Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con
Chương 5: Lần đầu gặp mặt giống cái
Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Parker ngậm thức ăn trong miệng, cổ họng khẽ gầm gừ uy hiếp, ánh mắt sắc bén quét qua các thú nhân xung quanh.
Các thú nhân đồng loạt lùi lại vài bước, nhưng ánh mắt đánh giá Bạch Tinh Tinh vẫn không hề gián đoạn.
Bạch Tinh Tinh bị hàng chục ánh mắt nóng rực chiếu thẳng vào mình bao vây, khó khăn nuốt nước bọt. Nàng cảm thấy kế hoạch thoát khỏi Parker của mình có lẽ nên hoãn lại thêm một chút.
"Tránh ra! Tránh ra!" Phía sau đám người truyền đến tiếng phụ nữ, mắt Bạch Tinh Tinh lập tức sáng lên. Nữ! Là phụ nữ, vậy thì dễ nói chuyện rồi.
Đám giống đực đông đúc vội vàng tránh sang một bên, ba thú nhân giống cái mặc áo da thú quấn quanh ngực, trông như váy cúp ngực hiện đại, bước tới.
Bạch Tinh Tinh vừa nhìn thấy các nàng, tròng mắt đã trợn tròn!
Chỉ thấy làn da của các nàng chỉ sáng hơn thú nhân giống đực một chút, nhưng bởi vì không vận động nhiều như giống đực nên da dẻ sáng hơn, cơ bắp không phát triển, không mềm mại như phụ nữ cũng chẳng có dã tính mạnh mẽ như giống đực.
Vị đại thẩm này, bụng đã béo ngấn mỡ như vậy thì cần gì phải mặc váy hở bụng thế kia chứ, trông thật khó coi! Còn có vị đại tỷ tỷ đứng bên cạnh, có phải do quá nhiều vải thừa mà quấn lên người dày cộp thế không, rõ ràng toàn thân đều là thịt mà sao ngực lại phẳng lì như sân bay vậy?!
Bạch Tinh Tinh lại nhìn sang giống cái thứ ba, may mắn thay, người này thoạt nhìn còn trẻ, dáng người tuy hơi mập nhưng vẫn khá hơn hai người kia.
Thế nhưng cái mũi hếch lên trời, cặp mắt xếch kia là sao chứ?
Ở thế giới này, sự khác biệt giữa giống đực và giống cái cũng quá lớn đi! Giống cái thì mũi hếch lên trời, mắt vừa híp vừa xếch, bụng béo ngấn mỡ nhưng lại mặc váy cúp ngực hở rốn!
Ý niệm về việc gặp được những giống cái yểu điệu, nữ tính, quyến rũ như phượng hoàng của Bạch Tinh Tinh hoàn toàn tan vỡ ngay lập tức.
A! Mắt của ta! Đôi mắt của ta!
Chẳng trách Parker nói nàng thật xinh đẹp còn phải lấy bùn đắp lên che mặt.
Bạch Tinh Tinh cảm thấy thật đáng tiếc cho những nam nhân nơi đây.
"Parker, giống cái bẩn thỉu này từ đâu tới vậy?" Nữ nhân đi đầu hếch mặt lên trời hỏi. Hiển nhiên nàng chính là giống cái được các nam nhân sủng ái nhất ở đây, phía sau nàng còn có một lão hổ, hai báo đốm, cộng thêm ba nam nhân (1vs6 -_-).
Trong lúc nàng ta nói chuyện với Parker, bọn họ đều dùng ánh mắt phòng bị trừng Parker, dường như lo lắng hắn sẽ cướp đi giống cái của mình.
Parker ngậm con mồi trong miệng, phát ra một tràng tiếng thú không rõ ràng: "Ta nhặt được, về sau nàng chính là giống cái của ta, chỉ một mình ta! Các ngươi đừng có ý đồ gì với nàng!"
Nói xong, Parker lập tức chạy đi. Bạch Tinh Tinh bị những nữ nhân ở thế giới này dọa cho kinh hãi, khuôn mặt ngẩn ngơ vô thần mà ngồi trên lưng Parker không động đậy.
"Đồ khốn! Parker sao ngươi lại có thể như vậy! Ta không tin mình không sánh bằng giống cái bẩn thỉu kia!" Nữ nhân mũi hếch thở phì phì dậm chân hét lên.
"Vưu Đa Lạp đừng nóng giận, Vưu Đa Lạp của chúng ta là giống cái đẹp nhất ở đây! Là Parker không biết điều, dám từ chối ngươi! Sau này chúng ta sẽ không thèm qua lại với hắn nữa." Lập tức mấy nam nhân bên cạnh (mấy người báo, hổ vừa nãy đứng phía sau, 1vs6....) liền ôm nàng vào lòng dỗ dành.
Vưu Đa Lạp ở bộ tộc báo này rất được hoan nghênh, tuy không được coi là giống cái xinh đẹp nhất, nhưng tuyệt đối là kiêu ngạo nhất.
Khác với các giống cái khác, nàng sẽ không chủ động kết giao với giống đực, thế nhưng với Parker thì lại không như vậy.
Parker còn trẻ nhưng lại lợi hại, mười tám tuổi đã được thăng cấp làm thú nhân tam đẳng. Đây là cấp độ mà đại đa số các thú nhân giống đực có dùng cả đời cũng không đạt được.
Vưu Đa Lạp cứ thế mà thổ lộ với Parker, nhưng lại bị hắn quyết đoán cự tuyệt, điều này khiến Vưu Đa Lạp cảm thấy bị sỉ nhục.
Nàng cứ tưởng Parker là thú nhân đến từ Vạn Thú Thành, ánh mắt cao hơn đầu người, không ngờ hôm nay hắn lại mang về một giống cái vừa bẩn thỉu vừa kỳ quái, thân thể vừa gầy nhỏ lại thon dài, vừa nhìn đã biết là không đủ dinh dưỡng.
"Hừ!" Vưu Đa Lạp thở mạnh một hơi. "Ta không tin mình không bằng giống cái kia."
"Đúng, đúng vậy, Vưu Đa Lạp của chúng ta đẹp nhất." Giống đực bên cạnh ôm nàng liên tục phụ họa, mấy giống đực còn lại cũng dựa sát vào nàng cọ tới cọ lui an ủi.