132. Chương 132

Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Parker không nỡ buông Bạch Tinh Tinh. Anh định ôm cô ra ngoài hứng nước mưa thì Curtis đã mang tới một chậu nước sạch.
“Nước đây.”
Nghe giọng Curtis, Bạch Tinh Tinh bất giác rụt người lại. Parker ôm cô chặt hơn, hung dữ quay đầu nói với Curtis: “Ngươi ra ngoài đi, dọa Tinh Tinh sợ rồi.”
Bàn tay Curtis buông thõng bên người siết chặt, mu bàn tay nổi rõ gân cốt. Hắn đứng im một lúc, rồi hai chân biến thành đuôi rắn, uốn lượn bò đến góc tường rồi cuộn tròn lại.
Bạch Tinh Tinh thấy lời Parker nói quá tổn thương, nhưng anh làm vậy cũng là vì cô, nên cô không tiện phản bác. Cô đẩy đẩy Parker nói: “Anh lấy cho em một bộ quần áo đi, trong phòng tối quá, em không nhìn thấy gì cả.”
Parker để Bạch Tinh Tinh ngồi lên đùi mình, nói: “Để ta rửa cho em trước.”
Bạch Tinh Tinh liên tục lắc đầu, bò xuống khỏi người Parker: “Không cần, không cần, em tự rửa được.”
Parker đành thôi, chạy đến bên rương gỗ, tìm một bộ váy áo da hổ.
Bạch Tinh Tinh đã ngồi xổm bên chậu nước tự mình làm sạch. Ánh sáng rất tối, cô biết hai người đàn ông trong phòng đều có thể nhìn rõ trong đêm, nhưng cô chỉ có thể chọn cách nhắm mắt làm ngơ.
Tay vừa nhẹ nhàng chạm vào, chỗ đó liền truyền đến một cơn đau nhói. Đầu ngón tay cô chạm phải chất lỏng dính nhớp. Chất lỏng này vốn lạnh lẽo, giờ đã được nhiệt độ cơ thể cô làm cho ấm lên.
Parker cầm quần áo trở lại bên cạnh Bạch Tinh Tinh, mũi khụt khịt, rồi ngồi xổm xuống cạnh cô: “Lại ra máu rồi.”
Tay Bạch Tinh Tinh khựng lại. Màng trinh rách rồi sao?
Bạch Tinh Tinh liếc nhìn về phía Curtis, trong lòng lại có chút vui mừng. Cô và Curtis xem như đã phát sinh quan hệ rồi. Chưa từng tiếp xúc thân mật với ai như vậy, mặt Bạch Tinh Tinh bắt đầu nóng lên.
Lần sau… chắc sẽ không đau nữa đâu nhỉ.
Parker nhìn nơi chảy máu của Bạch Tinh Tinh, không biết nghĩ đến điều gì, hơi thở trở nên nặng nề, nhưng lại không có biểu hiện của dục vọng.
Nghĩ đến lúc mình vừa trở về, Tinh Tinh yếu ớt giãy giụa, Parker liền cảm thấy trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt đến đau đớn. Những ngày Tinh Tinh bị con rắn kia bắt đi, chắc chắn ngày nào cũng bị đối xử như vậy.
“Con rắn chết tiệt.” Parker đau lòng ôm lấy đầu Bạch Tinh Tinh, trong lòng thề nhất định phải đối tốt với cô gấp bội, bù đắp cho những khổ đau mà cô đã phải chịu.
Bạch Tinh Tinh hơi nghiêng người, đỏ mặt nói: “Anh đừng có đụng vào em, quay đi chỗ khác đi.”
Parker từ trước đến nay luôn tự cho mình là bạn đời của Bạch Tinh Tinh. Đối với những lần cô từ chối ở mức độ này, anh đều chọn cách lờ đi, nhưng lần này lại vô cùng nghe lời, nhẹ giọng nói: “Được.”
Nói xong, anh liền nghiêng người, quay lưng về phía Bạch Tinh Tinh ngồi xuống đất, tiện thể hằn học lườm con rắn đối diện.
Thân trên của Curtis nằm trên đuôi rắn của mình, không thèm để ý đến ánh mắt đang chiếu vào hắn.
Một lúc lâu sau, Bạch Tinh Tinh cuối cùng cũng rửa sạch những thứ kỳ quái đó, mặc quần áo vào. Vì đã rửa chân, cô không muốn đi bộ trên đất, bèn chọc vào tay Parker nói: “Em rửa xong rồi.”
Đầu Curtis lập tức ngẩng lên, đang chuẩn bị đứng dậy thì Parker đã nhanh chân hơn một bước bưng nước đi. Curtis lại nằm úp xuống đuôi, vẻ mặt càng thêm chán nản.
Bạch Tinh Tinh cũng không biết Curtis đang làm gì, thậm chí không biết anh ở đâu. Trong bóng tối, sự rời đi ngắn ngủi của Parker khiến cô có chút bất an.
May mà Parker còn lo lắng hơn cô, vài giây sau đã trở lại. Sau khi chào Bạch Tinh Tinh, anh liền ra nhà chính nhóm lửa.
Có ánh sáng, Bạch Tinh Tinh an tâm hơn rất nhiều. Thấy Curtis đang ngủ, cô mở miệng nói: “Curtis, ăn rồi hẵng ngủ tiếp.”