104. Đối Đầu Trước Cổng

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Đối Đầu Trước Cổng

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng bà Trần lại là một ngoại lệ, không ai sợ bà ấy nên bà ấy đành chịu thua, chỉ có thể tìm Hứa Nam Nam. Bà ấy không tin mình không thể quản được con bé chết tiệt này.
'Bà bảo con bé ra thì nó phải ra sao? Bà nghĩ mình là ai?' Bà Trần đứng chặn trước cổng, nhất quyết không cho Hứa Nam Nam ra ngoài.
Tống Quế Hoa cũng bước ra. Cô ấy rất tin tưởng mẹ chồng, nên lúc nãy mẹ chồng bảo cô ấy cứ ở lại trong bếp làm nhân bánh cho xong rồi hẵng ra.
Thấy bà Hứa và Trương Thúy Cầm đang làm loạn, cô ấy lạnh lùng nhìn hai người: 'Đang giữa trưa, rảnh rỗi gây chuyện gì thế? Đợi lát nữa Hứa Quý nhà này sẽ về, muốn đánh nhau thì chờ lát nữa rồi tới.'
'Ai đánh nhau với mấy người, chúng tôi muốn tìm con nhỏ Hai chết tiệt kia!' Trương Thúy Cầm hét lên.
Tống Quế Hoa mỉm cười: 'Ôi, vậy thì hết cách rồi. Bây giờ Nam Nam là người của nhà chúng tôi, sao hai người muốn gặp là gặp được ngay?'
'Hừ, tôi không đồng ý để Nam Nam ra gặp hai người.' Bà Trần nghiêm mặt nói. Bà ấy mạnh mẽ cả đời, trước giờ chưa từng cúi đầu trước ai. Bà Hứa ầm ĩ như vậy, nếu bà chịu thua, chẳng phải sau này lão già khó ưa này còn muốn làm mẹ thiên hạ sao?
Bà Trần cảm thấy cho dù không phải vì Hứa Nam Nam, bà ấy cũng không thể chịu thua.
Nhìn hai mẹ chồng Tống Quế Hoa và bà Trần một người giữ cửa, vạn người khó lòng vượt qua, bà Hứa bắt đầu thấy sợ. Nhưng lúc tới thì hung hăng, nếu cứ chịu thua quay về thì sau này cái thể diện của bà ta biết để đâu.
Bà Hứa đang cố gắng chống đỡ thì Lưu Xảo đột nhiên đi tới từ sau nhà: 'Mẹ, sao còn ở bên ngoài thế, cha đang chờ mẹ về ăn cơm kìa. Mẹ không ở nhà, mọi người không dám động vào thức ăn.'
Nghe thấy vậy, bà Hứa như hạn gặp mưa rào, nhìn Lưu Xảo giống như cứu tinh. Trong lòng lập tức thoải mái, nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm nghị: 'Gọi cái gì, không phải mẹ đang bận sao?'
Lưu Xảo cười nịnh nọt: 'Mẹ, hay là ăn xong rồi hẵng tới, cha đang chờ đó. Buổi chiều còn phải làm việc, kéo dài thời gian cũng không tốt.'
Bà Hứa cũng không giả bộ nữa, ho khan: 'Được rồi, dù sao cũng không thể làm chậm trễ chuyện ra đồng, chúng ta đi về trước.'
Sau đó hung dữ trừng mắt nhìn hai mẹ con bà Trần: 'Hừ, món nợ này sẽ tính sau!'
'Bà đây sẽ chờ.' Bà Trần chống nạnh nói.
Bà Hứa không dọa được ai, không nói hết được bà ta bực bội đến mức nào, nhưng không dám la lối nữa mà chỉ có thể để Lưu Xảo và Trương Thúy Cầm đỡ, giống như một quý bà, đi vào nhà mình.
Bà Trần hung dữ chửi thề một câu: 'Bà đây chưa từng thấy cái thứ khó coi không biết xấu hổ như vậy!'
Xoay người đóng cổng nhà mình: 'Nấu cơm đi, đừng để bọn nhỏ đói.'
Tống Quế Hoa nhanh nhẹn đi vào phòng bếp.
Hứa Nam Nam và những đứa trẻ khác đều ở trong phòng bếp gói sủi cảo. Khác với những đứa trẻ khác, Hứa Nam Nam luôn lo lắng, sợ làm phiền nhà Tống Quế Hoa, đến lúc đó Tống Quế Hoa sẽ khó xử.
Nghe thấy bà Hứa và bà Trần mắng nhau ngoài kia, cô muốn ra ngoài mấy lần. Lại nghĩ tới trước đó bà Trần dặn cô không được đi ra, cô cũng chỉ đành ở lại phòng bếp chờ đợi.
May mà sau đó rõ ràng bà Hứa không đủ khí thế, cô ở trong phòng bếp cũng có thể nghe thấy bà Hứa đang miễn cưỡng chống đỡ, trong lòng mới yên tâm.
Một lát sau, Tống Quế Hoa đã vào, nhưng bà Trần thì không.
Hứa Nam Nam lo lắng nói: 'Thím, bà Trần tức giận rồi sao?'
'Không đâu, năm đó bà Trần của cháu cũng ghê gớm nhất trong thôn, ai có thể chọc bà ấy tức giận. Bà Hứa kia là một con cọp giấy, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu thôi. Bà Trần của cháu mới nói mấy câu, bà ta đã không dám hó hé nửa lời.'
Lúc này Hứa Nam Nam mới yên tâm, lại tức giận nói: 'Cháu không ngờ họ lại trơ trẽn như vậy, cháu đã rời khỏi nơi đó, họ vẫn còn tìm tới gây chuyện.'