45. Xung đột với Vương đại sư

Thần Y Trọng Sinh

Xung đột với Vương đại sư

Thần Y Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Vương đại sư, gã nhóc này không chỉ lừa gạt kẻ tiện nhân kia rằng hắn có thể chữa bệnh, còn dám buông lời xúc phạm ông, nói ông là kẻ vô dụng, ngoài giả thần giả quỷ ra chẳng làm được trò trống gì, chỉ cần một ngón tay của hắn cũng đủ để hạ gục ông, tất cả những lời này đều là do gã nhóc này nói ra…
Chỉ có một mình bà ta thì chắc chắn chẳng dám manh động, nhưng có Vương đại sư đứng phía sau, cả xóm trọ đều không dám nhúng tay vào.
Vương đại sư là ai? Ông có thể thông linh nghiệm quỷ, tinh thông ngũ hành, hiểu rõ thiên ý, thấu suốt lòng người, thậm chí còn có khả năng niệm phù sinh hỏa.
Chẳng ai từng chứng kiến tận mắt những điều này, song chúng đã lan truyền khắp xóm trọ, trở thành những câu chuyện kỳ bí đầy ma lực. Tất cả băng đảng xã hội đen trong xóm đều kính trọng ông như thần linh, huống hồ gì những kẻ bình thường trong cái xóm nghèo này.
- Vương đại sư đã tới, thế mà gã nhóc này còn không chịu quỳ xuống cầu xin tha thứ, đúng là không biết thân biết phận, không biết trân trọng tấm thịt béo trên người bà ta.
Bà béo trợn mắt nhìn Mạc Phàm, cười nham hiểm.
Vừa nói xong, giữa đám đông có người bước tiến lên một bước.
Đó là một ông già gần sáu mươi tuổi, thân hình gầy gò, mặc áo vàng, tóc đã bạc nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, ánh mắt ấy khiến người ta cảm thấy lạnh cả xương tủy.
- Cậu nói có thể chữa khỏi bệnh cho Bạch Thị chứ?
Vương đại sư hỏi Mạc Phàm, giọng điềm nhiên.
Mạc Phàm quan sát Vương đại sư, trong mắt lóe lên ánh mắt khác thường.
Mạc Phàm từng gặp những kẻ chỉ như A Hào hay Lưu Tam, những kẻ chỉ học qua chút võ công hay được huấn luyện đặc biệt, chẳng biết vận dụng sức mạnh ra sao, một tên chỉ có thể đánh bại mười mấy người.
Vị lão nhân này lại khác. Bên cạnh khí âm dày đặc, còn có chút linh lực thuộc tính âm dao động.
- Tu Đạo Giả sao?
Cảnh giới của hắn cao thấp thế nào, Mạc Phàm vẫn chưa nhìn ra được.
Hắn biết rằng mỗi ngày chỉ có thể sử dụng thần giám một lần, nếu không, chỉ cần liếc mắt là có thể biết rõ tu vi của đối phương. Song, Vương đại sư cũng chẳng đến nỗi quá cao siêu.
Mới sinh ra được vài ngày mà đã gặp được Tu Đạo Giả, Mạc Phàm không hề kinh hoảng, ngược lại trong lòng cảm thấy thích thú, đúng lúc hắn cần suy nghĩ về hệ thống tu luyện và cấp bậc tại Địa Cầu.
- Sao chứ?
Mạc Phàm hỏi ngược lại.
Mắt Vương đại sư khẽ nhíu, vẫn giữ được thần thái điềm nhiên, lạnh lùng như trước.
- Cậu dám đánh Vương Phi Yến sao?
- Vương Phi Yến là ai? Tôi không biết. Triệu Phi Yến thì tôi biết, nhưng Vương Phi Yến thì không.
Mạc Phàm cười nhạt đáp.
- Mày cái thằng nhóc hỗn láo!
Bà béo trợn mắt, quát to Mạc Phàm:
- Vương đại sư đã thấy rồi đấy! Tên nhóc này quá ngạo mạn, ông tốt bụng che chở hai mẹ con ta, thế mà hắn chẳng hề tôn kính ông, nếu là tôi, sẽ chẳng thèm nói chuyện nhảm nhí với hắn, sẽ trực tiếp diệt trừ hắn ngay lập tức!
Lần này nếu có thể nhờ Vương đại sư diệt trừ tên nhóc ngạo mạn này, cả xóm trọ nghèo này sẽ không còn ai dám khinh thường bà ta nữa!
Vương đại sư vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chỉ hừ lạnh một tiếng.
- Thằng nhóc, cậu quá ngạo mạn rồi. Cậu có biết đây là chỗ nào không?
- Ngạo mạn sao?
Mạc Phàm cười, thậm chí còn thấy mình khá khiêm tốn.
Kiếp trước, hắn từng làm tiên y bất tử, dù tu vi chỉ đạt Kim Đan, nhưng y thuật của hắn đã đứng đầu Tu Chân giới, khiến không ít người tôn kính hắn như thần linh, ngay cả những cao thủ Đại Thừa cũng phải đối đãi với hắn rất khách sáo.
Nếu như gọi đó là ngạo mạn, vậy trước đây hắn còn là kẻ vô pháp vô thiên.
Mạc Phàm nghĩ vậy, nhưng những người xung quanh lại không nghĩ như vậy.
- Tên nhóc này bị bệnh à? Không biết sự lợi hại của Vương đại sư chút nào sao?
- Tôi nghĩ thằng nhỏ này muốn tự tìm cái chết rồi. Chẳng mấy chốc nó sẽ bị trừng trị.
Mọi người trong xóm trọ nghèo đều biết, nơi đây từng có băng đảng xã hội đen tên Hắc Long hội. Giờ băng đảng này đã mất đầu, rơi vào tình trạng rắn mất đầu, nguyên nhân đều là do Vương đại sư gây ra.
Lão đại của Hắc Long hội trước đây tên Bạo Ca, tình nhân của hắn bị Vương đại sư nhìn trúng. Chẳng biết hắn đã dùng pháp thuật gì, khiến tình nhân của hắn mê mẩn đến nỗi tự nguyện đến giường của Vương đại sư.
Khi Bạo Ca phát hiện, hắn mang người tới đạo quán của Vương đại sư để tính sổ, nhưng kết quả là một đi không trở lại.
Thuộc hạ của Bạo Ca đi tìm Vương đại sư trả thù, mỗi người đi ra đều biến mất không dấu vết.
Sau khi mất tích liên tiếp mười tám người, toàn bộ xóm nghèo đều không dám khinh thường Vương đại sư.
Người phụ nữ bị Vương đại sư nhìn trúng, cũng chẳng ai dám đụng tới.
Ngay cả trăm thuộc hạ của Bạo Ca cũng bị tước đoạt mạng sống. Bọn họ là cái thá gì?
Mẹ Tiểu Ngọc bị Vương đại sư nhìn trúng, cho dù có kẻ nào đó có ý xấu, cũng không dám động thủ.
- Mạc Phàm dám nói chuyện với Vương đại sư như vậy, chẳng biết hôm nay có cơ hội chứng kiến pháp thuật chân chính của ông ta hay không.
"Rầm!"
Cánh cửa phòng sau Mạc Phàm đột nhiên mở ra.
Tiểu Ngọc vốn đang lau mồ hôi cho mẹ, nghe thấy bên ngoài có người nhắc đến Vương đại sư, sắc mặt tái mét, vội vàng chạy ra.
- Tiểu ca ca, anh mau đi thôi, đừng đến xóm nghèo nữa.
Tiểu Ngọc kéo Mạc Phàm nói, không muốn vì chuyện của mình mà anh phải đối mặt với Vương đại sư.
Mạc Phàm đến đây là vì chữa bệnh cho mẹ cô, cũng bởi vì không chịu được sự ương ngạnh của bà béo nên mới đánh bà ta. Cô không muốn Mạc Phàm vì bọn họ mà bị Vương đại sư hại chết.
Tiểu ca ca đúng là lợi hại, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của Vương đại sư.
- Thằng nhóc, lần này có biết tôi là ai chưa?
Vương đại sư vung tay lên, lộ vẻ tự đắc, như thể đang đứng trên cao nhìn xuống.
Ngay cả tiểu nha đầu Tiểu Ngọc này còn sợ ông ta, thế mà tên nhóc này lại dám hung hãn trước mặt ông ta, không phải ngu ngốc còn là gì?
- Vậy sao?
Mạc Phàm vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
Tiểu Ngọc thấy không thể kéo được Mạc Phàm, vội vàng cầu xin:
- Vương đại sư, tiểu ca ca là người tốt, mong ông tha thứ cho anh ấy?
Vương đại sư liếc mắt nhìn Tiểu Ngọc, trong ánh mắt hiện lên chút hung ác, hắn cười nham hiểm:
- Không phải không thể tha thứ, ta thấy khung xương của mẹ con cô rất thích hợp để tu đạo, chỉ cần cô và mẹ cô theo ta lên núi học đạo, ta sẽ không tính toán với thằng nhóc này. Thế nào?
Hắn có thể tu đạo gì chứ? Cô nàng này và mẹ cô không chỉ có dung mạo xinh đẹp, mà thân thể còn là cực âm chi thể, trong người tích lũy rất nhiều âm khí.
Đặc biệt là mẹ cô, sở hữu cực âm chi thể suốt ba mươi sáu năm, có thể sống đến tận bây giờ đúng là không dễ dàng. Nếu mang lên núi làm vật thí, lập tức có thể đột phá đến cảnh giới Trúc Cơ, trở thành Tu Đạo Giả chân chính, hắn còn cần phải trốn trong xóm nghèo rách nát này làm gì?
Lý do trước đây hắn không đưa hai mẹ con này lên núi là bởi vì ông ta đang trong giai đoạn quan trọng luyện chế pháp khí.
Mới luyện chế thành công, vừa nghe Vương Phi Yến – chủ nhân thuê nhà – nói có người muốn chữa bệnh cho mẹ Tiểu Ngọc, liền lập tức xuống núi.
Một pháp khí tinh tuyệt như vậy, được người khác chữa khỏi bệnh, hắn đi tìm người thứ hai làm gì? Hắn thấy đối phương chỉ là tên nhóc mười sáu, mười bảy tuổi, mới yên tâm.
Nhân cơ hội này đưa hai mẹ con lên núi, tránh để đêm dài lắm mộng.
- Chuyện này…
Tiểu Ngọc lộ vẻ khó xử.
Cô không muốn liên lụy đến Mạc Phàm, nhưng cô và mẹ cũng không muốn lên núi theo Vương đại sư.
Trước đây, tình nhân của Bạo Ca bị Vương đại sư đưa lên núi, khi xuống núi chỉ còn xương bọc da, khác nào quỷ, chẳng bao lâu sau liền chết.
Vương đại sư làm gì trên người cô ta, không ai biết rõ, song chắc chắn chẳng phải chuyện tốt.
Chỉ sợ đồ đệ của hắn đều là giả.
- Tiểu nha đầu, đại sư muốn thu hai người làm đồ đệ, là phúc phận lớn của hai mẹ con cô, cũng không phải biến các người thành tình nhân, đừng đem những ý nghĩ xấu xa của các người gán cho đại sư. Nếu bà đây có căn cốt như các người, cho dù phải quỳ xuống, bà đây cũng muốn lên núi. Đừng có mà không biết điều, mau đồng ý với đại sư đi! Cô có muốn cứu thằng nhóc ngạo mạn kia không?
Bà béo không kiên nhẫn xen vào, nói lớn.