Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Bữa Cơm Bất Công
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mỗi lần không vừa ý, bà cụ lại đi tìm cán bộ làm ầm ĩ, khiến ai cũng phải chịu đựng.
Bà cụ mắng chán chê rồi mới bắt đầu chia thức ăn. Bà múc một muỗng lớn vào chậu, phần cho hai người con trai thì múc đầy ắp từ bên trong, còn cho con dâu thì múc ở giữa.
Đến lượt Hứa Nam Nam, bà lại múc một muỗng hời hợt ở trên, ít đến nỗi có thể đếm được từng hạt gạo. Rõ ràng, bà cụ vẫn còn ghi hận chuyện sáng nay.
Hứa Nam Nam cũng chẳng vui vẻ gì. Mặc dù cô có cửa hàng Taobao, nhưng cũng không thể nào chỉ làm việc mà không được ăn uống tử tế chứ: “Bà cho chút đồ ăn thế này, lát nữa cháu đói đến ngất xỉu thì sao?”
Bà Hứa nghe vậy, tức giận ném muỗng vào trong chậu, sắc mặt hằm hằm: “Cho mày ăn mà còn dám chê ít à? Con nhỏ như mày thì ăn được bao nhiêu chứ! Người lớn làm việc nhiều, phải ăn nhiều. Một ngày mày làm được bao nhiêu việc?”
Lời bà cụ nói ra là để chặn họng cô, nhưng Hứa Nam Nam lại làm như không nghe thấy, bấm ngón tay tính toán rồi lớn tiếng nói: “Bà ơi, cháu tính rồi, một ngày cháu có thể kiếm được ba công điểm, một năm ít nhất cũng chia được bảy tám chục cân lương thực. Kiểu gì cũng đủ ăn mà.”
Bà cụ lập tức giận đến mức mặt đỏ gay: “Mày! Mày mới đi học có một năm mà đã dám ra oai trước mặt tao đúng không!”
“Nhỏ Hai, sao con lại dám nói chuyện với bà như vậy?” Chú hai Hứa Kiến Hải quát.
Trương Thúy Cầm liền thêm dầu vào lửa: “Đúng vậy đó, bây giờ càng ngày càng không ra thể thống gì của trẻ con cả, trong lòng chẳng có bề trên, chẳng coi ai ra gì. Sáng thì chọc tức em, trưa lại cãi lời mẹ, sau này đúng là chỉ có hư hỏng mà thôi.”
Chú ba Hứa Kiến Bình cũng định nói gì đó thì bị vợ mình là Lưu Xảo kéo tay, đành ngậm miệng lại.
Lưu Xảo cười nói: “Mẹ ơi, trẻ con không hiểu chuyện, cứ để con bé xin lỗi mẹ là được rồi. Sau này chúng ta dạy dỗ cẩn thận thì con bé sẽ đỡ hơn thôi ạ.”
Bà Hứa vẫn rất hài lòng với cô con dâu ngoan ngoãn này, nghe cô ấy giảng hòa thì cũng không nói thêm nữa, chỉ hừ một tiếng rồi lạnh mặt không nói lời nào.
Lưu Xảo lập tức nói với Hứa Nam Nam: “Mau xin lỗi bà đi con.” Vừa nói còn vừa nháy mắt ra hiệu cho Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam nghi ngờ nói: “Sao ạ? Cháu tính sai sao? Cháu đã tính rất kỹ rồi, đúng là nhiều như vậy mà, sao lại bắt cháu xin lỗi?”
“Mày! Cái con nhỏ này, đúng là muốn làm phản rồi! Đợi cha mẹ mày về, tao sẽ hỏi xem chúng nó đã dạy con kiểu gì!”
Bà Hứa tức giận dùng muỗng đập mạnh vào mép chậu, khiến cả nhà không ai dám ăn cơm nữa. Ngay cả ông Hứa cũng buông đũa xuống, lạnh lùng nhìn Hứa Nam Nam: “Con bé này, sao bỗng dưng lại trở nên không hiểu chuyện như vậy chứ.”
Hứa Nam Nam bưng bát đũa của mình lên, cầm thêm cái bánh ngô, bởi vì phần cháo của cô quá ít: “Được thôi, cháu sẽ không ăn cùng mọi người nữa.”
Nói xong, cô bưng bát đi thẳng ra ngoài.
Thấy cô lại định bỏ đi, bà Hứa vô cùng tức giận, chỉ tay vào Hứa Nam Nam mà nói: “Kiến Hải, Kiến Bình! Bắt nó lại đánh cho mẹ! Đánh mạnh vào! Đánh chết thì cứ tính vào mẹ! Mẹ không tin, một con nhóc ranh lại dám làm phản được!”
Trời ơi, vậy mà còn muốn động thủ thật!
Hứa Nam Nam tức giận quay người lại, quả nhiên thấy Hứa Kiến Hải và Hứa Kiến Bình đồng loạt đứng phắt dậy, cả hai đều lạnh lùng có ý định động thủ.
Hứa Nam Nam lập tức hét lớn: “Hai chú cứ đánh đi! Đánh mạnh vào! Đến lúc đó người bên ngoài đều sẽ biết vì muốn con mình sống tốt mà hai chú đã hành hạ đứa cháu này đến chết! Bây giờ không phải xã hội cũ đâu, đánh chết người là phải đền mạng đó! Bà có đền mạng cho hai chú ấy được không?”
Hai người nghe vậy, đều quay đầu nhìn bà cụ.
Bây giờ đúng là không thể tùy tiện đánh chết người được. Lỡ thật sự có chuyện gì xảy ra, cho dù không phải ngồi tù, thì sau này người ngoài sẽ nhìn họ bằng con mắt nào đây?
Bà Hứa không ngờ hai đứa con trai lại bị một con nhóc ranh dọa cho, tức đến mức đỏ mặt tía tai, giơ tay tìm gậy của mình khắp nơi, chuẩn bị tự mình ra tay.
Hứa Nam Nam cũng chẳng thèm đợi bà ta. Cô bưng đồ ăn vào trong nhà, sau đó đóng sập cửa lại, mặc kệ mọi sự ầm ĩ bên ngoài.
“Chị ơi, sao thế ạ? Có phải bà muốn đánh chị không?” Hứa Tiểu Mãn nằm trên giường hỏi.