Thằng Tâm
Chương 78: Cứu nguy giữa đêm thành phố
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Tâm lại thức dậy sớm đến công trường khách sạn của chú Tiến. Thợ ở đây đã quen mặt cậu, họ tươi cười chào đón. Tâm theo chú từ sáng đến tối, trưa ăn cùng anh em thợ, chiều tan ca, chú đưa Tâm về Đà Nẵng. Phố xá đêm nơi đây nhộn nhịp không kém gì Hà Nội, người đi lại tấp nập, quán xá mở cửa đông khách.
Chú Tiến dẫn Tâm vào một quán nhỏ trong ngõ, bày đủ hải sản như ốc, hàu, mực... Tâm và chú ngồi uống rượu, nhậu ốc. Chú hỏi han về gốc gác, công việc của Tâm, lý do quen cô Sương. Khi nghe Tâm kể cô Sương khuyên cậu vào đây làm, chú gật gù khen Tâm đáng mặt đàn ông. Trong men rượu, chú kể về cuộc đời mình: con trai miền Nam, theo bố ra Bắc học kỹ sư, rồi lại phiêu bạt khắp bắc trung nam. Chú có vẻ từng trải sóng gió, nhưng giờ đã an cư ở đây gần năm năm. Chú thích sự thanh thản nơi này, con người dễ tính, cuộc sống ung dung. Chú vừa mua một ngôi nhà nhỏ, định vài năm nữa về hưu sẽ sinh sống luôn.
Tâm và chú uống rượu đến khuya, rồi gọi hai bát bánh canh cho ấm bụng. Chú định đưa Tâm về, nhưng cậu muốn đi bộ ngắm phố. Tâm lững thững dạo bước, vừa xem bản đồ vừa định vị đường đi. Bỗng một tiếng động lớn vang lên – hai chiếc xe húc nhau. Chiếc xe phía trước bị hư hại nặng, cửa mở, lái xe là một cô gái. Tâm nhìn không rõ vì khoảng cách, nhưng dáng người cô ấy quen lắm.
Cô gái vội chạy về xe mình, nhưng bốn thanh niên xăm trổ từ xe phía sau lao ra, giữ cô lại. Cô gái hoảng sợ, hét toáng, túi xách đập lia lịa nhưng không thoát được. Một đứa cầm dao nhíp cười nham hiểm:
– Cô em đẹp quá, nếu không phải nhận việc này, anh cũng sẵn sàng làm đêm với em để cho em biết thế nào là sung sướng tột cùng.
– Nhanh lên đi, còn người đi lại, sợ lộ việc.
– Đừng sợ, đứa nào dám can thiệp thì cho nó vài nhát tiết.
Tâm nhận ra ngay cô gái ấy – chị Ngọc, thần tượng hồi xưa khi cậu còn làm thợ sửa biệt thự ở Tây Hồ. Chị Ngọc mặt tái nhợt nhưng không hề sợ hãi, môi mím chặt, ánh mắt đầy căm phẫn. Tâm do dự rồi quyết định can thiệp. Nó nhớ vừa đi qua một ngôi nhà đang xây dở, liền túm lấy đống đá dăm trong áo, chạy lại.
Ngay lúc tên cầm dao dí sát mặt Ngọc, Tâm lao tới, ném viên đá trúng đầu tên đứng sau lưng cô. Hắn ôm đầu la hét. Cả băng nhóm hoảng loạn, Tâm tiếp tục ném đá liên tục, khiến họ mất phương hướng. Tên cầm dao bình tĩnh lại, lao về phía Tâm, định đâm lưỡi dao vào ngực cậu. Tâm vội kéo ba lô che chắn, rồi ném viên đá cuối cùng trúng mắt hắn. Tên này tru lên như lợn bị chọc tiết, tay ôm mặt, máu chảy ròng ròng. Tâm đá mạnh vào ngực hắn, đẩy hắn ngã. Ba tên còn lại xông vào, Tâm vừa chống vừa lùi, chỉ mong có ai nhìn thấy. Bỗng tiếng xe rú lên, hai tên ép Tâm ngã lăn ra. Chị Ngọc vội mở cửa xe:
– Lên xe mau!
Tâm nhảy vọt vào xe, chị Ngọc đóng cửa ngay, xe phóng vút đi. Tâm ngã sõng soài, đầu va vào đâu đó hơi đau. Chị Ngọc quay lại:
– Cảm ơn em đã cứu chị tối nay. Không có em, đời chị coi như xong. Em tên gì?
– Cháu tên Tâm. Bọn họ là ai mà lại hại chị thế?
– Bọn đó là tay chân của người khác thuê. Chị biết ai đứng sau rồi. Em người Bắc phải không?
– Dạ, cháu là người Bắc. Cháu và chị từng gặp nhau, chị chắc không nhớ.
– Thế à? Em và chị gặp nhau ở đâu thế?
– Cách đây hai năm, chị à. Hồi đó cháu làm thợ sửa nhà cho chị ở Tây Hồ. Có lần chị còn đem nước cho tụi cháu uống. Lúc nãy cháu nhìn cũng ngờ ngợ, sau mới nhớ ra.
– A… à chị nhớ rồi! Chị hồi đó vẫn nhớ hai anh thợ sửa nhà mặt trẻ như chưa đủ mười tám. Hóa ra là em! May quá, chị vô tình biết em, không thì tối nay chị chết chắc. Đúng là cái duyên phận đưa đẩy chị em mình gặp lại nhau. Em vào đây chơi à?
– À không, cháu sắp tới đây làm tiền trạm. Công ty cháu nhận hợp đồng xây khách sạn ở đây.
– Thế à? Công ty chị cũng từng làm việc lớn. Chị xây dựng ở đây nhiều lắm. Nơi này sắp tới khách sạn mọc như nấm, không hết việc đâu. Em có số điện thoại không, để chị gọi sau nhé. Việc này chị phải xử lý gấp. Để chị đưa em về khách sạn, sau đó chị tới tìm em uống cà phê.
Tâm đưa số điện thoại, chị Ngọc nhất định không chịu, sợ Tâm gặp nạn, gọi taxi đưa cậu về. Rồi chị cũng vội vã rời đi.
Hôm sau, Tâm lại theo chú Tiến làm việc cả ngày. Chiều tan ca sớm, Tâm về tắm rửa, chuẩn bị gặp cô Sương theo lời hẹn. Cậu mặc bộ quần áo đẹp nhất – bộ của Liên tặng, sơ mi trắng quần tây. Đặt xe ôm đến địa chỉ hẹn, một ngôi nhà hai tầng có sân cổng. Tâm bấm chuông, cửa mở, một bà khoảng hơn năm mươi ra đón:
– Cháu là Tâm phải không?
– Dạ, cô Sương hẹn cháu đến.
– Cô ấy đang đợi cháu trong nhà, vào đi.
Tâm theo bà đi qua sân dài trồng hoa, vào phòng khách. Cô Sương mặc váy xanh dài đến gót, kín đáo nhưng vẫn nổi bật vóc dáng. Bà tươi cười:
– Mấy hôm nay cháu thế nào? Đã quen việc với chú Tiến chưa?
– Dạ thích lắm ạ. Cháu học được nhiều điều mới từ chú ấy, cả cách sử dụng máy móc nâng hạ vật liệu. Nếu khách sạn của cô giống thế, cháu tin sẽ làm tốt.
– Cháu có niềm tin là tốt. Hôm nay cô mời cháu đến chính thức cảm ơn vì đã cứu con gái cô. Thảo Nguyên, xuống đây đi con.
Chỉ vài phút sau, tiếng dép lẹp bẹp vọng xuống. Một cô gái xuất hiện – giống cô Sương như lột, nhưng trẻ và xinh đẹp hơn. Da trắng, tóc dài đến lưng, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to như bồ câu nhưng ánh mắt lạnh lùng. Môi đỏ mọng hờn hợt. Cô mặc quần áo ở nhà, không tay, quần ngắn đến đùi. Cô nhìn Tâm không mấy thiện cảm, nhíu mày rồi tiến lại:
– Chào anh. Tôi là Thảo Nguyên, cảm ơn anh đã cứu tôi lần trước.
– Dạ, chào chị. Tôi là Tâm. Rất vui gặp chị.
Tâm cười thân thiện, nhưng cô gái không đáp lại. Cô chỉ gật gật:
– Vào ăn cơm đi. Dì Tám đã chuẩn bị xong rồi.
Cô Sương dẫn Tâm vào phòng ăn, căn phòng trang trí lộng lẫy với đủ đồ lưu niệm. Bàn ăn bày hơn chục món. Cô Sương luôn chủ động trò chuyện, hỏi han Tâm đủ thứ, cả về Thảo Nguyên. Nhưng cô gái hầu như chỉ trả lời qua loa, ăn xong liền về phòng. Chỉ còn Tâm và cô Sương chuyện trò. Cô liên tục gắp tôm mực cho Tâm, khiến cậu ăn no căng bụng. Cô nhìn cậu cười, dường như đã moi được khá nhiều thông tin:
– Để cô xin lỗi cháu nhé. Con bé nhà cô tính như vậy. Nhưng nó không vô ơn đâu.
– Dạ không có gì ạ. Cháu cứu chị ấy cũng chẳng vì ân huệ gì. Còn cô giúp cháu, cháu vô cùng cảm kích. Cháu hứa sẽ xây khách sạn cho cô thật đẹp.
– Cháu có tấm lòng như vậy cô vui lắm. Cháu nên cố gắng học hỏi từ chú Tiến. Sau khi xây xong khách sạn cho cô, cháu nhờ chú kiếm thêm việc. Đà Nẵng sắp xây dựng ồ ạt, chỉ sợ không đủ sức làm thôi.