120. Chương 120

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lưu Đại Hồng sốt ruột, vội vàng dỗ dành: "Được rồi, được rồi, chúng ta đừng khóc nữa. Chúng ta không cần ông ấy nữa. Tiểu Mãn đừng khóc, nếu không sau này sẽ để lại sẹo, không xinh đẹp đâu."
Haizz, đều là những đứa trẻ đáng thương, Hứa Kiến Sinh làm cha thật sự quá thất bại.
Không cần chờ đến sau này, bây giờ cô ấy cũng có thể đoán được Hứa Kiến Sinh sẽ hối hận không kịp.
Lưu Đại Hồng đem nguyên văn những lời nói của hai chị em Hứa Nam Nam kể lại cho Hứa Kiến Sinh đang đợi ở cửa thôn.
Nghe thấy hai chị em nói những lời cay nghiệt, Hứa Kiến Sinh hơi kích động: "Sao hai đứa trẻ này lại không hiểu chuyện như vậy? Bà nội của chúng nó đã chịu nhiều đau khổ như thế rồi, chúng nó còn muốn lấy mạng già của bà ấy sao?"
Hứa Kiến Sinh thật sự không hiểu rốt cuộc hai đứa trẻ này muốn làm gì. Đầu tiên là dọn ra khỏi nhà, lại chuyển hộ khẩu đi, bây giờ lại tố cáo bà Hứa. Đã từng tuổi này rồi mà còn bị coi là thành phần xấu, nếu không phải vì những việc trước kia của bà Hứa, e rằng kết cục sẽ còn thảm hơn bây giờ nữa.
Hắn ta nhờ Lưu Đại Hồng giúp mình mang những lời đó đến, cũng hy vọng tạo cho hai đứa trẻ kia một lối thoát, không ngờ hắn ta còn chưa làm gì, mà bọn trẻ đã nói những lời tàn nhẫn.
Nhìn thấy dáng vẻ này của Hứa Kiến Sinh, Lưu Đại Hồng nói: "Kiến Sinh à, chú cũng đừng ghét chị dâu nói nhiều, những lời này chị dâu không nói ra thì trong lòng sẽ không thoải mái. Hai chị em Nam Nam sống những ngày tháng như thế nào trong thôn, tôi đều nhìn thấy hết. Người trong thôn cũng đều nhìn thấy. Chú nói xem, nếu bọn trẻ không cha không mẹ thì chúng ta cũng chẳng có gì để nói, đó chính là số phận của chúng. Nhưng chúng là những đứa trẻ có cha có mẹ, sao lại sống đến mức này? Cha mẹ, anh em của chú không coi chúng là con người, còn chú và Lý Tĩnh đối xử với chúng ra sao? Lúc trước thì không nói, chỉ nói riêng lần này, chú trở về liền ra tay đánh Nam Nam, chú chẳng nghĩ đến việc ôn tồn nói chuyện với con bé, hỏi rõ ràng mọi chuyện sao? Nam Nam tố cáo bà Hứa, việc này có hơi quá đáng, nhưng chúng tôi chẳng ai nói con bé làm sai cả. Nếu như con bé không làm như vậy thì những ngày tháng sau này sẽ không được yên ổn rồi. Những người nhà họ Hứa không hề coi hai đứa trẻ đó là người."
Lưu Đại Hồng nói, bản thân cũng cảm thấy xót xa đến không chịu nổi, xoa xoa mắt: "Chú đó, để ý một chút đi. Đứa trẻ đã bị tổn thương rồi, sau này không bù đắp được đâu. Đừng đợi đến khi già rồi mới hối hận. Lúc đó thì đã muộn rồi."
Thấy Hứa Kiến Sinh gục đầu, Lưu Đại Hồng cũng không biết hắn ta có nghe lọt tai hay không, cô ấy cũng không trông chờ Hứa Kiến Sinh có thể tỉnh ngộ sau lời cô nói. Dù sao nói ra được rồi, bản thân cô ấy thoải mái là được.
Hứa Kiến Sinh đứng ở cửa thôn với lòng rối bời, chẳng nói một lời nào. Ngay cả khi Lưu Đại Hồng đã đi rồi, hắn ta cũng không phát hiện.
Cứ như vậy qua một hồi lâu, hắn ta mới ngẩng đầu nhìn về phía khu đất nuôi trồng, trong lòng cảm thấy hình như có thứ gì đó đang dần rời xa hắn ta.
Sao mọi chuyện lại trở nên ồn ào đến mức này? Hắn ta chỉ muốn hiếu thảo với cha mẹ, đối xử tốt với cha mẹ. Sao mọi người đều nói hắn ta sai rồi.
Lúc trở về nhà, bà Hứa đã bị diễu phố trở về.
Trên mặt còn có vài vết thương, cả người nằm sấp trên giường không thể cử động được.
Bà ta nằm trên giường lẩm bẩm, ông Hứa ngồi bên ngoài hút thuốc, cũng chẳng để ý đến bà ta. Chỉ có Lưu Xảo đang đút cháo cho bà ta. Hai người Hứa Kiến Hải và Hứa Kiến Bình cũng đứng bên giường lau nước mắt. Đau lòng vì mẹ mình đã phải chịu cực khổ.