Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 103
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Quế Hoa mỉm cười liếc nhìn bọn nhỏ: "Mẹ thấy không phải là đói bụng đâu, mà là đói con mắt thì đúng hơn. Mau đi làm bài tập đi, lát nữa làm xong sẽ có đồ ăn. Vây quanh ở đây làm gì? Nếu không thì đi giúp chị Nam Nam rửa rau đi."
Bọn nhỏ đang reo hò đòi đi rửa rau thì bên ngoài đột nhiên có một tiếng mắng to: "Con nhỏ chết tiệt, cút ra đây cho tao!"
"Nhỏ Hai, cái con nhỏ chết tiệt này, mau cút ra đây cho tao. Cái đồ vô ơn, ăn cây táo rào cây sung!" Bà Hứa đứng chống nạnh bên ngoài, gân giọng mắng chửi.
Mặc dù bà ta hung hăng, nhưng vẫn không dám xông thẳng vào nhà người ta. Vấn đề là Hứa Quý nổi tiếng là người nông nổi, nóng tính, còn hai đứa con trai của bà ta lại là cái loại hèn nhát chẳng làm nên trò trống gì.
"Cái đồ tai họa nhà mày, sao nhà ông Hứa lại sinh ra cái thứ ăn cây táo rào cây sung như mày, tất cả những thứ tốt đẹp đều mang đến nhà người khác. Cút ra đây cho tao, đừng tưởng không ra thì tao không dạy dỗ được mày."
Bà cụ càng mắng càng tức giận.
"Con chó già nào đang sủa bên ngoài đấy?!" Một giọng nói sang sảng vang ra từ trong sân, bà Trần cầm cây lăn bột chạy ra ngoài. Bà ấy chân bước thoăn thoắt, thoáng chốc đã chạy tới cổng.
Khí thế hung hăng của bà ấy thật sự dọa bà Hứa giật mình.
Nhưng mà thấy cây lăn bột trong tay bà Trần, bà Hứa lại càng chắc chắn nhà Tống Quế Hoa thật sự sắp ăn sủi cảo.
Đây chính là đồ của nhà ông Hứa, cứ thế bị nhà người khác cuỗm mất.
Bà cụ đau lòng, nhìn bà Trần cũng không còn sợ nữa: "Bà mắng ai đó, nhà bà không biết xấu hổ à, lấy đồ của nhà ông Hứa mà còn dám mắng chửi người ta, ngay cả bọn cướp của xã hội cũ cũng không mặt dày đến thế đâu."
"Đồ của nhà ông Hứa, nhà chúng ta lấy đồ nhà bà lúc nào? Cái mồm loa mép giải của bà nói gì cũng thành sự thật chắc, bà tưởng bà là vĩ nhân hay sao."
Bà Trần hung hăng nói.
Năm đó bà ấy ở góa từ khi còn trẻ, bao nhiêu người muốn ức hiếp bà ấy cũng không thành công. Bây giờ con trai đã lớn, bà ấy lại có thể bị một bà già ức hiếp sao?
Bà Hứa thấy bà ấy không thừa nhận, cười khẩy nói: "Bà tưởng không thừa nhận là xong chuyện à? Vừa nãy Thúy Cầm đã thấy nhỏ Hai chết tiệt chạy đến nhà bà, tay còn bưng nửa quả bí đỏ, trong túi còn cất giấu đồ. Tôi vừa đến đã ngửi thấy mùi thịt từ nhà bà bay ra, với cái điều kiện nhà bà thì làm sao có thể mua thịt được? Chắc chắn là con nhỏ Hai chết tiệt đó đã lấy tiền của nhà ông Hứa để mua thịt."
"Nhìn xem, nói bà là chó già thật sự không sai, từ xa đã ngửi thấy mùi thịt ở nhà tôi, mũi chó cũng thính ghê. Sao? Nam Nam cầm đồ đến nhà chúng tôi nên bà tức giận à? Tức giận cũng vô ích! Bây giờ Nam Nam là người trong hộ khẩu nhà chúng tôi, là người của nhà chúng tôi, đã sớm không còn dính dáng gì đến nhà ông Hứa nữa. Không muốn nuôi cháu, lại còn muốn cháu có hiếu, cái mặt già của bà đúng là dày thật."
Bà Trần ăn nói vô cùng sắc sảo, chọc bà Hứa xanh cả mặt.
Thấy bà ta như vậy, bà Trần càng vui vẻ: "Hừ, ban đầu khi Nam Nam rời đi, mấy người thừa biết con bé mang theo những gì, nhà ông Hứa còn cho nó được đồng xu nào không? Nhờ Quế Hoa nhà này đưa lương thực cho chúng nó, bằng không thì con bé vừa rời khỏi nhà ông Hứa đã chết đói rồi. Bây giờ mới tức giận, không biết xấu hổ! Cái đồ già khúm này, đừng tưởng lớn tiếng là bà đây sẽ sợ, có gan thì ra đây mà đấu, đừng lải nhải trước cổng nhà chúng tôi!"
Bà Hứa thiếu hẳn khí thế, chiêu hiệu quả nhất của bà ta thường là mặt dày mày dạn làm ầm ĩ trước cửa nhà người khác, khiến cả nhà người ta không yên ổn. Ở bên ngoài cũng hay gây sự, nên cũng chẳng có ai dám thật sự gây gổ với bà ta.