46. Tiểu Ngọc và Mạc Phàm

Thần Y Trọng Sinh

Tiểu Ngọc và Mạc Phàm

Thần Y Trọng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vương đại sư tức giận nói, vẫn giữ nguyên diện mạo của một vị đại sư như trước.
Nha đầu kia mới 12 tuổi, âm khí trong người vẫn còn quá yếu, không giống như mẹ cô từng là chủ nhân của cực âm chi thể suốt 36 năm, không cần bồi dưỡng vẫn có thể sử dụng làm đỉnh lô.
Nếu mẹ cô lên núi theo ông, ông hẳn vẫn sẽ xem xét chuyện thả Mạc Phàm, Tiểu Ngọc ra. Ông hẳn sẽ nuôi vài năm rồi mới dùng đến họ.
Tất nhiên, bà béo không biết tâm tư của Vương đại sư, nhưng thấy ông mất hứng, khuôn mặt heo của bà cũng trở nên u ám.
- Ta nói này, nha đầu ngốc kia! Vương đại sư đã thành tâm như vậy, vậy mà cô còn cò kè mặc cả. Cô không nhìn xem mình là ai, có tư cách gì để mặc cả với Vương đại sư? Muốn cứu giống tạp chủng này cũng được, nhưng cô và mẹ cô đều phải lên núi theo ta. - Chuyện này…
Tiểu Ngọc đỏ mắt, nắm chặt góc áo Mạc Phàm, bất lực không biết phải làm sao.
Bệnh tình của mẹ cô vừa mới chuyển biến tốt hơn, ai ngờ lại gặp phải Vương đại sư.
- Nếu họ không đi theo ông thì sao?
Mạc Phàm sờ đầu Tiểu Ngọc, kéo cô bé ra phía sau, lạnh nhạt hỏi.
- Tiểu hổ lốn, mạng nhỏ của mày còn không bảo vệ được, còn đi quản lý hai người họ. Đến lúc ta rời đi, tên tiểu nhân kia đã tốn không ít công sức lên người mày, khiến mày vui vẻ không biết mình là ai nữa.
Bà béo hung dữ nhìn chằm chằm Mạc Phàm, mắt lóe lên ác độc, nói với Vương đại sư:
- Vương đại sư, tên nhóc này chẳng coi ông ra gì. Ta thấy ông đừng nói nhiều với nó nữa, cắt đứt chân nó đi, xem xương cốt nó cứng rắn hay lời nói của nó bay bướm hơn.
Vương đại sư lạnh lùng liếc nhìn Mạc Phàm, nhíu mày.
- Nhóc con, ta vốn tưởng cậu trẻ người non dạ, không muốn để ý đến cậu. Ai ngờ cậu lại không biết trời đất như vậy. Nếu vậy, đừng trách ta.
Vương đại sư liếc mắt ra hiệu, sáu thuộc hạ phía sau bao vây Mạc Phàm lại.
Bà béo thấy Vương đại sư tức giận, trên khuôn mặt đầy thịt béo tràn ngập vui vẻ.
- Tiểu hổ lốn, dám đá bà đây, cho mày biết lợi hại của bà đây.
- Tên nhóc này không cứu được rồi.
Người xung quanh bàn tán xôn xao.
Sáu thuộc hạ của Vương đại sư, trong đó có bốn người là thuộc hạ của Bạo ca, không chỉ tâm ngoan thủ lạt, ít nhiều cũng biết chút võ công. Đừng nói là thân thể nhỏ bé của Mạc Phàm, ngay cả những người thường xuyên làm công việc thể lực như họ cũng bị đánh bại.
Cho dù Vương đại sư không ra tay, tên nhóc này cũng không thể sống sót.
- Ông chắc chắn muốn ra tay sao?
Vẻ mặt Mạc Phàm không đổi, bình tĩnh hỏi.
- Hửm?
Vương đại sư nhướng mày lên, trong đôi mắt sáng ngời hiện lên chút lạnh lẽo.
Trong mắt ông, Mạc Phàm là một con cá không biết sống chết. Ngay từ đầu ông đã không để mắt đến, những con cá vặt vãnh như vậy ông đã nhìn nhiều rồi. A Bạo của Hắc Long hội từng là một người như vậy.
Vì một người phụ nữ mà dám đối nghịch với bản đại sư, luôn mồm nói thành quỷ nhưng vẫn không bỏ qua cho ông ta, kết quả ra sao? Bị ông luyện thành lệ quỷ, cho dù chết cũng bị ông sử dụng.
Sau khi ông dùng người phụ nữ của A Bạo xong, cũng vứt bỏ cô ấy.
Người ta nói có báo ứng, ông ta làm chuyện xấu nhiều như vậy đều không bị sao. Nếu ông hấp thu được cực âm chi khí trên người mẹ Tiểu Ngọc, ông có thể đạt đến cảnh giới Trúc Cơ, đến lúc đó ai có thể làm gì được ông ta.
Lúc này dùng thực lực nói chuyện, không phải dùng tâm huyết nói chuyện, căn bản không có nhân quả và công bằng.
- Nhóc con, mày muốn chết à.
Vương đại sư lạnh lùng nói, giọng nói như Cửu U Quỷ Hồn.
- Ha ha!
Khóe miệng Mạc Phàm cong lên.
- Cuối cùng cũng không nhịn được lộ ra bản tính. Thấy ông tu hành không dễ dàng, ta cho ông hai lựa chọn: tự phế bỏ tu vi rồi lập tức rời đi, bằng không ta sẽ phế ông.
Vương đại sư ngây người, nhìn Mạc Phàm với vẻ bất ngờ.
Tên nhóc này là ai, vậy mà biết tán công?
Nếu không phải là người của Đạo Môn, thì là người có quan hệ hiểu biết về Đạo Môn.
Nghĩ vậy, tàn khốc trong mắt Vương đại sư càng nồng đậm hơn, cho dù là loại nào cũng không thể để người sống rời đi.
- Không muốn chết lập tức cút ngay, để ta nhìn thấy nhất định sẽ chết không có chỗ chôn.
Giọng nói của Vương đại sư không to, giọng nói lạnh lẽo như kỳ tích truyền vào tai mỗi người xung quanh. Sắc mặt người xem xôn xao thay đổi, không chút do dự quay về nhà, nhanh chóng dời đi không dám ở lại.
Vương đại sư tức giận sẽ vô cùng khiếp sợ.
Mười tám thuộc hạ của Hắc Long hội, kể cả Bạo ca, tuy nói là biến mất, nhưng trong lòng ai cũng hiểu rõ.
Ở xóm nghèo, biến mất có nghĩa là tử vong, họ không muốn chỉ xem xôn xao mà biến mất.
- Tên nhóc này chết chắc rồi, cảnh sát đến đây cũng không cứu được cậu ta.
- Còn lắm miệng làm gì, không đi định chôn cùng tên nhóc này sao?
Một câu của Vương đại sư, chỉ qua một chén trà nhỏ, gần đó chỉ còn lại Mạc Phàm, Tiểu Ngọc, Vương đại sư, bà béo và mấy tên thuộc hạ.
Vương đại sư càng tức giận, bà béo càng cao hứng.
- Nhóc con, đây đều là mày tự tìm.
Sắc mặt Tiểu Ngọc xanh mét, trốn sau lưng Mạc Phàm không ngừng run run, nước mắt không nhịn được rơi xuống. Không ngờ chuyện lại phát triển đến mức này.
Đều là cô không tốt, mang đến phiền phức lớn cho Mạc Phàm như vậy.
Mấy người này Mạc Phàm vẫn có thể đối phó, nhưng nghe nói Vương đại sư biết yêu pháp, chắc chắn tiểu ca ca không phải là đối thủ của ông ta.
Mạc Phàm nhìn Vương đại sư, cười, xoay người lau nước mắt cho Tiểu Ngọc nói:
- Tiểu Ngọc, chơi một trò chơi nhé?
- Trò chơi gì ạ?
Tiểu Ngọc khóc nói.
Chơi trò chơi có thể đuổi Vương đại sư đi sao?
- Mèo trốn tìm, em trốn trước, trước khi anh chưa tìm được em không cho phép ra ngoài.
- Nhưng mà?
Tiểu Ngọc lo lắng nói.
- Yên tâm đi, một lão yêu quái có thể là đối thủ của anh được sao.
Mạc Phàm cười tự tin nói.
- A…!
Tiểu Ngọc bị Mạc Phàm nửa đẩy nửa dỗ vào phòng.
Tiểu Ngọc vào nhà, lúc này Mạc Phàm mới đứng dậy, hai mắt lóe lên ánh sáng lạnh, liếc sáu người xung quanh, lắc đầu.
- Mấy người này không được, quá tệ. Ông nên tự mình đến đây đi, để tôi mở mang kiến thức thực lực của Tu Đạo Giả. - Nhóc con, mày đây là tìm…
Một thuộc hạ của Vương đại sư nói.
Còn chưa nói xong, Mạc Phàm lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, nắm lấy đại hán này, như múa nhanh chóng múa trên không trung, ném về phía mấy người còn lại.
“A a a…”
Không đợi năm người kia phản ứng kịp, mấy tiếng kêu đau đớn vang lên, tất cả đám người còn lại ngã xuống đất, hôn mê.
“Rầm!”
Mạc Phàm ném người trong tay xuống, phủi phủi tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn Vương đại sư:
- Đến lượt ông rồi!
Một loạt động tác này, sáu thuộc hạ đều rất cao lớn, còn chưa đến mười giây.
Cũng may Vương đại sư đã đuổi người, nói cách khác, những người vừa xem xôn xao nhìn thấy cảnh này sẽ có biểu cảm gì.
Nhưng biểu cảm của bà béo cũng đủ đặc sắc.
Mồm há to như bồn máu, nhưng không phát ra âm thanh.
Đôi mắt tam giác mở to, tràn đầy vẻ khó mà tin.
Mồ hôi to như hạt đậu không ngừng chảy từ trán xuống, mỗi giọt mồ hôi đều mang theo một tầng phấn lót dày.
- Chuyện này, làm sao có thể?
Ngay cả Vương đại sư cũng không tin được, tên nhóc này nhìn có vẻ yếu đuối, nhưng sao lực lượng cường đại như vậy, người bình thường tuyệt đối không có lực lớn đến thế.
- Chẳng lẽ là đệ tử của võ đạo thế gia ra ngoài rèn luyện?