Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Nhỏ Năm đói bụng
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Tiểu Mãn tức đến mức mếu máo.
Mộc Đầu lập tức vỗ đầu Thạch Đầu: "Vóc dáng Tiểu Mãn có nhỏ đâu, sau này nhất định sẽ cao lớn."
Thạch Đầu xoa đầu, thấy Tiểu Mãn không vui liền cười ha hả nói: "Đúng vậy, Tiểu Mãn rồi sẽ cao lớn, sau này trời có sập thì cũng sập lên Tiểu Mãn trước tiên!"
Mộc Đầu không thể chịu đựng nổi nữa, ôm lấy đầu. Sao cậu ấy lại có một đứa em trai ngốc nghếch đến thế chứ.
Hứa Tiểu Mãn cũng bực bội giậm chân, xoay người không nhìn cậu bé nữa. Vừa quay người lại, cô bé đã thấy một cái đầu nhỏ thò ra ngoài cửa, suýt chút nữa thì bị dọa cho giật mình.
Khi nhìn rõ cái đầu kia, cô bé kinh ngạc thốt lên: "Nhỏ Năm?"
Hứa Linh, tức Nhỏ Năm, từ sau cánh cửa bước ra, nắm lấy góc áo, mấp máy môi: "Chị Tư, em đói."
Thạch Đầu và Mộc Đầu thấy thế, lập tức chạy vào bếp gọi Hứa Nam Nam.
Khi Hứa Nam Nam từ trong bếp chạy ra, cô thấy Tiểu Mãn đang ôm Hứa Linh khóc.
Hứa Nam Nam cũng đã lâu không gặp Hứa Linh. Giờ nhìn thấy đứa bé này, dường như chẳng lớn thêm chút nào, cô biết ngay là em ấy bị suy dinh dưỡng rồi.
Thấy Hứa Nam Nam đến, Hứa Tiểu Mãn nắm tay Hứa Linh nói: "Chị ơi, Nhỏ Năm chưa được ăn cơm, ở nhà không cho em ấy ăn, còn mắng em ấy nữa."
Hứa Tiểu Mãn là người từng chịu nhiều khổ cực, cô bé hiểu rõ cảm giác này. Nhìn thấy em gái ruột của mình như vậy, lòng cô bé khó chịu khôn nguôi. Nhất là vừa nãy, khi thấy Nhỏ Năm bé nhỏ thò cái đầu tí hon ra sau cánh cửa, dáng vẻ nhút nhát sợ sệt ấy trông thật đáng thương.
Cô bé không thể hiểu nổi, cha mẹ đã không cần cô bé và chị rồi, nhưng sao họ lại đối xử với Nhỏ Năm như thế? Nhỏ Năm bé bỏng như vậy, sao họ vẫn không thương yêu chứ?
Hứa Nam Nam bước tới lau nước mắt cho Hứa Tiểu Mãn, rồi xoa đầu Hứa Linh: "Không sao đâu, chị có đồ ăn cho Tiểu Linh ăn no mà."
Tống Quế Hoa cũng từ trong bếp đi ra, nhìn thấy ba chị em như vậy liền nói: "Để Tiểu Linh vào đây ăn đi, chúng ta ăn sủi cảo thịt heo."
Một đứa trẻ cũng chẳng ăn được bao nhiêu. Lại là một đứa bé đáng thương.
Đôi mắt Hứa Linh lập tức sáng rực, không ngừng nuốt nước miếng ừng ực.
Về việc Hứa Linh đến, bà Trần cũng không nói gì, chỉ hỏi sao Hứa Linh lại chạy ra ngoài. Hứa Linh kể hết mọi chuyện trong nhà. Cô bé tuy nhỏ người, nhưng miệng lại nhanh nhẹn, kể rất rõ ràng.
Nghe nói bà Hứa ngay cả bánh bao bột cũng không cho cô bé, hơn nữa Lý Tĩnh còn đi mua thịt heo về định gói sủi cảo cho cháu trai, cháu gái ăn, bà Trần mím môi không ngừng lắc đầu.
"Chị ơi, chúng ta bảo Nhỏ Năm đừng quay về nữa, được không ạ?" Hứa Tiểu Mãn đột nhiên nói.
Từ khi ra ngoài, cô bé đã biết rằng ngôi nhà kia không phải là nơi dành cho người ở. Trước đây, cô bé luôn không được ăn no, lại còn bị đánh mắng. Kể từ khi đi theo chị, cô bé được học hành, lại còn được ăn cơm no.
Cô bé muốn đưa Nhỏ Năm ra ngoài.
Hứa Nam Nam có chút lúng túng. Cô và Hứa Tiểu Mãn có thể thoát khỏi nhà họ Hứa, một nửa là do cô nỗ lực giành lấy, một nửa cũng nhờ vào may mắn. Giờ đây, Hứa Linh muốn ra ngoài thật sự không hề dễ dàng. Suy cho cùng, Hứa Linh là đứa con gái duy nhất mà Lý Tĩnh và Hứa Kiến Sinh giữ lại nuôi dưỡng bên mình, việc họ có chịu thả người hay không cũng là một vấn đề.
Cô hỏi Hứa Linh: "Tiểu Linh, em có muốn ở cùng chị không?"
Hứa Linh chần chừ lắc đầu: "Em muốn đi học, cha nói đợi em lớn lên sẽ cho em đi học."
Hứa Tiểu Mãn nói: "Bọn chị cũng có thể cho em đi học mà. Đợi đến năm sau, chị cũng có thể ra đồng làm việc kiếm công điểm, sau này cũng sẽ được chia tiền."
"Vậy chị Tư ơi, chị không đi học sao? Mẹ và mấy chị Hồng Hồng nói, đi học mới có tiền đồ. Chị Tư, em cũng muốn đi học."