Thằng Tâm
Khởi Đầu
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời Hà Nội vào thu nhưng vẫn còn cái nắng gay gắt. Ánh nắng chói chang buổi chiều khiến ai cũng tìm cách né tránh. Phụ nữ mặc đồ ninja hay những chiếc áo dài che kín như phụ nữ Hồi giáo. Đàn ông mặc áo dài tay, kính râm. Nổi bật nhất trên phố là Tâm, người đàn ông da đen sì vì nắng gió. Cậu mặc chiếc quần ngố cũ kỹ và chiếc áo ba lỗ sờn vai, vốn là nghề thợ hồ, làm sao sợ nắng gió. Làn da của cậu đã trở nên chai sạn, đen sì vì những năm tháng dãi nắng dầm sương.
Tâm đang ngồi sau chiếc xe của chị Xoan, người phụ nữ chuyên nấu ăn cho những thợ hồ như cậu. Thi thoảng, khi đông việc, chị còn phụ trộn vữa giúp họ. Chị là vợ của anh Xuân, tất cả đều đến từ cùng một làng quê, theo chú cậu là cai thầu lên Hà Nội làm việc. Hôm nay, trong khi xây tường bao cho căn biệt thự ở Hoàng Cầu, chiếc xe tải chở cát lùi quá đột ngột, khiến tường bao đổ sập. Tâm lao tới kéo anh Xuân ra khỏi nguy hiểm, nhưng bản thân cậu lại bị tường gạch đổ vào. Cậu lùi lại, giơ tay che chở, khiến tay trái bị sưng dập. Chị Xoan đưa cậu về, nhờ thím bôi thuốc và nấu cơm cho nhóm thợ. Tâm ngồi sau xe, mặc kệ cái nắng chói chang, cảm thấy vô cùng thoải mái. Cậu ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ từ chị Xoan, khiến cậu cảm thấy lâng lâng, như muốn hít ngửi mãi.
Cậu mới mười bảy tuổi, tuổi mới lớn, động dục với đàn bà là chuyện bình thường. Từ năm mười ba tuổi, cậu đã rời nhà theo chú lên làm phụ hồ. Bốn năm trôi qua, cậu đã trở thành thợ chính. Tâm làm việc quần quật từ sáng tới tối, về nhà ăn cơm, tắm rửa rồi đi ngủ. Ở tuổi phải ăn phải chơi, phải tương tư gái gú, cậu lại phải gánh vác trách nhiệm lao động chính trong gia đình. Gia đình cậu có ba anh em.
Anh trai cả hơn cậu năm tuổi, đang chuẩn bị tốt nghiệp đại học. Sau cậu là đứa em trai mười ba tuổi, đang tuổi ăn học. Bố cậu là bộ đội, mất vì bệnh tật khi cậu mới sáu tuổi. Kí ức về cha của cậu giờ chỉ còn mờ nhạt, chỉ là bức hình treo trên bàn thờ. Khi anh trai cậu mười tám tuổi đỗ đại học, mẹ cậu vui mừng nhưng cũng lo lắng vô cùng.
Cả gia đình trông cậy vào đàn lợn, hai sào ruộng và lương giáo viên của mẹ. Mẹ cậu có chút tiền dành dụm, nhưng ông bà nội lần lượt qua đời, khiến số tiền đó cũng tiêu tan. Giờ mẹ cậu phải nuôi anh trai học đại học, điều đó vô cùng khó khăn, chưa kể còn cậu và đứa em trai đang tuổi ăn học. Tâm vốn thông minh, nhưng vì mất bố sớm, cậu phải trưởng thành quá sớm. Cậu nhìn thấy mẹ khóc rấm rức trong đêm, khi anh trai trúng đại học.
Hôm sau, chú cậu về thăm và khen ngợi anh trai. Tâm đòi theo chú lên Hà Nội. Ban đầu, chú Khá – chú cậu không đồng ý, bảo cậu học xong cấp ba. Cậu nói thẳng hoàn cảnh gia đình, bảo con học dốt, học xong cũng theo chú thôi, thà cậu đi bây giờ, năm năm sau cậu sẽ là thợ chính, kiếm tiền lấy vợ. Chú không đồng ý, rời Hà Nội. Thế nhưng, cậu vẫn quyết tâm tìm đường đến đó, mò mẫm cũng đến được nhà chú. Nhìn gương mặt cậu phờ phạc vì đói, nhưng ánh mắt sáng ngời, chú hiểu được quyết tâm của cậu, giống như anh mình thuở nào. Chú gọi điện về quê báo cho mẹ cậu biết, rồi bắt đầu cho cậu đi làm. Năm năm đã trôi qua, cậu giờ đã trưởng thành, da đen sì, cao lớn, trở thành thợ chính với mức lương gần sáu triệu. Hầu hết tiền cậu đều gửi về cho mẹ. Nhờ đó, anh trai và em trai cậu có thể thoải mái học hành, mẹ cậu cũng bớt lo toan.
Chiếc xe dừng trước cửa nhà chú. Căn nhà khiến chú vô cùng tự hào, bởi đây là ngôi nhà ở Hà Nội. Cả làng chỉ có chú cậu lập nghiệp và có được căn nhà ở thủ đô. Tâm định mở cổng đi vào thì thấy cánh cửa gỗ bung ra, chú cậu mặt hầm hầm bước ra ngoài. Thấy cậu và chị Xoan đứng ngoài cổng, chú định nói gì đó nhưng rồi lại lái xe phóng đi. Tâm ngẩn ngơ nhìn theo bóng chú đã khuất, vội đi vào nhà theo tiếng giục của chị Xoan.
Chị Xoan xuống bếp chuẩn bị cơm, cậu đi lên tầng hai tìm thím bôi thuốc. Đến cửa phòng, cậu nghe thấy tiếng thím khóc thút thít. Qua cánh cửa hé mở, thím đang mặc chiếc váy ngủ mỏng màu tím. Chiếc váy ngắn không che hết được đôi ngực căng tròn của thím. Cậu nhìn thấy đôi chút gì đen đen giữa khe đùi thím. Cậu thở nặng nhọc, cảm giác như khó thở. Dương vật cậu dựng đứng trong quần, căng tức như muốn phá vỡ lớp vải để tìm đường về với hang động của mình. Bỗng, tiếng chị Xoan vang lên:
“Cô Lan ơi, em Tâm thế nào rồi ạ. Hôm nay thịt cô để dưới bếp là để rang hết hay như thế nào ạ?”
Cậu giật mình, đẩy cửa rộng ra. Thím Lan nghe thấy tiếng Xoan, ngồi dậy định trả lời thì nhìn thấy Tâm đứng trước cửa:
– Cháu bị dập ở bắp tay, nhờ thím bôi thuốc giùm cháu. Cậu bối rối trả lời.
Lan định trả lời thì chợt nhìn thấy dương vật cậu đang chĩa thẳng về phía mình, thể hiện sự cương cứng của đàn ông. Nàng chợt nhận ra mình đang mặc chiếc váy ngủ quá mỏng. Vốn định làm chồng hứng khởi khi về nhà, nhưng anh Khá suốt ngày chỉ uống bia rượu, say xỉn không về. Nàng định “khai trương” chiếc váy mới, nhưng lỡ miệng mút vài cái đã ra. Bực mình, nàng chê anh Khá không ra gì, nào ngờ động đến lòng tự ái của ông chồng. Lão mắng chửi nàng là điếm, suốt ngày chỉ biết ăn và nằm chờ “địt”, chẳng biết thương chồng phải chạy vạy suốt ngày. Chửi xong, lão bỏ đi, bỏ mặc nàng nằm đó. Thế là nàng vô tình để thằng cháu chồng nhìn thấy tất cả. Nàng đỏ mặt vì xấu hổ, vội bảo:
“Tâm xuống nhà đi, để thím tìm chai thuốc rồi thím mang xuống bôi cho.”
Tâm lí nhí vâng lời rồi rút lui. Cậu hiểu tình huống nhạy cảm, định đi lên tầng ba phòng mình, nhưng lại va phải chị Xoan trên cầu thang. Xoan không thấy cô Lan trả lời, nên lên phòng cô hỏi, ai dè bị Tâm đụng trúng. Xoan mất thăng bằng, lảo đảo suýt ngã. Bỗng một bàn tay rắn chắc kéo Xoan lại. Cô nằm trọn trong ngực của Tâm. Xoan cảm nhận được mùi mồ hôi, mùi đàn ông của Tâm thật rõ. Mùi nồng nàn, hơi hôi nhưng thật kích thích…
“Em xin lỗi, em chả nhìn thấy chị.”
Tâm nói nhưng vẫn ôm chặt Xoan. Cậu vừa nhìn thấy thím Lan, giờ lại đang ôm Xoan, cảm giác mềm mại hấp dẫn từ người Xoan khiến cậu không muốn buông tay.
Xoan định trả lời thì thấy cái gì đau đau đâm vào bụng mình. Tay cô đang ở ngay bụng Tâm, chạm vào rồi giật nẩy buông tay ra. Đúng là sờ vào khoai nóng chỉ có phỏng tay. Cậu nhận thấy dương vật cậu to quá, sao nó lại dựng đứng như vậy nhỉ, rồi lại đâm vào người mình. Cậu so sánh với anh Xuân, nhưng thấy không to bằng. Xoan bối rối, vừa định đẩy cậu ra, vừa lại muốn ép bụng vào cảm giác dương vật cậu.
Tâm thấy Xoan chợt sờ vào dương vật mình, khiến cậu gần như muốn ép cô xuống. Tình cảnh thật vi diệu, cậu ôm cô mà cô chưa đẩy cậu ra. Cậu liều, hai tay vòng xuống, ôm lấy hai mông cô, xoa bóp nhẹ. Phía trước, dương vật cậu cứ nhún nhảy trên bụng cô.
Cậu bóp mông cô thật mạnh, dương vật trượt lên xuống bụng cô thật nhanh. Cậu gầm gừ từng tiếng trong họng, đã lên đỉnh. Cảm xúc mãnh liệt quá, lần đầu tiên cậu gặp kích thích như vậy, không kiềm chế được. Cậu thở hổn hển, sung sướng vô cùng, chưa bao giờ sướng như thế. Chân cậu bủn rủn.
“Em làm xong chưa đấy, buông chị ra được chưa?” Xoan lạnh giọng hỏi.
Dù đã có chồng và một đứa con, lý trí của Xoan trở lại nhanh chóng. Cô lúng túng vội buông Tâm ra. Cô cúi gằm mặt, lí nhí:
“Em xin lỗi, em…”
“Đủ rồi, chị sẽ xử lý em sau. Em lên phòng đi, cô sắp ra rồi, chị cũng không muốn cô biết cái mặt xấu xa của em.” Xoan nói xong rồi xuống gác.
Tâm như được cởi trói, vội vọt lên tầng ba vào phòng mình. Căn nhà chú cậu rộng năm mươi hai mét vuông, xây ba tầng tum như bao ngôi nhà ở Hà Nội khác. Cậu ở phòng trong cùng tầng ba, vợ chồng chị Xoan ở phòng ngoài. Tầng hai là phòng của chú thím và thằng Thắng – con chú. Chú còn một cô con gái tên Liên, năm nay mười tám tuổi, vừa đỗ đại học. Trước đây, Liên ở chung phòng với chị Xoan. Giờ Liên vào đại học, đòi ra ở ký túc với bạn, anh Xuân thỉnh thoảng mới về thăm vợ được.
Hôm nay đối với Tâm như một giấc mơ. Cậu vừa được nhìn thấy thân hình trắng ngần, mịn màng của thím Lan. Cái mông to, ở giữa là vùng đen huyền bí mà cậu muốn được rúc vào. Đôi chân thím không dài nhưng đầy đặn, trơn bóng và gợi cảm. Cậu tưởng tượng lại mà muốn được vuốt ve, liếm láp chúng. Cậu còn được bóp mông và ôm chị Xoan, dù mông chị không to bằng thím Lan, nhưng cậu bóp thấy rất thích. Cậu nằm mơ màng nghĩ lại, quên mất phải rửa dương vật, thay quần đầy rẫy tinh trùng của mình.
– Tâm, tay cháu thế nào, sao tự dưng bị dập tay thế? Thím mang thuốc bôi lên rồi đây.
Tâm giật mình tỉnh mộng, thím Lan đã vào phòng cậu lúc nào mà cậu không hay. Cậu vội kể lại việc buổi chiều cho thím, không quên liếc nhìn thím. Lan đã thay một bộ đồ cotton ở nhà màu vàng, áo sát nách, cổ tròn, quần lửng trên gối. Dù thế nào, Tâm vẫn thấy thím rất đẹp. Thím năm nay cũng khoảng ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi mà trông chỉ như chị Xoan. Thím Lan có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt đưa tình, liếc một cái là ai cũng xiêu hồn lạc phách. Đôi môi thím căng mọng, đôi lúc thím cắn môi, khiến người ta chỉ muốn cắn một cái, dù thuốc có độc cũng đành lòng. Đó là lời Tâm nghe anh Xuân và mấy ông thợ tán gẫu như thế. Cậu không biết tả thím thế nào, nhưng thím và mẹ cậu xinh như nhau. Đặc biệt là sau hôm nay, cậu biết rằng mình không thể rời mắt khỏi thím. Tay thím vẫn xoa thuốc cho cậu, còn cậu thi thoảng lại liếc trộm thím, khi thì nhìn mặt, khi thì ngực, khi thì lại là chỗ giữa hai chân thím.
Lan xoa thuốc cho Tâm, nhìn lén thằng cháu. Cậu đúng là mới lớn, chưa được nhìn thấy đàn bà bao giờ. Lan cười thầm. Trong căn phòng tầng ba, dù đã bật quạt nhưng vẫn rất ngột ngạt. Dần dần, một mùi gì đó nồng nồng tanh tanh xộc vào mũi Lan. Cô khẽ hít ngửi, chợt nhận ra đây là mùi tinh trùng. Cô liếc nhìn Tâm, không khỏi ngạc nhiên. Chẳng lẽ lúc nãy cậu nhìn thấy mình liền không chịu được… Nghĩ đến đây, cô khẽ cười, cảm thấy thành công của đàn bà khi thấy một giống đực chịu sự hấp dẫn của mình.