Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 137
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 137 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đợi em lớn lên, em cũng sẽ bảo cha cho em đi học. Dựa vào đâu mà các chị họ có thể đi học, còn em thì không thể đi học chứ?" Mặt Hứa Linh đầy vẻ không phục.
Hứa Nam Nam không ngờ đứa bé này lại cá tính đến vậy. Nhưng cô cũng không khuyên Hứa Linh sống chung với mình nữa.
Thật ra, hiện giờ cô và Tiểu Mãn sống trên núi cũng chẳng khá khẩm gì. Hứa Linh đi theo các cô, ngoài việc không phải chịu đói ra thì chẳng có chỗ nào tốt cả.
Mặc dù ở trong thôn Hứa Linh chịu uất ức, nhưng sau khi trở về thành phố, Hứa Kiến Sinh cũng sẽ không đối xử tệ bạc đến mức đó với cô con gái duy nhất còn lại này. Ít ra cũng sẽ không giống như cách ông ta đối xử với cô và Tiểu Mãn.
Bên kia, nhà họ Hứa cũng bắt đầu gói sủi cảo.
Lần này Lý Tĩnh liều một phen, cắt liền hai cân thịt, gần như vét sạch số tiền mang theo. Cũng may lần này khiến bà Hứa rất vừa lòng, không còn lời châm chọc nào nữa.
Thậm chí bà Hứa còn tự mình xuống giường băm nhân làm sủi cảo.
Thịt chỉ dùng một nửa, nửa còn lại được bà Hứa xát muối rồi treo lên, để dành làm thịt muối phơi khô. Lý Tĩnh nhìn miếng thịt được treo lên kia, trong lòng có chút hối hận vì đã mua nhiều thịt đến vậy. Rõ ràng là để gói sủi cảo, sao lại còn muốn để dành làm thịt muối phơi khô chứ? Đợi cô ta trở về thành phố rồi, chẳng phải cũng chưa ăn được sao?
Nhìn thấy bà Hứa như vậy, cô ta càng cảm thấy những lời trước kia Lưu Xảo nói với cô ta rất có lý.
Phải chia nhà ra thôi, nếu không, sau này đây sẽ là một cái động không đáy.
Sau hơn nửa buổi trưa bận rộn, cuối cùng sủi cảo cũng được vớt ra khỏi nồi.
Bà Hứa đích thân nấu nướng, múc cho ông Hứa, hai người con trai và cháu trai mỗi người một bát lớn. Hai đứa cháu gái thì nửa bát, bà và Lưu Xảo cũng mỗi người nửa bát. Lý Tĩnh chuẩn bị đi múc nửa bát thì bị bà Hứa cản lại.
"Cô ở thành phố đã ăn không ít rồi, sao còn tranh giành với mấy đứa nhỏ, không thấy ngại sao? Trong nồi còn bánh bao bột, đâu phải không có gì ăn."
Lý Tĩnh cố nén cơn tức giận trong lòng, cười gượng nói: "Mẹ, không phải trong nồi còn dư rất nhiều sao?"
"Nhất định phải ăn hết trong một bữa sao? Trời không nóng, tôi để dành mai ăn không được sao? Biết ngay cô chẳng phải hạng tốt đẹp gì mà, cái gì cũng muốn làm hỏng hết, y như đứa con gái sao chổi của cô vậy."
Bà Hứa chỉ thẳng vào mặt cô ta mắng một trận, rồi bưng sủi cảo đi ra ngoài.
Lưu Xảo nhìn cô ta một cái, cũng không nói gì, bưng bát của mình đi theo bà Hứa ra ngoài.
Cả nhà họ Hứa quây quần bên bàn ăn sủi cảo thịt heo. Đám trẻ con ăn tóp tép, chẳng ai nhớ đến đứa trẻ còn chưa về.
Trương Thúy Cầm cũng bưng bát cháo, thỉnh thoảng lại gắp một cái sủi cảo từ trong bát của hai đứa con mình ra. Ngay cả tư cách vào bếp cô ta cũng không có, nếu bà Hứa không cho thì cô ta cũng không được ăn.
Lý Tĩnh ngồi ở một bên, nhìn bát cháo của mình, lại nhìn cảnh cả nhà vui vẻ náo nhiệt, nén mấy lần, cố dằn xuống ngọn lửa giận đang bùng lên trong lòng.
Đợi đến khi mọi người ăn kha khá rồi, cô ta mới đặt đũa xuống.
"Nhân tiện hôm nay mọi người đều ở đây, con muốn bàn bạc với gia đình một chuyện."
"Có gì hay ho đâu mà nói." Bà Hứa mím môi nói một cách không vui vẻ gì. Giờ đây, chỉ cần nhìn thấy Lý Tĩnh là bà ta lại cảm thấy khó chịu.
"Nhà họ Hứa không hề đối xử tệ bạc với người con dâu này, thế mà kết quả lại sinh ra hai đứa con gái tai họa."
Lý Tĩnh mím môi cười gượng nói: "Mẹ, chuyện này con cũng không còn cách nào khác. Tình cảnh trong nhà bây giờ đã như vậy rồi, gần đây con muốn chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp, đến lúc đó, khi chuyển hộ khẩu, người ta sẽ xem xét đến thành phần gia đình ta."