Thành Đôi Với Lính Gác Đáng Ghét Thì Phải Làm Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyện này không nằm trong chương trình học bắt buộc của dẫn đường, thụ giả vờ như không thấy gì, tắt đèn ngủ, giả vờ bình tĩnh nằm xuống giường, nói với lính gác: "Tôi buồn ngủ rồi. Ngủ ngon nhé."
Cậu nhắm mắt lại, hy vọng khuôn mặt nóng bừng của mình mau chóng hạ nhiệt, nhưng hình ảnh lúc nãy cứ quẩn quanh trong đầu cậu.
Tinh thần thể có ba cái đầu, bản thân lính gác cũng rất bình thường, chỉ có vóc dáng cao to hơn người khác mà thôi, chẳng lẽ chỗ kia... cũng có ba cái sao!?
Thụ chìm đắm trong suy nghĩ, vô thức nói ra suy đoán hoang đường ấy.
"Chỉ có một cái thôi." Lính gác đang ngoan ngoãn nằm cạnh cậu trả lời.
Thụ ngồi bật dậy, đôi mắt mèo tròn xoe, xấu hổ nói to: "Đừng tưởng tôi có hứng thú với anh!"
Khuôn mặt cậu bỗng nóng bừng, trong phòng tối om nhưng cậu vẫn cảm nhận được ánh mắt của lính gác. Cậu vớ lấy chiếc gối sau lưng che mặt, lí nhí nói: "Về phòng anh ngủ đi."
Tinh thần thể của lính gác im lặng đi quanh giường hai vòng, vừa tìm được một chỗ thích hợp để tựa đầu thì bị mèo rừng gừ.
Lính gác nghe tiếng động ngồi dậy, thụ lại cảm thấy mình phản ứng thái quá, lỡ lời làm tổn thương đối phương.
Cậu ảo não kéo gối ra, do dự một lát rồi mở lời giải thích với đối phương: "Tôi chỉ hơi ngạc nhiên thôi, tôi chưa bao giờ gặp phải tình huống này cả..."
Cậu chưa kịp nói hết câu thì lính gác đột ngột ôm chầm lấy cậu.
Chỉ ôm, không có động tác nào khác.
"Không có sao?" Lính gác khó khăn sắp xếp từ ngữ, giọng nói trầm thấp như dòng nước chảy chậm dưới lớp băng, cách nói chuyện tuy vụng về nhưng đầy từ tính: "Không thích một chút nào sao?"
Cái ôm này thân mật hơn lúc trước, eo và lưng thụ bị cánh tay rắn chắc của lính gác ôm chặt, cả người cậu như bị đóng chặt vào lồng ngực đối phương. Bàn tay mạnh mẽ của thanh niên siết lấy eo cậu, chỉ cần hơi dùng sức là có thể nhấc bổng cậu lên.
Cậu sửng sốt, vô thức tựa sát vào lính gác, hai tay cũng bản năng ôm lấy lưng hắn.
Cái ôm này khiến cậu bắt đầu có triệu chứng cảm lạnh: thân nhiệt tăng dần, khó thở, người cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, thụ hít sâu một hơi để bình tĩnh, rồi nắm lấy vai đối phương, muốn lính gác buông tay ra: "Silvio..."
Đúng lúc này, AI phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, màn hình nhỏ lóe sáng trong bóng tối: "Chủ nhân, tôi ở đây, ngài có gì sai bảo ạ?"
Lính gác đang tựa đầu trên vai dẫn đường, ngước nhìn AI. Hắn cụp mắt suy nghĩ một lát, rồi khi quay mặt sang, chóp mũi hắn cọ vào tai thụ, lặp lại câu nói của AI: "Chủ nhân, tôi ở đây, ngài có gì sai bảo ạ?"