Trọng Sinh
Chương 29: Châm thuật và mâu thuẫn
Thần Y Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi thứ như nằm gọn trong lòng bàn tay.
Thường Ngộ Xuân rút ra mấy cây kim châm, thành thục găm vào gần ngực của Tần lão.
Sau đó, chín cây kim lần lượt được rút ra, găm xung quanh phổi của Tần lão.
Khi cây kim thứ chín hạ xuống, Tần lão ho một trận, nhưng nét mặt chậm rãi giãn ra, không còn đau đớn như trước nữa.
Tần Chính và Tần Trách nhìn nhau vui vẻ, bấy lâu nay tìm đủ thầy thuốc, hầu hết đều khiến cha càng đau đớn thêm. Thường Ngộ Xuân là người đầu tiên không như vậy.
Đặc biệt là Tần Trách, ông ta vô cùng hài lòng, bởi Thường Ngộ Xuân chính là do ông mời đến.
- Thật không hổ danh là Kim Châm Thứ Huyệt, danh bất hư truyền.
Hạc Duyên Niên vuốt râu gật đầu nói.
Ông ta vốn không hòa thuận với Thường Ngộ Xuân, nhưng trong lòng không hề có hiềm khích với người này. Nếu Thường Ngộ Xuân có thể chữa khỏi cho Tần lão, ông ta còn cầu mong hơn thế, dù việc dùng Cửu Tử Thần Châm vốn rất mạo hiểm.
Kim Châm Thứ Huyệt, phổi thuộc kim, lấy kim hành khí, điều chỉnh khí huyết toàn thân cho Tần lão, quả thật không tệ. Nhưng liệu phương pháp tiếp theo sẽ là gì?
Kim Hành Châm chỉ có thể điều chỉnh tạm thời, muốn chữa bệnh triệt để phải tác động từ gốc.
Đây mới là điểm khó nhất, ông ta cũng đang bị vướng mắc ở đây.
Mạc Phàm nhíu mày, lắc đầu.
Hạc Duyên Niên vô tình thoáng nhìn Mạc Phàm, thấy vẻ mặt của anh ta không ổn, liền tò mò hỏi:
- Mạc tiểu hữu có chuyện gì vậy? Châm thuật của lão Thường có vấn đề sao?
- Châm thuật không có vấn đề gì, Kim Châm Thứ Huyệt vô cùng thuần thục.
- Vậy sao?
- Vấn đề nằm ở phương pháp chữa trị.
Mạc Phàm lạnh nhạt nói.
- Chúng ta có thể ăn linh tinh, nhưng nói năng phải cẩn trọng.
Bác sĩ Vương bên cạnh Tần lão nghe thấy vậy, lạnh lùng nói.
Thường Ngộ Xuân là ai chứ, thanh danh gần đây lan truyền khắp Đông y, sao phương pháp chữa trị lại có vấn đề được.
Hơn nữa, hiệu quả đã rõ ràng như vậy, vậy mà tên nhóc này dám nói phương pháp chữa trị của Thường lão có vấn đề, rõ ràng là muốn gây nhiễu loạn tinh thần Thường lão, ảnh hưởng ông ấy thi châm cứu người, thủ đoạn thật hèn hạ.
Vì danh lợi, không từ thủ đoạn.
Còn trẻ tuổi mà tâm cơ đã nặng như vậy, sau này lớn lên sẽ thế nào.
- Chưa đến lượt cậu nói chuyện với tôi.
Tần Trách bất mãn nói.
Từ đầu đến giờ, ông ta đã không ưa Mạc Phàm, bởi Thường Ngộ Xuân là người ông ta mời đến. Nếu có thể chữa khỏi cho cha, địa vị của ông ta trong Tần gia sẽ tăng lên không ít, tất nhiên không muốn Mạc Phàm quấy rầy lúc này.
Khóe miệng Thường Ngộ Xuân nhếch lên, cười mà không nói tiếp, tiếp tục thi châm.
- Đợi chút, Mạc tiểu hữu, rốt cuộc có vấn đề gì?
Hạc lão vội vàng hỏi.
Chữa bệnh và chơi cờ không khác nhau là mấy, giai đoạn đầu nắm chắc phần thắng, nhưng sơ ý một chút, sẽ thua cả ván.
Nếu biết vấn đề ở đâu, nói không chừng có thể dẫn dắt Thường Ngộ Xuân tìm ra phương pháp chữa trị tốt hơn.
- Đợi ông ta hành châm xong sẽ biết, nhưng tôi phải khuyên các ông chuẩn bị tâm lý thật tốt. Đợi ông ta hành châm xong, có khả năng Tần lão tiên sinh sẽ không sống được một ngày.
Mạc Phàm trịnh trọng nói.
Một câu như sấm sét giữa trời quang.
Mọi người trong phòng đều biến sắc.
- Mạc tiểu thần y, chuyện này là thật sao?
Tần Chính lo lắng hỏi.
Chuyện sống chết của cha, tất nhiên ông không thể không quan tâm.
- Có hay không, thử xem thì biết.
Lời hắn nói khiến mọi người không tin, mắt thấy là thực, vẫn nên để Thường Ngộ Xuân hành châm tiếp.
- Chuyện này…
Tần Chính lộ vẻ khó xử:
- Có thể mời Mạc tiên sinh nói rõ hơn chút không?
Mạc Phàm đang định mở miệng, thì một giọng nói sắc bén vang lên bên cạnh:
- Tôi nghĩ đây là chiến thuật tâm lý.
Bác sĩ Vương khinh bỉ nói.
- Tôi sẽ không nói nguyên nhân nữa, đợi lát rồi xem kết quả. Thân thể Tần lão tiên sinh không giống người thường, cho dù chữa trị có vấn đề cũng có thể cứu chữa, chỉ cần Tần lão tiên sinh còn hơi thở, tôi có thể cứu ông ấy trở về.
Mạc Phàm lạnh lùng liếc mắt nhìn bác sĩ Vương, bình tĩnh nói.
Không biết Tần Chính ăn Định Tâm Hoàn hay sốt ruột, dù Mạc Phàm luôn miệng nói có thể cứu về, nhưng trong lòng vẫn không yên.
Thường Ngộ Xuân nghe thấy câu cuối của Mạc Phàm cũng không nói gì, chỉ lắc đầu.
- Ngay cả nguyên nhân cũng không nói ra được, còn dám đưa ra kết luận như vậy, nếu lời nói của tên nhóc này có vấn đề, ông ta sẽ khiến cậu ta thua tâm phục khẩu phục.
Ông ta lấy ra một hộp châm bằng ngọc, bên trong có chín cây châm màu nâu, giống như đá, giống như gỗ.
Thường Ngộ Xuân hít sâu một hơi, vẻ mặt vô cùng chăm chú, chín cây châm găm vào gần gan của Tần lão, không khác Kim Hành Châm mấy, vẫn rút ra một cái.
Chín cây kim này găm xuống, chín châm trở nên sáng hơn, tỏa ra ánh sáng màu vàng đất nhạt, sinh cơ thịnh vượng bay từ châm lên, dũng mãnh lao vào trong cơ thể Tần lão.
Mộc Hành Châm, vạn mộc hồi xuân.
Lấy mộc hành khí, dẫn dắt sinh cơ vào trong cơ thể người.
Hành châm xong, khuôn mặt như giấy vàng của Tần lão trên giường bệnh nhanh chóng khôi phục hồng nhuận, hô hấp cũng chậm rãi ổn định.
Mọi người lập tức thở phào một hơi, đều lộ ra vui mừng.
Cằm Thường Ngộ Xuân nâng cao, không thèm nhìn Mạc Phàm, ông ta thắng, nên không muốn nói gì với kẻ chuyên thích khoác lác.
Bác sĩ Vương lạnh lùng trừng Mạc Phàm một cái, không phải tên nhóc này nói dựa theo phương pháp của Thường lão thì Tần lão chỉ sống được tối đa một ngày sao, bây giờ Tần lão khôi phục rất tốt, giải thích sao đây?
Bác sĩ Vương không thèm để ý đến Mạc Phàm, vội vàng đi đến nói:
- Quả nhiên y thuật của Thường lão uyên bác.
Những người khác cũng nhìn Thường Ngộ Xuân đầy kính nể, không biết bao thầy thuốc bó tay, Thường lão vừa ra tay đã làm Tần lão chuyển biến tốt đẹp.
Sự thật thắng hùng biện, còn gì hay để nói đây?
- Không hổ là cải tử hồi sinh, cảm ơn Thường lão, Tần gia vô cùng cảm kích.
Tần Chính chắp tay với Thường Ngộ Xuân, cảm kích nói.
- Cứu sống người là bổn phận của thầy thuốc, Tần lão là anh hùng bảo vệ quốc gia, cho dù Thường Ngộ Xuân tôi táng gia bại sản cũng cần phải cứu, huống chi chỉ là thi triển y thuật, chính là việc nhỏ, không đáng nhắc đến.
Thường Ngộ Xuân khiêm tốn nói, trên mặt lại tràn đầy đắc ý.
- Thường lão đức tốt, Tần Chính bội phục.
- Không phải cậu nói phương pháp của Tần lão có vấn đề sao?
Tần Trách cười mỉa hỏi.
Sắc mặt Hạc Duyên Niên lộ ra vẻ lo lắng, lại không nói gì.
Ánh mắt không ít người nhìn về phía Mạc Phàm, trong mắt tất cả đều là khinh thường.
Vừa rồi Mạc Phàm nói Tần lão chỉ có thể sống một ngày, bây giờ hô hấp của Tần lão vững vàng, huyết áp bình thường, sắc mặt hồng nhuận, rõ ràng là đã khôi phục, sao có thể có vấn đề.
Rõ ràng Mạc Phàm đánh chiến thuật tâm lý, cố ý dùng mánh khóe.
Ở đây có nhiều người là người bên cạnh Tần lão, đi theo Tần lão vài chục năm, Mạc Phàm gây khó dễ từ trong, làm không ít người lộ ra địch ý.
- Không phải không có vấn đề, chỉ là chưa đến lúc.
Mạc Phàm bình tĩnh nói.
- Mạc tiểu hữu, cậu nói có vấn đề, lão hủ đã thi triển châm thuật, cậu nói xem vấn đề nằm ở đâu?
Mắt Thường Ngộ Xuân nheo lại, cười nói.
- Vậy tôi hỏi ông, Kim Hành Châm gặp Mộc Hành Châm sẽ thế nào?
Mạc Phàm không trả lời, hỏi ngược lại.
Vừa hỏi vậy, sắc mặt Thường lão và Hạc Duyên Niên thay đổi, kim khắc mộc là kiến thức bình thường.
- Mộc Hành Châm chủ là vạn vật nảy sinh, Kim Hành Châm chủ là lao nhanh về phía trước, hai cái đụng vào nhau, mộc hành khí nhất định bị kim hành khí phá, đánh tan lượng lớn mộc hành khí tích tụ ở trong gan, ông cảm thấy đây là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi hay họa vô đơn chí?
Mạc Phàm chất vấn.
- Chuyện này…
Sắc mặt Thường Ngộ Xuân trắng bệch, lùi về sau vài bước.
Ông ta thông minh một đời, hồ đồ nhất thời, thậm chí ngay cả điểm đơn giản như vậy cũng không nhìn thấu.
- Nếu ông hiểu được Thủy Hành Châm còn có thể, lấy thủy hành khí, đả thông kinh mạch toàn thân, lại lấy mộc hành khí dưỡng bộ phận gan, nhưng ông lại cứ chọn Kim Hành Châm tương khắc, ha ha.
Mạc Phàm cười nhạt nói.
Y thuật không phải học được loại châm thuật nào đó sẽ là thần y, phải biết thông hiểu đạo lý, hiểu được phương pháp phân tích.
Mạc Phàm mới nói xong, tiếng cảnh báo vang lên.
- Không hay rồi, nhịp tim của Tần lão đang nhanh chóng giảm xuống.
Một y tá kêu lên.