37. Chương 37: Giữa chợ đấu giá

Thần Y Trọng Sinh

Chương 37: Giữa chợ đấu giá

Thần Y Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phòng đấu giá nằm giữa khu chợ đồ cổ, được xây dựng hình quả trứng, là công trình kiến trúc đặc trưng của nơi này, thoạt nhìn giống như sự kết hợp giữa tổ chim và khối lập phương.
Bên trong có nhiều phòng đấu giá nhỏ, ở giữa là một sảnh đấu giá lớn, chỉ khi tổ chức các cuộc đấu giá tầm cỡ mới mở sảnh này. Các phòng đấu giá nhỏ được phân chia theo chủng loại và cấp bậc.
Chủng loại bao gồm: chữ, tranh, ngọc, đá, đồ cổ, trân phẩm và những vật phẩm quý hiếm khác.
Cấp bậc được chia thành Thiên Địa Huyền Hoàng, Thiên Đẳng Cấp Tối Cao, Hoàng Đẳng Cấp Thấp. Cấp bậc càng cao thì yêu cầu về thân phận khách hàng càng khắt khe.
Nói đơn giản, có rất nhiều phòng đấu giá, nhưng không phải ai cũng có thể vào được. Chỉ những người có thân phận thích hợp mới được bước vào.
- Vậy à?
Mạc Phàm nghe A Hào giải thích, vẻ mặt trở nên đăm chiêu.
Hắn đã tham gia không ít cuộc đấu giá ở giới tu chân, tất nhiên thân phận của hắn không cần bàn cãi.
Với thân phận của một y tiên bất tử, hắn chưa bao giờ bị ngăn cản.
- Đến rồi, Mạc tiên sinh, hai người chờ tôi một lát, tôi đỗ xe.
A Hào giải thích xong về phòng đấu giá, dừng xe.
- Được.
Mạc Phàm gật đầu, xuống cùng Tiểu Ngọc và đi về phía cửa.
Chưa kịp tới cửa, một người mặc tây trang, đeo kính gọng vàng tiến tới, chặn bọn họ lại.
Quần áo của Mạc Phàm và Tiểu Ngọc rất bình thường, nhưng khi đứng giữa đám người vào phòng đấu giá lại vô cùng nổi bật. Bởi vì những người tới đây đều ăn mặc thời thượng, đi giày da.
Nếu không mặc được quần áo hiệu nổi tiếng, thì càng không có khả năng mua được gì ở phòng đấu giá.
Ngay cả người tiếp khách ở cửa cũng mặc tây trang, đi đôi giày da lau bóng loáng, không cần nói gì đến những người khác.
- Chào các vị, tôi là quản lý sảnh này. Không biết hai vị muốn tham gia đấu giá loại nào?
- Đồ cổ và dược liệu cực phẩm.
Mạc Phàm nói lạnh lùng.
- Hai loại đấu giá này cần thẻ hội viên. Xin hỏi hai vị có không?
Mạc Phàm chưa kịp mở miệng, bên cạnh vang lên giọng nói của một người khác.
- Thẻ hội viên thì chắc chắn cậu ta không có, nhưng lại có hai quả đấm này.
Giọng nói quen thuộc khiến Mạc Phàm nhíu mày, nhìn về phía người vừa nói.
Người nói chuyện là một thanh niên mặc tây trang xa xỉ, tóc chải chuốt, đeo bông tai ở vành tai, vẻ mặt không đàng hoàng, đang ôm một người phụ nữ trong lòng.
Người phụ nữ mặc lễ phục hở ngực, trang điểm đậm, cách ăn mặc quyến rũ đến mức nếu không nhìn kỹ thì không nhận ra.
Hai người chính là Trương Siêu và Tống Uyển Nhi.
Bên cạnh là một người giống như quản gia, mặt mũi âm trầm, khiến người ta cảm thấy lạnh lùng. Phía sau còn sáu vệ sĩ, vô cùng xa hoa phô trương.
Mắt Mạc Phàm hơi híp lại, không ngờ lại gặp hai người này ở đây.
Trương Siêu cũng vô cùng bất ngờ, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Chuyện tối hôm qua, anh ta vẫn còn tức giận, đã trút giận cả đêm lên người Tống Uyển Nhi mà tình hình cũng không khá hơn. Hôm nay đến phòng đấu giá mua vài món đồ giúp cha.
Ai ngờ vừa tới cửa đã thấy Mạc Phàm dẫn theo một tiểu nha đầu bị ngăn ở cửa.
Trò hay như vậy sao anh ta có thể bỏ qua, lập tức bước tới.
Có đánh nhau thì sao, không phải bị người ta chặn ở đây sao.
Đây chính là sự khác biệt, có đánh nhau thì cũng chỉ làm tay chân, giống như những người phía sau anh ta. Vận khí tốt thì làm quản gia, vận khí không tốt thì làm vệ sĩ theo sau anh ta.
Ở đâu có nguy hiểm là lao tới đó, không khác gì một con chó.
Trong mắt anh ta, Mạc Phàm bây giờ cũng giống vậy.
Không có anh ta, ngay cả phòng đấu giá cũng không vào được.
- Hóa ra là Trương thiếu, sao hôm nay tự cậu đến đây vậy?
Quản lý sảnh thấy Trương Siêu, vội vàng cung kính hỏi, thái độ hoàn toàn khác với Mạc Phàm.
- Nghe nói phòng đấu giá của các anh có vài món tốt, cha tôi đặc biệt bảo tôi đến một chuyến.
Trương Siêu cười nói, bộ dạng như rất quen thuộc.
Trương Siêu là ai, chính là thiếu gia của Trương gia kinh doanh bất động sản. Chỉ cần mua bừa một món, cũng có thể mang lại lợi nhuận không nhỏ cho gia đình.
- Quả thật gần đây phòng đấu giá của chúng tôi có được vài món tốt, hôm nay Trương thiếu nhất định sẽ không đến không công. Đúng rồi, hai người là bạn sao?
Quản lý sảnh hỏi.
- Siêu ca nhà tôi có bạn bè nghèo như sao?
Tống Uyển Nhi liếc nhìn Mạc Phàm, khinh bỉ nói.
- Tôi lắm miệng rồi.
Quản lý sảnh vội vàng xin lỗi.
- Không phải bạn bè, là bạn học.
Trương Siêu giải thích, đắc ý liếc nhìn Mạc Phàm.
- Tiểu Phàm, có cần tôi dẫn cậu vào mở mang眼界 không? Tấm thẻ này của tôi có thể cho hai người vào.
Trương Siêu nói rồi lấy ra một tấm thẻ màu vàng từ túi.
Hội viên phòng đấu giá được chia thành các cấp: thanh đồng, bạc trắng, hoàng kim, kim cương. Tấm thẻ trong tay anh ta là thẻ hoàng kim, do cha anh ta cho.
- Thẻ của Trương thiếu là thẻ vàng, có thể mang 9 người vào. Nếu muốn dẫn thêm thì chỉ có thể mang một người.
Quản lý sảnh giải thích:
- Vậy nên trong hai người này chỉ có một người Trương thiếu có thể mang vào được.
- Vậy à, tôi còn tưởng có thể mang cả hai vào.
Trương Siêu giả vờ ngây thơ nói:
- Tiểu Phàm, vậy không còn cách nào khác rồi. Dù cậu khiến tôi và chị họ chia tay, nhưng tôi thật lòng muốn dẫn cậu vào. Hai người ai muốn vào trước với tôi?
- Không cần.
Mạc Phàm nói lạnh lùng.
- Vậy tiểu muội muội, em theo anh vào trước nhé, bên trong rất vui đó.
Trương Siêu vẫy vẫy tấm thẻ trước mặt Tiểu Ngọc, dụ dỗ.
- Tôi cũng không cần.
Tiểu Ngọc dường như không thích Trương Siêu, lùi lại sau lưng Mạc Phàm.
Trương Siêu nhíu mày, lộ vẻ không vui.
- Siêu ca, em đã nói rồi mà, người ta đâu cần anh dẫn vào. Cậu ta lợi hại như vậy, đánh hai quả đấm là vào được.
Tống Uyển Nhi cười nói.
Khóe miệng Mạc Phàm khẽ nhếch lên, vẻ mặt không đổi.
- Được, nếu đã như vậy, tôi ở bên trong đợi cậu. Nếu thật sự không vào được thì gọi điện cho tôi, tôi ra ngoài dẫn cậu vào. Tôi có thể để một vệ sĩ ở ngoài, cậu có số điện thoại của tôi rồi đó.
Trương Siêu ra vẻ rộng lượng, khoa tay múa chân, đắc ý dẫn theo đám người vào trong. Buồn bực từ tối qua cũng dần tan biến.
Thiếu gia vẫn là thiếu gia, hai lúa vẫn là hai lúa.
- Thiếu gia, có cần tôi sai người dạy cho tên nhóc kia một bài học không?
Bên cạnh Trương Siêu, quản gia kia liếc nhìn Mạc Phàm, lạnh giọng hỏi.
Ông ta ngoài việc là quản gia của Trương gia, còn phụ trách loại bỏ một vài chướng ngại vật cho gia tộc.
- Tạm thời chưa cần, đợi tôi chơi đủ rồi không muốn chơi nữa, lại dạy cậu ta cũng không muộn.
Quản gia ra tay, chắc chắn Mạc Phàm sẽ chết.
Việc vừa rồi đã khiến anh ta nếm được chút ngọt, tất nhiên không muốn phá hỏng trò chơi nhanh như vậy, như vậy sẽ không còn ý nghĩa.
Mạc Phàm khiến anh ta và Lý Thi Vũ chia tay, còn làm anh ta mất hết mặt mũi, không thể bỏ qua dễ dàng được.
Ánh mắt quản gia như con rắn độc, liếc nhìn Mạc Phàm một cái rồi không nói gì thêm.
- Vị tiên sinh này, nếu cậu không có thẻ hội viên, lại không muốn làm phiền Trương thiếu, vậy không có khả năng cho các cậu vào phòng đấu giá. Mời quay về đi.
Quản lý sảnh lạnh giọng hạ lệnh đuổi khách.
- Sao lại thế này?
Lúc này A Hào đỗ xe xong đi tới, thấy có người ngăn Mạc Phàm và Tiểu Ngọc ở cửa, vội vàng tới hỏi.
- Không có thẻ hội viên, họ không cho vào.
Mạc Phàm nói lạnh lùng.
Rõ ràng A Hào đã sớm dự đo được, anh ta đã đến đây với Đường Long vài lần, quả thật không phải ai muốn vào cũng vào được.
Đặc biệt là đấu giá cấp bậc cao, không có thân phận thì không được vào.
- Không có cách nào khác, chúng tôi chỉ làm theo quy định.
Quản lý sảnh giả vờ không biết nói.
- Hay là tôi gọi điện cho Long ca, hoặc gọi Lưu Tam tới?
A Hảo hỏi.
Thân phận của Mạc Phàm là đủ, ngay cả Đường Long cũng sợ hắn ba phần, nhưng ai biết được?
Dù Mạc Phàm có dùng một tay bẻ gãy la bàn, thì cũng chỉ có thể khiến người luyện võ như A Hào tâm phục khẩu phục, thân phận vẫn không thay đổi, thậm chí còn không bằng Lưu Tam.
- Sắp bắt đầu đấu giá rồi, các người có vào hay không?
Quản lý sảnh không kiên nhẫn nói.
- Không cần.
Mạc Phàm xua tay, lấy ra tấm thẻ màu đen mà Tần Chính đã đưa cho hắn.
- Không biết tấm thẻ này có thể cho tôi vào không?