63. Liên Duyên

Thằng Tâm

Liên Duyên

Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 63
Liên dang tay ôm chặt lấy Tâm. Tâm toan gỡ ra nhưng rồi thôi, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ trên lưng Liên. Liên bỗng hôn nhẹ lên môi Tâm, khiến anh chàng ngỡ ngàng. Mặt Liên đỏ bừng, cô vội vã chạy về phía nhà chính.
Tâm nhìn theo bóng Liên dần biến mất. Ánh chiều nhạt dần rồi màn đêm buông xuống. Tâm vẫn ngồi im lìm. Anh không biết phải giải quyết chuyện với Liên như thế nào. Cô gái này dám yêu dám hận như mẹ mình, Tâm sợ nếu không khéo sẽ gây ra hậu quả khôn lường. Có lẽ, Tâm nên vào Đà Nẵng là giải pháp tốt nhất. Khi anh trở về, Liên có lẽ đã có bạn trai rồi.
Tâm bước vào nhà thì thấy chú mình đã sang nhà mấy người bác chơi. Liên đã chạy đi đâu mất, hai đứa trời đánh kia vẫn rì rầm trong buồng, anh chị vừa đi khỏi, chỉ còn mẹ và thím ở trong buồng. Tâm định bước vào nhưng lại ngần ngại. Anh đi vòng quanh nhà để dò thám.
Hai đứa kia vẫn mải mê chơi game trên điện thoại, anh chị chưa về. Tâm chỉ lo cho Liên, không biết cô ấy ở nhà hay đi đâu. Anh đợi một lúc thì thím cũng ra. Thím chuẩn bị về nhưng Tâm kéo thím chạy vội ra vườn. Tâm quen đường cũ, kéo thím chui qua bờ rào, tiến sâu vào phía trong vườn nhà thím, nơi có cây mít lớn có thể che chở.
Cả hai nhanh chóng ôm ghì nhau. Hai con người như điên cuồng, quần áo nhanh chóng được cởi sạch. Tâm ôm lấy thân thể nóng bỏng của Lan, hai tay anh giày vò ngực và mông cô. Lan một tay xoa bóp mông Tâm, một tay vuốt ve dương vật cương cứng của anh… Dương vật căng phồng hết cỡ, đầu đã rỉ ra chút dịch trong.
Lan đẩy Tâm nằm xuống đống quần áo vừa cởi. Nàng lao vào bú dương vật của anh. Cái lưỡi như có ma thuật, liếm quanh thân dương vật, đá đá hai hòn bi của anh. Cái miệng xinh xinh khép chặt hai hòn bi rồi lại nhả ra, rồi kết hợp với cái lưỡi liếm đầu dương vật, khiến Tâm chỉ biết nằm trân mình vì sung sướng. Tâm ngẩng đầu nhìn Lan, nàng đang rũ tóc, khuôn mặt bị che khuất, thi thoảng chỉ thấy cái miệng xinh há ra ngậm dương vật rồi nhả ra. Lan vừa dùng miệng, dùng lưỡi, lại dùng tay sục dương vật, khiến Tâm cảm giác khó kiềm chế được.
Tâm kéo Lan lên, áp một nụ hôn lên môi nàng. Bàn tay anh rà rà vào lồn Lan, cái lồn đã ướt nhờn đầy nước. Tâm chỉnh hông Lan để lồn cô thẳng với dương vật của mình. Tâm cầm dương vật cà cà tìm cửa lồn Lan. Lan nhỏm dậy, với tay cầm lấy dương vật, nhét vào lồn mình. Lan nhắm mắt lại, môi xinh khẽ mở ra rên khe khẽ khi dương vật dần banh cửa lồn cô tiến vào.
Khi dương vật đã bị nuốt bởi cái lồn, Lan ngoáy nhẹ cái mông để lồn cô có thể thích ứng với dương vật. Dương vật chạm vào cổ tử cung cô, căng vách lồn Lan khiến cô cảm thấy thốn. Cảm giác đó dần qua, thay vào đó là… sung sướng. Lan bắt đầu nhún nhảy, tay nàng chống vào ngực Tâm. Trời tối đen như mực, nhưng Tâm có thể cảm thấy ánh lửa hừng hực trong mắt Lan.
Đó là ánh lửa của si mê, của dục vọng, của sự hứng khởi tột độ khi Lan sung sướng. Lan nhấp càng nhanh, bạch… bạch… bạch… bạch… nàng như nâng người lên rồi thả người xuống tự do. Cả không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng mông và háng va nhau, cùng tiếng thở gấp đôi lúc rên rỉ khe khẽ. Lan bỗng ngồi xổm lên, tay chống vào ngực anh rồi nhấp liên tục. Lồn nàng siết chặt dương vật, giờ cô đang chủ động, Tâm có muốn rút dương vật ra cũng không được. Anh phải bấu thật đau hai bên đùi để ngăn cơn sung sướng đang lan dần, những dòng tinh trùng đang chuẩn bị muốn bắn ra.
– Ư… uuuuu… aaaaa…
Lan ngửa cổ lên rồi rên lớn, như để giải thoát những kìm nén trong người. Thân dưới nàng giật giật rồi nằm gục trên ngực Tâm. Tâm khẽ vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của Lan, giờ đã lấm tấm mồ hôi. Lan khẽ ngẩng đầu dậy, thì bị anh kéo lên, môi nàng bị bao phủ bởi miệng của anh. Tâm ghì chặt lấy thân thể người đàn bà này, anh và Lan trao nhau những nụ hôn sâu như bất tận, tách nhau ra để thở rồi lại hôn nhau tiếp.
– Địt em đi Tâm, em nhớ anh quá. Cái thứ thuốc phiện bọn nó cho em uống, giờ em cứ làm tình với chồng là lại nhớ đến anh. Em như bị nghiện chim anh mất rồi.
– Ư… ư… đúng rồi… ư… địt em… ư… aa… aa… aaa. A. Aa…
Tâm tiếp tục ngấu nghiến cái miệng xinh của Lan, anh ôm chặt Lan rồi thúc dương vật ra vào lồn nàng. Bản hòa tấu phành phạch cứ thế diễn ra trong đêm đen. Thời gian trôi bao lâu chả rõ, chỉ biết lúc này Tâm vẫn ôm chặt Lan rồi hẩy dương vật liên tục vào lồn nàng. Lan đã lên đỉnh ba lần gì đó, Tâm cũng xuất tinh hai lần. Nhưng mỗi khi Tâm xuất tinh, Lan lại ngoáy cái mông sàng sẩy cọ xát, hoặc dùng cái miệng xinh bú liếm cho anh cửng lên, rồi nàng lại cưỡi lên dương vật anh mà nhún nhảy. Tâm cũng như điên tình vì sự dâm đãng của Lan. Anh thúc dương vật thật nhanh liên hồi vào lồn Lan. Lan cắn chặt răng, ôm chặt người Tâm, dương vật đâm càng nhanh càng mạnh, cái lồn nàng như được dã cơn khát.
– A… aa… aa. Aa… aa… aa… aaa. Aaa. Aaa… aaaa. Aaaa. Aaaa…
– Nhanh… nhanh… địt mạnh… hết sức… em sắp… aaaaa…
Tâm cũng không chịu nổi nữa, anh phóng sạch tinh trùng vào lồn Lan. Chưa bao giờ anh làm chuyện đó lâu như lần này. Xuất tinh xong lần này là anh cũng kiệt sức, dương vật nhỏ dần nhưng vẫn nằm trong lồn Lan. Tâm vuốt ve cơ thể Lan, người thím của anh – người tình của anh. Tâm bỗng phát hiện Lan đang ngáy nhè nhẹ. Nàng đã ngủ từ lúc nào anh không hay. Tâm khẽ lay Lan nhưng nàng vẫn ngủ, anh vỗ vỗ vào má mà Lan chả phản ứng. Chả nhẽ phải bạo hành mới được sao. Tâm gọi, hò, réo, nhéo… Lan vẫn ngủ. Có vẻ như đây là giấc ngủ an lành của Lan. Tâm ngồi dậy mặc lại quần áo cho Lan và anh. Anh khẽ bế Lan lên đi về phía nhà mình. Tâm khẽ bấm điện thoại cho mẹ, mẹ anh ra ngay lập tức:
– Thím con làm sao thế.
– Con cũng không biết, con và thím… làm chuyện đó. Xong thím ngủ, con gọi mãi không dậy, thím vẫn ngáy đều đều nên chắc là chả có chuyện gì.
– Con… chú và các em ngay đây mà cũng dám.
– Con xin lỗi. Tâm gãi gãi đầu.
– Con bế thím đi. Nhẹ nhàng thôi. Trong nhà có mỗi thằng TÍnh, khi nào mẹ ra hiệu thì con bế thím vào buồng ngay.
Tâm vừa đặt Lan vào giường thì cổng ken két mở. Anh chị anh về. Mẹ bảo anh chạy qua bên chú bảo thím nói chuyện với mẹ xong ngủ luôn bên này rồi. Tâm tắm rửa rồi mới dám sang. Mở cửa đón anh là cái Liên, ánh mắt đầy dò xét:
– Mẹ em đâu.
– Thím đâu sao em hỏi anh.
– Không phải mẹ ở với anh à.
– Ăn nói cho cẩn thận. Chú đâu.
– Bố em vẫn chưa về.
– Chú về bảo chú là thím ngủ với mẹ anh rồi. Mẹ bảo thím ngủ ngon mẹ không nỡ gọi, bảo anh qua nói với chú 1 tiếng.
– Thế à, thế mà em tưởng.
– Tưởng gì. Để tí anh về qua nằm cùng thím.
– Anh dám.
– Em thách anh phải không?
– Không… em không phải ý đó. Thôi em biết rồi, anh về đi.
Tâm quay đi, đi về nhà. Vừa bước được hai bước thì một vòng tay nhỏ bé ôm lấy anh từ sau lưng. Tâm khựng lại, đang định lên tiếng thì Liên khẽ nói:
“Để em ôm anh, một chút thôi”
Tâm để đó tầm ba giây, anh khẽ thở dài rồi cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn đó định gỡ ra. Thì ra cái Liên chợt buông anh ra, chạy vào nhà mất hút. Thì ra chú Khá anh đang đi về. Tâm lại qua gặp chú thông báo tình hình rồi về nhà. Tâm về nhà, thò mặt vào buồng thì thím vẫn ngủ, mẹ đang nằm đọc sách. Mẹ có vẻ cũng không đón chào anh, Tâm ngại ngùng rồi đi ra ngoài. Nhà cũng hết chỗ ngủ, anh đành tìm một cái chiếu rồi ra sân nằm, mặc cho muỗi đốt, anh cũng mệt quá rồi.
Tâm tỉnh dậy khi anh Công đá đá mấy cái vào người anh. Mẹ đã dậy và đang trong bếp, anh Công lôi Tâm ra mổ gà, thằng Tính thì lo việc nhổ lông. Mấy anh em làm sạch gần chục con gà, Tâm mang rổ gà vào để mẹ luộc. Mẹ đi đâu mất, chỉ có thím anh đang trong bếp băm chặt. Thím nhìn anh khẽ ôm miệng cười, mắt thím đong đưa nhìn anh, có chút khêu gợi, có chút mong đợi, và có chút chân tình. Rồi mẹ vào, thím lại tiếp tục làm, mẹ nhìn anh lúng túng với cái rổ gà, mẹ nhận lấy rổ gà đặt xuống, rồi véo anh một cái thật đau. Mặc anh kêu oai oái, mẹ đẩy anh ra ngoài bếp. Anh có thể nghe thấy tiếng cười giòn tan của thím.
Bữa cỗ hôm đó cũng như mọi khi. Mọi người ào ào đến, tiếng nói chuyện, tiếng chén đũa, cả tiếng trẻ con… tạo thành một âm thanh nhốn nháo, ầm ỹ. Tất cả chỉ kết thúc khi gần giữa trưa, mọi thứ quay lại sự yên lặng vốn có. Cả nhà lại tất tả dọn dẹp bát đũa. Đôi khi, Tâm thấy cái sự cỗ bàn này thật vô vị. Mọi người đến ăn rồi về, may ra có vài cụ già là còn nhắc đến bố anh. Cái sự ăn cỗ như là trả nợ miệng mà thôi. Có lẽ, chỉ nên làm một mâm cỗ, anh em quây quần tưởng nhớ ngày giỗ bố. Nhưng sống đâu hay đó, cái sự đời nó không như ta nghĩ, và sống ở làng quê nó khác thành phố lắm lắm.