Thần Y Trọng Sinh
La bàn giả
Thần Y Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Thưa tiên sinh Mạc, vừa rồi tôi có mắt nhưng không thấy được ngọn núi Thái Sơn, đây là chiếc la bàn mà anh cần.
Lưu Tam cung kính đưa hộp đựng la bàn cho Mạc Phàm nói.
Đường Long đều phải nhận lỗi với đứa bé này, hắn chỉ là một chân chó của Đường Long, càng không đáng gì.
Nếu không chịu thua, thật sự là không biết sống chết.
Hắn ta có tiếng xấu ở chợ đồ cổ, vẫn giữ được chút mắt nhìn nhận đúng đắn.
Thái độ của Lưu Tam thay đổi đột ngột, khiến mọi người xung quanh xôn xao.
Tôn Hữu Tài trợn tròn mắt, rốt cuộc ông ta đã phạm vào lỗi lầm với ai?
Từ khi ông ta đến chợ đồ cổ đến nay, chưa bao giờ thấy Lưu gia cúi đầu khom lưng trước ai.
- Chuyện này, chuyện này…
Không ít tiểu thương xung quanh nhìn chằm chằm Mạc Phàm như một mỏ vàng, ngầm ghi nhớ bộ dạng của anh.
- Dù sau này không có cơ hội kết thân, cũng không thể đối địch với đứa bé này.
Trong ánh mắt không còn chút khinh thường hay giễu cợt nào.
Ngay cả Tiểu Ngọc cũng bắt đầu đánh giá Mạc Phàm, trong mắt cô đều là sự thán phục.
Nếu có một cậu bé có bản lĩnh như vậy, cô và mẹ sẽ không bị bắt nạt nữa.
…
Những ánh mắt đó, Mạc Phàm làm như không nhìn thấy.
Kiếp trước làm y tiên bất tử, hắn đã quen thuộc với đủ loại ánh mắt này, lâu rồi đã chẳng còn lạ lẫm.
Anh mở hộp ra, một chiếc la bàn âm dương bát quái xuất hiện bên trong.
Được chế tác bằng đồng cổ, có hình dạng tám cạnh, ở giữa là âm dương, xung quanh khắc tám chữ Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài.
Ở giữa là một cây kim đồng có thể chuyển động, bằng ngón tay cái, mặt trên lờ mờ có khắc phù văn kỳ lạ, bị màu xanh của gỉ đồng ăn mòn nên không nhìn rõ.
Vừa lấy la bàn ra, trong chớp mắt kim quay tròn chỉ về phía hắn, giống như chiếc compa tìm hướng bắc.
- Hửm? Có chút thú vị.
Khóe mắt Mạc Phàm khẽ nâng, trong mắt lộ ra chút ánh sáng.
- Pháp khí sao?
Pháp khí là khí cụ phụ trợ người tu chân pháp sử dụng, thuộc loại đẳng cấp thấp, trên đó còn có pháp bảo, linh bảo và tiên khí.
Kiếp trước hắn sử dụng Lò Luyện Đan luân hồi thuộc loại tiên khí, nhưng nhanh như vậy đã nhìn thấy pháp khí trên Địa Cầu đã không dễ dàng gì, chỉ là… lưu Tam thấy kim đồng chỉ về phía Mạc Phàm, cũng cảm thấy ngạc nhiên, trong lòng lập tức vui vẻ.
Cái la bàn này chỉ có kim đồng là thật, ông ta còn lo lắng Mạc Phàm nhìn thấu, bây giờ xem ra có thể lừa qua được.
- Tiểu ca ca, la bàn này là giả.
Tiểu Ngọc liếc mắt nhìn la bàn một cái, nói thật.
Lưu Tam vui mừng được nửa, nét mặt tươi cười lập tức cứng lại, sắc mặt hung ác nham hiểm, ông ta sợ Mạc Phàm, chứ không sợ đứa bé Tiểu Ngọc này.
- Tiểu muội muội, cô giáo không dạy cô, nói dối không phải là thói quen tốt à.
- Tôi không có nói dối, tôi chơi cái la bàn này từ nhỏ rồi, có phải là thật hay không tôi biết rõ, kim này là thật, nhưng la bàn là giả.
Tiểu Ngọc cãi lại.
Sắc mặt Lưu Tam lập tức âm u, trong chớp mắt, hung dữ nhìn Tôn Hữu Tài đứng ở một bên.
- Mẹ nó, hóa ra la bàn ông đưa là la bàn giả, thật đâu?
Toàn thân Tôn Hữu Tài run lên, sợ tới mức co rút thành một cục.
Ông ta mua cái la bàn này của nhà Tiểu Ngọc, đúng lúc nhà Tiểu Ngọc gặp chuyện cần tiền gấp, liền bán cho ông ta.
Vốn tưởng rằng la bàn có thể kiếm được chút lớn, không ngờ vẫn không lừa gạt được Mạc Phàm.
- Hừ!
Mạc Phàm hừ lạnh một tiếng, sao hắn có thể không nhìn ra.
Phù văn khắc trên kim người khác nhìn không hiểu, nhưng hắn vô cùng rõ ràng, là một phần trận pháp nào đó.
Một thứ như vậy đặt trên la bàn bình thường, căn bản chính là râu ông nọ cắm cằm bà kia, liếc mắt một cái có thể nhận ra.
- La bàn thật sao?
- Thật đâu?
Lưu gia vội vàng ép hỏi.
Sắc mặt Tôn Hữu Tài trắng bệch, thực ra la bàn không ở chỗ Lưu gia, mà Lưu gia đã mang đến phòng đấu giá bán đấu giá.
- Thật, la bàn thật mang đến phòng đấu giá rồi.
Tôn Hữu Tài ấp úng nói.
Mạc Phàm nhíu mày, người này đồng ý đưa la bàn cho hắn, vậy mà lại mang đến phòng đấu giá?
- Mạc tiên sinh, có cần tôi đến phòng đấu giá lấy lại không?
A Hào thấy vẻ mặt Mạc Phàm không vui vội vàng hỏi.
- Không cần.
Mạc Phàm nói.
Dựa vào kim đồng này, cho dù là la bàn thật, hơn phân nửa cũng là pháp khí cấp bậc thấp, còn không biết có tác dụng với hắn hay không.
Nếu la bàn là tiên khí, hắn sẽ chém chết đám người này, chỉ là pháp khí, không cần thiết phải phiền phức như vậy.
- Tôi lấy kim đồng này không có vấn đề gì chứ?
Mạc Phàm tháo kim đồng trên la bàn ra, lạnh giọng hỏi.
- Đương nhiên không thành vấn đề, Mạc tiên sinh cứ lấy đi.
Lưu Tam vội vàng nói.
Bọn họ chọc Mạc Phàm, nếu như ngay cả kim đồng cũng không cho Mạc Phàm lấy, đúng là không biết điều.
Mạc Phàm lấy kim đồng, đồng thời cũng lấy la bàn Cổ Đồng trong hộp.
- Các người sẽ không lại đánh chủ ý vào miếng ngọc này nữa chứ?
Lưu Tam sửng sốt, bọn họ không dám đắc tội Mạc Phàm, chứ không phải Tiểu Ngọc, nếu ngọc đã quay về tay Tiểu Ngọc, vậy tất nhiên là phải đào trở về.
Không ngờ Mạc Phàm nhìn thấu ý nghĩ này.
- Làm sao có thể, việc buôn bán của chúng tôi luôn hợp lý, mua bán luôn thấu tình đạt lý.
Lưu Tam giả mù sa mưa nói.
- Vậy thì không sao, nếu để tôi nhìn thấy hoặc nghe thấy các ông làm chuyện ép mua ép bán, nhất là bắt nạt trẻ con người già, thì sẽ như thế này.
Nói xong, Mạc Phàm dùng lực trên tay, la bàn Cổ Đồng lập tức bẹp như một tờ giấy.
“Cạch” một tiếng, la bàn bị bóp méo rơi trên mặt đất, phát ra tiếng kim loại va chạm mạnh.
Đám Lưu Tam, Tôn Hữu Tài lập tức sửng sốt, mồ hôi to như hạt đậu không ngừng chảy ra, giống như hạt mưa.
- Đây là sức lực một người thường nên có sao?
- Nếu người bị bóp như vậy sẽ thế nào?
Một đống ý nghĩ đáng sợ lắc lư trong đầu bọn họ.
Trong đám người lại xôn xao, không ít người dụi dụi mắt nhìn la bàn biến dạng trên mặt đất, nhìn Mạc Phàm đang rời đi với vẻ khó tin.
- Đây là đang diễn phim điện ảnh, la bàn là đạo cụ sao?
A Hào sờ mồ hôi lạnh trên trán, hít sâu mấy hơi khí lạnh, sức lực của anh ta đủ mạnh, một quyền có thể đập nát ba cục gạch.
Nhưng dùng bàn tay bóp bẹp la bàn, anh ta tự nhận không có sức lực này.
Lúc trước còn có chút không phục, tối hôm qua ở Hoàng Gia Cửu Hoàng anh ta quá khinh địch, bây giờ xem ra không phải như vậy.
Hơn phân nửa là Mạc Phàm đã luyện ra cao thủ nội kình, mật độ cơ thể quá nhỏ, chỉ có cao thủ nội kình mới có năng lực bóp bẹp kim loại.
16 tuổi là cao thủ nội kình, chỉ nghĩ thôi toàn thân anh ta cũng chảy mồ hôi lạnh.
- Mạc tiên sinh, cậu muốn đi đâu, tôi đưa cậu đi?
A Hào đuổi theo Mạc Phàm và Tiểu Ngọc, nhiệt tình nói.
Thái độ cung kính hơn vừa rồi vài phần.
Cường giả vi tôn, cho dù là ở Địa Cầu cũng không đổi.
- Phòng đấu giá.
Hắn tới chợ đồ cổ vốn là tìm nguyên liệu để luyện chế Trúc Cơ đan, nếu la bàn cũng ở phòng đấu giá, đúng lúc có thể đi nhìn xem, có tác dụng với hắn hay không.
Còn về Tiểu Ngọc, nếu la bàn lấy từ nhà cô, đúng lúc có thể giúp hắn phân biệt.
- Phòng đấu giá sao?
A Hào lộ ra chút khó xử, nghĩ một lát nói thẳng:
- Để tôi dẫn đường cho Mạc tiên sinh nhé?