Chương 18

Thành Đôi Với Lính Gác Đáng Ghét Thì Phải Làm Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Silvio xuất hiện khiến Sun bất ngờ, cậu đỏ mặt, định tắt màn hình, nhưng nhóm Dẫn đường ngăn lại: “Hiếm hoi lắm mới có dịp, để bọn tôi trò chuyện với anh ấy một chút được không?”
“Tiến độ nhanh quá nhỉ!”
“Hai người hẹn hò lén lút bao lâu rồi?”
“Trời ạ, còn mặc đồ đôi nữa chứ.”
Với vai trò giám sát các Lính gác, nhóm Dẫn đường luôn giữ bình tĩnh trên chiến trường, không bao giờ hoảng loạn hay la hét trước những tình huống bất ngờ. Thế nhưng, đây là buổi họp mặt, họ có thể nhân cơ hội này mà náo nhiệt một chút.
Silvio chẳng mấy để tâm đến những người trong tháp; ngoại trừ Sun, hắn không nhớ tên bất kỳ Dẫn đường nào khác, chỉ biết họ là bạn của Sun.
Hắn vốn rất kém trong giao tiếp với người khác, thế nên khi hắn vừa kịp chuẩn bị xong câu trả lời đầu tiên thì nhóm Dẫn đường đã tuôn ra hàng trăm câu hỏi khác.
Tiếng ồn ào khiến hắn hơi khó chịu. Sun nhận ra cảm xúc của hắn đang dao động, liền âm thầm nắm lấy tay hắn. Mèo Rừng cũng tiến đến bên cạnh hắn, chiếc đuôi dài quấn quanh cánh tay hắn như một sợi dây leo mềm mại bò lên thân cây cổ thụ.
Hắn ngửi thấy mùi hương của Sun, mùi hương ấy khiến hắn liên tưởng đến rừng cây sau cơn mưa và ánh nắng rọi xuống mặt hồ, đôi mày đang nhíu chặt của hắn từ từ giãn ra.
Dẫn đường lớn tuổi nhất ho khan một tiếng, rồi đứng ra vãn hồi trật tự: “Hỏi từng người một, đừng ồn ào như vậy chứ.”
Nhóm Dẫn đường im lặng trở lại, sau khi nhìn nhau một hồi, mới có người cất lời hỏi: “Silvio, anh thích Sun bao lâu rồi?”
Căn phòng trở nên tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở của nhau. Silvio cụp mắt xuống, im lặng một hồi lâu rồi mới cất tiếng: “Đôi mắt, nhìn tôi, dẫn tôi, trở về.”
-
Một Lính gác bị cải tạo giống như một hệ thống miễn dịch mất kiểm soát, sau khi phá hủy mọi thứ mình nhìn thấy, sẽ quay lại tấn công chính bản thân mình. Cuộc tấn công tinh thần từ bên trong chỉ khiến hắn rơi vào trạng thái tê liệt, cảm giác đau đớn bị phong bế. Hắn sẽ không chết vì điều đó, cũng không cảm thấy sợ hãi, chỉ biết chờ đợi sự cấu xé ấy kết thúc trong hư vô.
Silvio đã quen với việc chiến đấu một mình, những vùng đất tuyết vắng lặng khiến hắn cảm thấy yên bình, nơi hắn có thể buông bỏ mọi nỗi lo lắng, giải phóng sức mạnh đến bờ vực sụp đổ.
Hắn ngủ rất ít, cũng chẳng bao giờ mơ thấy gì. Cuộc sống đều đặn và tẻ nhạt, đúng như lời nhóm Dẫn đường vẫn nói. Thỉnh thoảng, hắn lại ngồi trên tảng đá cao nhất ngắm sao, bầu trời đêm bao la vô tận, những vệt sao băng vụt qua như những con cá bạc lội ngược dòng.
Hắn nghĩ, một ngày nào đó, mình sẽ không quay về nữa. Tháp chỉ là nơi tạm trú, chứ không phải nơi hắn thực sự thuộc về.
Hắn sẽ xông pha như một chiến binh, cho đến khi mọi thứ kết thúc.
“Silvio.” Hắn vừa nhắm mắt lại thì bị một thứ gì đó giống như hòn sỏi nện vào đầu.
Silvio quay lại, trông thấy một vệt sáng màu xanh lục — đó là tinh thần thể của một Dẫn đường. Dẫn đường ấy bám vào tảng đá bên cạnh, cố gắng đẩy nó ra để lộ khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng của mình: “Lần nào anh cũng trốn ở chỗ xa tít tắp, làm tôi tìm mãi.”
Silvio ngồi dậy, vừa muốn nói rằng mình không hề trốn, vừa muốn hỏi Dẫn đường làm sao tìm được hắn.
Nhưng hắn chẳng thốt ra được lời nào.
“Cho anh này.” Dẫn đường nhặt chiếc túi vừa ném lên, giữ một khoảng cách nhất định với hắn, nhìn hắn bằng đôi mắt xanh biếc: “Đừng hiểu lầm, hôm nay là ngày lễ, các Dẫn đường cùng nhau làm bánh cho các Lính gác, đây là phần của anh đó.”
Silvio mở túi ra, bên trong là một miếng sô cô la màu xanh lục.
Hắn còn nhìn thấy một sợi lông mèo màu xanh trên đó.
Dẫn đường khẽ kêu lên một tiếng, hoàn toàn trái ngược với hình tượng thường thấy của mình: “Lẽ ra tôi không nên để nó cọ mình…”
Nói xong, Dẫn đường định lấy lại túi sô cô la.
“Của tôi.” Silvio nắm chặt túi vải có thêu ba cái đầu méo xẹo: “Tôi muốn ăn.”