Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 9: Lời than vãn của bà nội
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuy nhiên, Tống Quế Hoa dù sao cũng chỉ là người ngoài, nên không giúp được gì nhiều.
“Nam Nam à, tháng này cha mẹ cháu sẽ về đây, cháu hãy lựa lời nói chuyện với họ, xem có thể về thành phố cùng họ không nhé.”
“Cháu cũng không biết liệu họ có về hay không, chuyện này đều do bà nội quyết định, cháu có nói cũng chẳng làm được gì.” Hứa Nam Nam thẳng thắn đáp.
Tuy nhiên, lời này vốn là suy nghĩ của nguyên chủ. Hiện tại, Hứa Nam Nam không còn đồng tình với ý đó nữa.
Bà Hứa có thể sẽ cân nhắc lại, nhưng nếu vợ chồng Hứa Kiến Sinh vẫn kiên quyết, thì bà Hứa cũng hết cách. Rốt cuộc thì không cha mẹ nào trong nhà lại không nuôi con mình mà lại đi nuôi con nhà người khác.
Mặc dù Hứa Kiến Sinh có chút áy náy với cha mẹ và anh em mình là một chuyện, nhưng dù sao hắn cũng là một người cha, chỉ cần bà Hứa vừa khóc lóc ăn vạ, hắn liền bỏ mặc con cái của mình. Như vậy mà xứng mặt làm cha sao?
Còn mẹ của Hứa Nam Nam thì không cần phải nói, cháu trai cháu gái dù sao cũng là người thân trong nhà, hơn cả con cái của mình. Vì chuyện này mà bà ta nhận được không ít lời khen ngợi và khích lệ. Ai cũng nói mẹ cô thâm minh đại nghĩa(*), đồng thời là một nàng dâu tốt, một người mẹ cao cả.
[Chú thích: (*) Thâm minh đại nghĩa: minh bạch, hiểu rõ nghĩa lớn.]
Bà ta càng không ngờ rằng, bao nhiêu năm trôi qua, chẳng có ai nói bà ta là một người mẹ tốt cả.
Không cần Hứa Nam Nam phải nói, Tống Quế Hoa cũng hiểu rằng cô ấy có nói cũng chỉ là thừa thãi. Nếu thực sự hữu dụng, thì hai người kia đã chẳng bỏ mặc con cái mình suốt bảy năm như vậy. Cũng không biết hai vợ chồng này nghĩ gì mà lại nhẫn tâm đến mức đó.
Nói thẳng ra một chút, chẳng lẽ sau này họ định dựa dẫm vào mấy đứa cháu trai cháu gái mà họ đang nuôi dưỡng này sao? Sau này, chắc chắn họ sẽ phải hối hận cho mà xem!
Tống Quế Hoa không khuyên nhủ Hứa Nam Nam nữa. Đến giờ tan ca trở về nhà ăn cơm, cô ấy dặn Hứa Nam Nam đợi lát nữa hãy đi cùng cô làm việc.
Lúc này, Hứa Nam Nam cùng chú thím cô quay về nhà, trong nhà cũng đã chuẩn bị xong bữa ăn. Ông nội Hứa ngồi ở nhà chính ăn cháo, ăn xong còn dùng thêm một cái bánh bột bắp.
Mâm cơm vẫn còn đó, chờ họ về ăn. Đồ ăn tuy đã được bày lên bàn nhưng vẫn không ai dám đụng vào.
Chờ thêm một lát nữa, bà Hứa hùng hổ đi từ trong bếp ra, ánh mắt sáng quắc nhìn vào bàn ăn. Bà cụ vừa vào cửa đã mắng: “Cả cái thôn này không có bà già nào khổ như tao, còn phải phục vụ cả một nhà lớn ăn cơm. Bọn trẻ thì học đòi lười biếng, không chịu làm lụng kiếm sống.”
Hứa Nam Nam suýt trợn trắng mắt.
Không phải người trong nhà không muốn nấu cơm, ngay cả người như Trương Thúy Cầm chắc chắn cũng muốn nấu, nhưng cô ta không có tư cách đó. Lương thực trong nhà đều nằm trong tay bà cụ. Kho thóc trong nhà là phòng của bà cụ, lương thực được chia cũng phải để trong phòng bà ta, không ai được phép động vào. Đến cả việc bếp núc, đương nhiên cũng không thể rơi vào tay người khác.
Mọi người cũng đã quen với những lời oán trách của bà cụ, dường như mỗi ngày bà ta không nói mấy câu thì không thể hiện được sự hy sinh của mình cho cái nhà này vậy. Thật ra ở tuổi của bà cụ, rất nhiều người vẫn còn làm việc ngoài đồng ruộng, kiếm công điểm cho gia đình đấy. Nhưng nhà ông Hứa thì khác, hai ông bà hơn năm mươi tuổi đã bắt đầu nghỉ hưu. Ông Hứa cứ rảnh thì đi, không rảnh thì không đi, còn bà Hứa thì hoàn toàn không đi.
Mặc dù mọi người đều biết quy luật này, nhưng không ai dám dại dột nói bà ta một lời không hay, nếu không sẽ bị coi là bất hiếu, là ngược đãi bà ta.