Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 28: Hang Động Bí Ẩn
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch Tinh Tinh đã dạy cho những giống cái trong bộ lạc cách dùng gừng, tỏi và các loại gia vị khác để nướng thịt. Món canh cũng rất ngon nhưng không ai chịu học vì quá lãng phí muối, nên nàng đành phải lén lút chỉ dạy cho Eve.
Trong một thời gian, bộ lạc bùng nổ một cuộc “cách mạng” ẩm thực. Các thú nhân đã phát huy trí tưởng tượng vô hạn của mình, sáng tạo ra vô vàn món ăn kỳ lạ đến mức khó hiểu.
Ví dụ, có thú nhân thích mùi bát giác và vỏ quế, liền nghiền hai thứ này thành bột, dùng hỗn hợp đó làm muối chấm thịt. Theo lời những người đứng xem kể lại, người nọ khi ăn hỗn hợp đó có biểu cảm vô cùng khó tả, nhưng lại nói hương vị cũng không tệ lắm.
Lại có người dùng lá cây trước cửa nhà mình giã thành tương, đem phết lên thịt nướng khiến miếng thịt chuyển sang màu xanh thẫm, khó nuốt vô cùng. Thú nhân thường không lãng phí đồ ăn, cho nên vị thú nhân kia đành cam chịu mà cố gắng ăn hết chỗ thịt đó.
Những hành động “vĩ đại” như vậy liên tiếp diễn ra không ngừng, khiến Bạch Tinh Tinh nhìn thấy mà dở khóc dở cười.
Thời gian thoáng cái đã trôi qua mấy ngày, chu kỳ sinh lý của nàng cuối cùng cũng kết thúc. Mà Parker vẫn cứ bám riết lấy Bạch Tinh Tinh không rời.
Bạch Tinh Tinh ngồi ngẩn ngơ trong nhà, cảm thấy như Parker có vẻ lại rục rịch ý đồ. Vì sự an toàn của bản thân, nàng quyết định ra ngoài cho khuây khỏa. “Ta ra ngoài tìm chút đồ ăn, ngày nào cũng ăn thịt đến phát ngấy rồi, trong người cảm thấy nóng bức khó chịu.”
Bạch Tinh Tinh rốt cuộc cũng không phải người tộc báo, lúc này sự khác biệt giữa các chủng tộc liền thể hiện rõ. Nhu cầu cấp bách hiện tại của nàng là bổ sung vitamin.
Parker nhìn Bạch Tinh Tinh với vẻ mặt đau khổ, nhưng Bạch Tinh Tinh không hề lay chuyển. Hắn đột nhiên kéo tấm da thú quấn quanh người xuống. Bạch Tinh Tinh giật mình, theo bản năng lùi lại một bước, nhưng chỉ nghe Parker nói: “Ta đi săn.”
Parker nói xong liền biến thành hình thú chạy ra khỏi nhà. Bạch Tinh Tinh thở nhẹ một hơi, cười cười vẫy tay với hắn: “Chú ý an toàn nha!”
Parker quay đầu lại, dùng đôi mắt vàng kim nhìn nàng thật sâu, gầm gừ một tiếng rồi vọt đi như bay. Hừ, thú gia ta sẽ đi tìm Thiên Tinh Thảo. Thú nhân tộc báo ngửi thấy mùi đó chắc chắn sẽ động tình, hiệu quả giao phối sẽ tăng gấp đôi. Tinh Tinh thuộc tộc Vượn chắc cũng sẽ có phản ứng chứ nhỉ?
Sau khi Parker rời đi, Bạch Tinh Tinh cũng đi ra ngoài. Nàng không đi tìm Eve mà một mình rời khỏi bộ lạc, đi thẳng đến bên hồ nước. Nàng nhớ rõ nơi đó mọc rất nhiều loại cây ăn được.
Vì được hẻm núi bao bọc nên chỉ khi chính ngọ (12 giờ trưa) ánh sáng mới có thể chiếu tới, nhiệt độ trong bộ lạc thấp hơn bên ngoài rất nhiều. Đi ra khỏi hẻm núi, Bạch Tinh Tinh liền cảm thấy nóng, vội vã chạy đến bóng cây bên hồ.
Không ngờ rằng, ở nơi râm mát này, các loại cây cối lại sinh trưởng càng nhiều và tươi tốt hơn. Bạch Tinh Tinh vui mừng nhảy nhót, lập tức hái một cây rêu gai. Nàng xé bỏ lớp vỏ bên ngoài, bên trong lập tức lộ ra một lớp ruột cây màu hồng nhạt, ăn vào thấy rất thanh ngọt.
Bạch Tinh Tinh vừa ăn vừa cúi lưng tiếp tục tìm kiếm, không đề phòng giẫm phải một khoảng trống, cả người nàng lập tức rơi xuống.
Bạch Tinh Tinh ngã xuống một cái động tối tăm, lập tức ngửi thấy trong không khí ẩm ướt thoang thoảng một mùi tanh. Có chút giống mùi cá, nhưng lại mang một chút lạnh lẽo kỳ lạ.
Rõ ràng bên ngoài đang là nắng chói chang, nhiệt độ cao, nhưng bên trong này lại ẩm ướt, lạnh lẽo như cuối mùa thu, làn da Bạch Tinh Tinh nổi đầy da gà vì lạnh. Ngẩng đầu nhìn lên trên, ánh sáng lọt thưa thớt qua lớp cỏ bên trên. Hóa ra nàng đã nhìn nhầm đám dây leo thành mặt cỏ nên mới bước vào.
Cái động rộng lớn như vậy, nhưng lối ra phía trên đường kính chỉ khoảng hai mét. Nàng không hiểu vì sao lại có một cái động như thế này xuất hiện ở đây. Bên ngoài động chính là hồ nước, khiến cho rất nhiều nước đã thấm vào bên trong động, ngập đến bắp chân Bạch Tinh Tinh.
Bạch Tinh Tinh muốn tìm một thứ gì đó để có thể trèo lên. Nhờ ánh sáng lờ mờ, nàng mơ hồ thấy một tảng đá nên liền tiến lại gần. Đây đúng là một tảng đá. Bạch Tinh Tinh chuẩn bị bước lên thì lại phát hiện có thứ gì đó nằm trên tảng đá.
“Ơ! Sao lại có tấm vải ở đây?”