Silvio: Tôi nộp đơn vì em

Thành Đôi Với Lính Gác Đáng Ghét Thì Phải Làm Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lại bị bất ngờ nữa rồi! Thụ nắm chặt vạt áo ngủ của lính gác, vành tai nóng ran. Đối phương chỉ mới lặp lại vài câu nói của AI mà cậu đã ngây người ra như kẻ ngốc.
Lính gác nhìn vào đôi mắt cậu, tựa hồ băng lấp lánh dưới bầu trời đêm.
Đừng nghĩ linh tinh nữa. Thụ quay mặt đi, hít sâu một hơi, lưng hơi khòm xuống, đuôi tóc sau gáy ướt đẫm mồ hôi. Lính gác không biết cách giao tiếp nên mới lặp lại lời AI, chứ không phải đang tán tỉnh cậu đâu, đừng có tự lừa dối mình.
Đối phương đã lâu không giao tiếp với người bình thường nên khó tránh khỏi thiếu chừng mực... Chẳng lẽ vì cậu từng nói thích người nhiệt tình nên lính gác mới làm ra hành động kỳ quái vậy sao?
Đầu óc cậu rối như tơ vò, mím môi thốt ra một câu: "Đừng ôm chặt vậy..."
Lính gác ngoan ngoãn nới lỏng vòng tay, nhưng bàn tay hắn vẫn đặt trên eo cậu.
Đối phương không đeo găng tay, cậu có thể cảm nhận được hơi nóng rực từ lòng bàn tay hắn qua lớp áo ngủ.
Lính gác không nói gì, cũng không nhúc nhích, cứ như đang chờ cậu ra lệnh tiếp theo.
Có lẽ đầu cậu nóng quá bị chập mạch, cũng có thể vì bị trình độ ngôn ngữ kém cỏi của lính gác ảnh hưởng nên cậu thốt ra những lời mà ngay cả mình cũng thấy khó hiểu: "Được rồi, anh còn chẳng thèm quan tâm đến sinh nhật tôi nữa... Silvio, tốt nhất là anh đừng nói những lời này trước mặt những dẫn đường khác, coi chừng bị tháp cảnh cáo đó."
Nói xong cậu lại lẩm bẩm: "Trừ khi anh thật sự muốn kết hợp với dẫn đường đang ở trước mặt anh và được người ta đồng ý."
Lính gác có hiểu lời cậu nói không? Theo quan sát của Thụ thì khả năng nhận thức của đối phương còn thua cả chó, chỉ hiểu được những lệnh đơn giản chứ không thể tiếp thu những bài giáo huấn quá dài.
"Tôi, rất nghiêm túc," hễ nói xong một từ thì lính gác lại trầm ngâm suy nghĩ. Vì không có đối tượng học tập nên hắn khó lòng nói được một câu hoàn chỉnh: "Tự mình nộp đơn, đến tìm em."
Hắn cúi xuống sát mặt dẫn đường: "Chỉ cần em đồng ý."
Giờ đến lượt Thụ khó hiểu.
Thụ hỏi lính gác: "Chứ không phải anh được tháp ghép đôi sao?"
Lính gác trả lời: "Tôi nộp đơn, tháp nói độ tương thích cao là được."
Hắn có thể thay thế một lính gác khác trong danh sách ghép đôi, cho dù hắn hoàn toàn không đáp ứng yêu cầu của Thụ về bạn đời. Khi giải thích với Thụ, hắn đã lược bỏ những chi tiết vặt vãnh.
Thật ra ban đầu tháp không đưa lính gác vào hệ thống ghép đôi. Hắn là đối tượng bất thường, nguy hiểm nên họ không thể lường trước hậu quả khi dẫn đường kết hợp với hắn.
Hắn không phản đối, nhưng tinh thần hắn dao động mạnh, ảnh hưởng đến hệ thống trong tháp. May mà không bị mất dữ liệu, chỉ làm hệ thống ghép đôi bị hỏng mất hai ngày.
Sau rất nhiều lần xem xét, đơn của hắn mới được duyệt.
Hắn đồng ý với điều kiện của tháp: Nếu dẫn đường không muốn kết hợp với hắn thì hắn phải rời đi.
Lính gác ôm dẫn đường chặt hơn, chẳng muốn buông tay chút nào, say mê hít hà mùi hương của cậu. Giác quan của hắn rất nhạy bén nên trong bóng tối vẫn thấy rõ mặt Thụ.
Mũi hắn chạm vào chóp mũi lấm tấm mồ hôi của dẫn đường. Đối phương hé miệng ra, hàng mi dài nhướng lên, đôi mắt xanh tuyệt đẹp kinh ngạc nhìn hắn.
"Đồng ý?" Hắn không biết mình còn điểm nào chưa tốt, chỉ có thể hỏi ý dẫn đường lần nữa: "Không từ chối chứ?"