205. Chương 205

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 205 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rất nhanh, phía bên kia đã phản hồi tin nhắn: "Bạn thân mến, cuốn Thạch Đầu Ký của cửa hàng bạn bán bao nhiêu tiền, sao không thấy niêm yết giá vậy?"
Nhìn những tin nhắn trước đó, Hứa Nam Nam đoán rằng, chẳng lẽ phải đợi đối phương đặt câu hỏi thì cô mới được trả lời sao? Những chủ đề khác thì không thể đề cập sao?
Hứa Nam Nam có chút thất vọng, cô còn tưởng rằng có thể tự do giao tiếp với tương lai cơ chứ.
Thấy Hứa Nam Nam không trả lời, đối phương lại gửi thêm một dấu hỏi.
Hứa Nam Nam lập tức trả lời: "Đây là hàng của tôi vừa mới nhập, tôi vẫn chưa kịp định giá."
Những thứ này đều là đồ cũ mà lần trước cô nhập về từ chỗ thu mua phế liệu. Bởi vì có một vài cuốn sách thư họa, sách cổ mà cô không biết giá cả thế nào, cho nên định nghiên cứu giá cả rồi mới niêm yết sau. Sau đó vì bận chuyện thi cử, nên những thứ đó cứ để mãi trong cửa hàng. Dù sao thì hiện giờ cửa hàng của cô cũng kiếm đủ tiền chi tiêu, cũng không vội vàng bán đi.
Không ngờ rằng lại có thể thu hút khách đến hỏi giá. Hứa Nam Nam cảm thấy chuyện này cũng coi như là một thu hoạch ngoài ý muốn.
Đối phương có vẻ rất sốt ruột, mong Hứa Nam Nam nhanh chóng niêm yết giá, anh ta muốn mua nó ngay.
Thấy tình hình vậy, Hứa Nam Nam nhanh chóng lên tìm giá sách cổ trên thị trường đồ cũ ở Taobao, biết được giá của những cuốn sách cổ này cũng không hề thấp, có cuốn vài trăm tệ, có cuốn vài nghìn tệ, thậm chí có cuốn lên đến cả mười nghìn tệ.
Hứa Nam Nam đột nhiên nhớ đến trước đây có xem qua một tin tức. Nói rằng có một bà lão đã bán những cuốn sách cũ trên gác mái nhà mình cho người thu mua phế liệu. Mấy ngày sau, con trai bà ấy quay về tìm sách, nhưng không tìm thấy. Hỏi ra mới biết đã bị bà lão đem bán phế liệu rồi. Con trai bà ấy nghe thế, ngất xỉu ngay tại chỗ. Sau đó mới biết, cậu ta đã nhìn thấy tập trước bản lẻ của một bộ sách cũ ở chỗ giáo viên mình, mà cuốn tập trước đó có giá trị ba trăm nghìn tệ. Giáo viên của cậu ta nói, nếu có tập sau, người giáo viên đó sẽ sẵn lòng ra giá bốn trăm nghìn tệ để mua được nó.
Bởi vì giá của tập sau cao hơn. Và cuốn tập sau đó đang nằm trong đống sách cũ trên gác mái nhà cậu ta.
Chuyện này có phải là thật hay không, Hứa Nam Nam cũng không biết được. Nhưng lúc ấy cô có thể khẳng định rằng, có những cuốn sách cũ chắc chắn rất đáng tiền.
Mà tên cũ của Hồng Lâu Mộng cũng chính là Thạch Đầu Ký, cô không có nghiên cứu gì về Hồng học cả, có điều cuốn sách này cũ như vậy rồi, xem ra niên đại của nó đã lâu đời, hẳn là giá của nó cũng không thấp đâu nhỉ.
Hứa Nam Nam suy nghĩ một hồi, niêm yết giá cuốn sách này là ba mươi nghìn tệ.
Lại lo lắng là mình niêm giá cao quá, cho nên ở bên cạnh có ghi chú là có thể thương lượng giá. Điều mà Hứa Nam Nam không thể ngờ được rằng, cô vừa mới niêm giá thì cuốn sách này đã được người ta mua mất…
Trong tài khoản của mình đã được cộng ba mươi nghìn tệ.
Wangwang lại sáng lên: "Sau này nếu có những cuốn sách kiểu như vậy, hãy nhắn tin cho tôi nhé, cảm ơn!" Sau đó lại hiển thị đối phương đã rời khỏi giao diện trò chuyện.
Hứa Nam Nam hơi sững sờ. Vậy là cuốn sách này cô niêm giá thấp quá rồi, hay là giá niêm yết thấp chứ? Không đúng, phải là, cái ứng dụng Wangwang này rốt cuộc là có chuyện gì vậy chứ, khởi động như thế nào, có thể nói được những chủ đề nào?
Hứa Nam Nam nhanh chóng tập trung tinh thần, muốn mở Wangwang ra, kết quả là chỉ xuất hiện giao diện nói chuyện vừa nãy, còn người bên kia thì đã rời khỏi cuộc trò chuyện rồi.