Chương 17

Thành Đôi Với Lính Gác Đáng Ghét Thì Phải Làm Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đám dẫn đường bàn bạc kỹ lưỡng, họ thống nhất rằng ít nhất phải sống thử một tháng để hiểu rõ thói quen và sở thích của nhau, việc hòa hợp cần tiến hành từng bước, chẳng hạn như thử nắm tay và ôm nhau trước...
Họ cảm thấy Silvio quá trầm lặng, không phải là một lính gác dễ giao tiếp, chỉ có ngoại hình đẹp trai thì hoàn toàn không đủ.
Sun chột dạ nên quyết định giấu họ chuyện tối qua.
Hầu hết các đàn anh mà cậu quen đều là dẫn đường chung, tuy không có lính gác cố định nhưng họ lại có kinh nghiệm tình trường phong phú, truyền cho cậu nhiều bí quyết hữu ích.
Sau khi tâm sự về những rắc rối trong chuyện tình cảm, đám dẫn đường không tắt cuộc gọi mà cho Sun tham gia buổi gặp mặt trực tuyến, còn chừa sẵn cho cậu một ly rượu, dù chỉ là tượng trưng. Họ ngồi thành vòng tròn, cười đùa ầm ĩ và bàn tán những chuyện thú vị trong tháp gần đây.
Sun cười theo họ, vô thức quên mất Silvio trong phòng tắm. Cười một hồi, cậu chợt nghe thấy tiếng va chạm ở cửa phòng ngủ. Cậu tò mò bước xuống giường, vừa hé cửa ra thì một cái mõm to tướng chui vào.
Cậu buông tay ra, cái mõm thứ hai cũng chui vào, chiếc mũi đen như mực phả ra khí nóng ẩm ướt.
Cái đầu sói thứ nhất có vết cắn trên tai, cái thứ hai có mấy vết cào trên mũi, cái thứ ba bị mất một mảng lông trên má— Sun quay đầu lại, trông thấy trên móng vuốt của tinh thần thể mình còn dính một chùm lông bạc. Sau khi chui vào, ba cái đầu không dám kêu to mà ngoan ngoãn đứng cạnh cậu, kêu ư ử và dụi mũi vào mặt cậu.
Trên chiến trường chúng đâu có như vậy!
Sun vừa lẩm bẩm vừa đẩy chiếc mũi sói đang áp vào môi mình ra, sau đó bảo AI tắt màn hình đi.
"Sil..." Cậu vừa mở miệng thì lính gác mặc đồ ngủ đôi với cậu bước vào phòng, ngoan ngoãn đứng trước mặt cậu: "Vâng, chủ nhân. Tôi tắm xong rồi."
Căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc.
Silvio đưa tay ôm dẫn đường đang đứng sững sờ. Khi ngẩng đầu lên, hắn mới thấy màn hình do AI chiếu ra. Trên màn hình là một đám dẫn đường đang tròn mắt há hốc mồm.
Họ đứng bất động, tay cầm ly rượu lơ lửng giữa không trung, chăm chú nhìn vào camera, trông như một bức ảnh chụp, nhưng đèn màu phía sau lại nhấp nháy liên tục.
Silvio khẽ nhíu mày một cách kỳ lạ, hình ảnh trên màn hình đột nhiên rung chuyển, có người còn phun rượu ra khỏi miệng.
Cả đám dẫn đường đều áp sát mặt vào màn hình: "Mắt tôi có vấn đề à?" "Trời ạ, tôi vừa nghe thấy gì vậy?" "Chắc chắn đây là robot được làm theo hình mẫu Silvio rồi!" "Chẳng phải tinh thần thể của anh ta là sói sao? Thế ba con chó kia là sao?"