Chương 4: Thấu Xương

Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 4: Thấu Xương

Thành Phố Sương Mù - Na Thù thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Nghe vậy, khả năng đây là vụ án của một kẻ sát nhân hàng loạt thực sự cao hơn." Nolan thu hồi ánh mắt đang đặt trên người Bạch Vi.
Luke có phần kích động: "Thủ pháp gây án và những vết thương do hung khí gây ra không biết nói dối. Nếu chỉ là kẻ cướp nhất thời nổi lòng sát ý, hắn không thể chuẩn bị sẵn cùng một loại hung khí, càng không thể cho tiểu thư Waldorf uống thuốc trước. Tám mạng người này đều do một người gây ra!"
"Khi đã xác định được điểm này, thì vụ án mạng thứ tám sẽ mang tính đột phá đối với bảy vụ trước." Luke nhướng mày, "Bảy nạn nhân ban đầu đều có thân phận cao quý, quan hệ xã giao phức tạp, rất khó khoanh vùng đối tượng tình nghi. Nhưng tiểu thư Waldorf thì khác. Cô ấy không phải danh môn khuê nữ, không thường xuyên xuất hiện trong giới xã giao, những người cô ấy có thể tiếp xúc vốn đã ít hơn rất nhiều. Chỉ cần lấy điểm chung giữa những người cô ấy từng tiếp xúc và những người mà bảy nạn nhân kia từng quen biết, phạm vi nghi phạm sẽ được thu hẹp đáng kể."
"Đó vẫn chỉ là suy đoán của cậu thôi." Nolan chống cằm bằng một tay. "Cậu định dùng chứng cứ gì để chứng minh đây là cùng một hung thủ? Làm lại một lần khám nghiệm tử thi, nộp một bản báo cáo hoàn toàn mới ư?"
Luke vừa định gật đầu thì lập tức nhận ra kế hoạch này gần như bất khả thi. Trong vòng một ngày mà tiến hành giải phẫu lại thì thời gian không đủ, huống chi tiểu thư Waldorf đã chết khá lâu, những dấu vết còn sót lại trong thi thể rất khó nhận diện.
"Ngài có thể giúp tôi tranh thủ thêm vài ngày không?" Luke nhìn Nolan bằng ánh mắt khẩn thiết.
Nolan liếc nhìn cậu ta một cái: "Nếu cậu nộp một bản báo cáo mới, liệu nó có được chấp nhận không?"
Luke nghẹn lời. Dư lượng thuốc mê trong thi thể đã được phát hiện ngay từ lần khám nghiệm đầu tiên, nhưng lại bị người ta cố tình che giấu. Vết cắt ở bụng cũng đã được giám định từ sớm, thế nhưng trong báo cáo lại không hề đề cập đến.
Vậy phải làm sao đây? Một cảm giác nghẹn ứ dâng lên trong lồng ngực Luke. Nếu từ bỏ nạn nhân thứ tám này, rất có thể cũng sẽ đánh mất manh mối duy nhất của vụ án mổ bụng hàng loạt.
Amp dè dặt hỏi: "Hay là... thôi đi? Cả Thanh tra trưởng lẫn Cục trưởng đều đã kết luận là vụ cướp rồi..."
Luke lườm một cái, Amp lập tức im bặt.
Nolan nói: "Cứ kết luận theo hướng cướp đi."
Luke không dám tin, quay phắt đầu nhìn Nolan.
"Tìm ra 'kẻ cướp' đó, hung thủ của bảy vụ trước cũng sẽ lộ diện thôi." Nolan chậm rãi nói. "Fisher bị mất tài sản, với tư cách là cảnh sát, các cậu nên giúp hắn ta tìm ra kẻ trộm, như vậy mới là làm tròn bổn phận, đúng không?"
Luke sững sờ, rất nhanh đã hiểu ra: "Ý của ngài là..."
Nolan nói tiếp: "Cấp trên có xác định tính chất vụ án thế nào không quan trọng, việc điều tra vẫn cứ phải tiếp tục. Chỉ là các cậu phải tranh thủ thời gian, thời hạn điều tra của án cướp không dài."
Như được khai thông bế tắc, vẻ u sầu trên mặt Luke lập tức tan biến. Cậu ta còn muốn hỏi thêm chi tiết, nhưng lại buột miệng thốt ra một thắc mắc khác: "Vì sao ngài lại giúp tôi?"
Câu hỏi này khiến Bạch Vi cũng không khỏi liếc mắt nhìn Nolan. Người này rốt cuộc là ai, vì sao lại giúp Luke tìm ra kẻ đã sát hại nàng?
Nolan đáp: "Ta nhận lời nhờ vả của người khác."
Luke và Amp nhìn nhau, trong đồn cảnh sát không ai muốn đụng vào củ khoai nóng này, vậy mà lại có người muốn giúp sao?
"Tôi là bạn cũ của cha cậu." Nolan nói.
Luke tròn xoe mắt: "Ngài quen ông già nhà tôi ư?"
Nolan không nói là có hay không: "Năm xưa khi còn làm cảnh viên, lão Luke không lỗ mãng như cậu."
"Hả?" Luke ngơ ngác hỏi.
"Cậu và ta không thân, mới gặp lần đầu đã đem hết chi tiết và tiến triển của vụ án nói cho ta." Giọng Nolan bình thản. "Sao cậu dám chắc ta không phải người có liên quan đến lợi ích? Sao lại dám chắc ta không phải hung thủ?"
Tim Luke thót lại.
"Cậu chưa suy nghĩ thấu đáo mọi hiểm nguy đã tự ý tới nhà Waldorf đòi thi thể. Nếu người nhà Waldorf có liên quan đến hung thủ thì sao? Nếu đúng là vậy, chẳng phải cậu đang nhắc nhở hung thủ đó sao? Ngày mai cậu mải mê đối phó với thi thể đã bị xóa mờ dấu vết này, người nhà Waldorf vừa hay có thời gian xử lý sạch sẽ di vật của tiểu thư. Đến lúc đó cậu không còn thứ gì để tra, họ lại kín miệng không hé răng, cậu lấy đâu ra manh mối để xác minh những người mà tiểu thư Waldorf từng tiếp xúc?"
Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng Luke, nhưng lại nghe Nolan ôn hòa nói: "Tất nhiên, tất cả những điều này chỉ là giả thiết của ta, không có căn cứ."
Như vừa trải qua một phen băng hỏa lưỡng trọng thiên, Luke cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Là lỗi của tôi." Luke gãi đầu, "Đã không suy nghĩ chu toàn."
Amp há hốc miệng, vẫn chưa hoàn hồn.
Luke nhìn cỗ quan tài trắng, rồi lại nhìn Nolan: "Vậy cái này..."
Nolan thản nhiên nói: "Cứ chôn cất đi."
Trời đã tối hẳn, mưa vẫn trút xuống xối xả. Trong giáo đường không thể lưu lại qua đêm, nơi hoang vu này cũng chỉ có thể dẫn đến trang viên nhà Waldorf.
Luke vốn định ngủ tạm lại dưới tầng hầm, nhưng Nolan lại nói: "Đến trang viên nhà Waldorf đi, xem thử nơi tiểu thư Waldorf từng sống lúc sinh thời." Luke thấy có lý, liền chuẩn bị cùng xe ngựa của Nolan đến trang viên Waldorf.
Luke đang ba bước gộp làm hai, lao lên cầu thang đá xoắn, không ngờ đột nhiên va phải một người.
"Ai đó?!"
Nolan và những người đi phía sau đều nhìn về phía Luke, chỉ thấy trong bóng tối của cầu thang xoắn, một bóng người chậm rãi bước ra.
Đó là vị linh mục già đã chủ trì tang lễ hôm nay.
"Sao ông lại ở đây?" Luke nhận ra ông ta.
Ông lão kéo chặt áo choàng, run rẩy lên tiếng: "Tôi tới xem các cậu có cần gì không. Nếu không cần thì tôi lên trên trước. Lúc các cậu đi nhớ khóa cửa lại."
Luke trợn mắt đứng sững tại chỗ. Lão già này không biết đã lén nghe trộm bao lâu rồi, là ai sai khiến? Tử tước Waldorf chăng?
Nolan lại chẳng hề bận tâm, phẩy tay: "Đi thôi."
Bạch Vi theo sau Nolan, cùng họ rời khỏi tầng hầm. Luke và Amp đi nhanh, lúc này đã đi về phía chiếc xe ngựa đỗ phía sau giáo đường.
Nolan chậm bước lại để đợi Bạch Vi.
Hai người lần lượt đi ngang qua chính điện giáo đường, Bạch Vi bỗng dừng chân.
"Sao vậy?" Nolan nghiêng người hỏi.
Một cảm giác nóng rực kỳ lạ từ lòng bàn chân lan dần lên trên, Bạch Vi theo bản năng nắm chặt vạt váy.
"Tôi không biết." Nàng mờ mịt ngẩng đầu nhìn Nolan. Cảm giác nóng rực kia càng lúc càng rõ, tựa như một ngọn lửa đang thiêu đốt da thịt nàng.
"Đau..." Nàng định với tay bám lấy ghế quỳ cầu nguyện, nhưng lại quên mất mình đã là một u hồn, chẳng thể chạm vào bất cứ thứ gì. Chỗ dựa bỗng dưng biến mất, nàng ngã quỵ xuống đất.
Đau. Đau quá.
Nàng run rẩy co mình lại. Cơn đau thấu tim từ lớp da bị thiêu đốt lan thẳng vào xương cốt, xương và nội tạng như bị xé toạc, dường như có thứ gì đó đang va đập dữ dội bên trong cơ thể nàng.
Nàng chỉ cảm thấy tai mình ong ong, nỗi đau khi bị mổ bụng ban nãy so với lúc này chẳng khác nào muối bỏ bể.
"Á—" Tiếng thét chói tai xé toạc mái vòm giáo đường. Thế nhưng, ngoài Nolan ra, trên thế gian này không còn ai có thể nghe thấy tiếng khóc gào của nàng nữa.
Giáo đường giữa đêm khuya tĩnh lặng đến đáng sợ. Mái vòm và những ô kính màu trên bốn bức tường tựa như hàng nghìn con mắt, lặng lẽ dõi theo hàng ghế cầu nguyện trống rỗng phía dưới.
Con vẹt trên vai Nolan đột nhiên dang cánh, bay vút lên đỉnh đầu Bạch Vi.
Nàng vừa ngẩng lên đã đối diện với đôi mắt xanh đáng sợ như ma trơi kia. Thế nhưng cơn đau thấu xương khiến nàng quên mất sợ hãi. Nàng nhìn thẳng vào mắt Blackberry, như thể rơi vào hai xoáy nước sâu không đáy.
Trong cơn choáng váng, nàng nghe thấy có người đang nói.
"Nolan, nhìn xương cốt và làn da của nàng ta kìa." Giọng nói ấy mang theo vài phần kinh ngạc. "Nàng ta... đang sinh trưởng."
*
Trong khu rừng tối đen như mực, Luke và Amp co ro trên đệm xe ngựa. Nhiệt độ ban đêm hạ thấp, mưa vẫn rơi không ngớt, ngay cả trong xe cũng chẳng ấm áp hơn bao nhiêu.
"Bao giờ ngài Nolan mới quay lại vậy..." Amp sụt sịt mũi. "Lâu thật đấy."
Luke xoa xoa hai tay: "Im đi."
Amp yên lặng được chừng hai giây rồi lại thì thầm: "Anh có thấy không, cỗ xe này có gì đó rất kỳ quái."
Luke hừ một tiếng trong mũi, lười để ý tới cậu ta.
"Tôi nói thật mà." Amp ghé sát lại, hạ giọng đầy thần bí: "Cỗ xe này... không có người đánh xe."
Luke sững người. Nghĩ kỹ lại, đúng là vậy. Từ lúc xảy ra chuyện ban ngày cho đến khi lên chiếc xe này, từ đầu đến cuối cậu chỉ thấy mỗi Nolan, hoàn toàn không thấy người đánh xe đâu cả. Nhưng nếu không có người đánh xe, vậy cỗ xe làm sao tự chạy đến giáo đường Thánh Marian? Chẳng lẽ con ngựa tự biết đường?
Hai người nhìn nhau, nhất thời lặng thinh.
Đúng lúc đó, cửa xe ngựa "rầm" một tiếng bị kéo mở, gió lạnh ban đêm ào ạt tràn vào khoang xe. Luke và Amp giật bắn mình, ôm chặt lấy nhau mà hét ầm lên.
"Các cậu làm gì vậy?" Là giọng của Nolan.
Luke ho khan một tiếng, ngồi thẳng lại: "Không có gì cả... ơ, người này là ai?"
Nolan không trở về một mình. Trong vòng tay hắn còn ôm một người. Thân hình người đó mảnh mai, được quấn trong chiếc lễ phục dài. Từ mái tóc dài rũ xuống nơi gấu áo, có thể nhận ra đó là một phụ nữ.
Nolan bế người ngồi lên xe ngựa. Blackberry vỗ cánh đáp xuống vai hắn. Chỉ sau khi Nolan an vị, cỗ xe mới bắt đầu lăn bánh.
Trong lúc xe xóc nảy, vạt áo lễ phục quấn quanh người phụ nữ khẽ trượt xuống một góc, vừa đủ để Luke nhìn rõ gương mặt nàng. Đó là một khuôn mặt rất trẻ với đường nét thanh tú cùng làn da trắng mịn. Dưới khóe mắt trái có một nốt ruồi lệ chí, tựa như một giọt máu rơi trên nền tuyết trắng. Lúc này nàng đã nhắm mắt, ngủ say đến an lành.
Luke tinh mắt phát hiện, người phụ nữ ấy không mặc quần áo. Thứ duy nhất che chắn thân thể nàng chính là bộ lễ phục nam kia. Mà bộ lễ phục đó, lẽ ra phải nằm trên người Nolan.
Nolan ở lại giáo đường lâu như vậy, không ngờ lại mang về một người phụ nữ trần trụi. Luke liếc nhìn Nolan lần nữa, ánh mắt lập tức trở nên khó nói.
Amp hiển nhiên cũng tò mò không kém, mấy lần muốn mở miệng hỏi đều bị Luke dùng ánh mắt ngăn lại.
Sau khi lên xe, Nolan vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng bị động tĩnh của hai người làm cho mở mắt ra. Hắn ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt trầm xuống.
"Có vấn đề gì?" Giọng Nolan nghe ra đã có chút mất kiên nhẫn.
Luke và Amp lập tức ngoan ngoãn hẳn. Thấy Nolan vẫn nhìn chằm chằm không rời, Luke vội vàng nảy ra một ý, chỉ vào người phụ nữ trong lòng Nolan, khen lấy khen để: "Ánh mắt của ngài... quả thật không tệ."
Nolan vừa định giơ gậy chống lên cho người đối diện một cái, thì chợt cảm thấy người trong lòng vô thức cọ cọ vào cằm hắn, dường như sắp tỉnh lại. Hắn lập tức thu gậy về, không dám động đậy nữa.
Thôi vậy.
Hắn lại nhắm mắt lần nữa.
Tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên đều đặn, cỗ xe ngựa vững vàng hướng về trang viên Waldorf trong màn mưa đêm.