Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 204
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 204 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Tĩnh vừa nghe thế, lập tức uất ức bật khóc: "Chuyện này sao có thể trách em được chứ? Mẹ thấy quần áo mới của nhà người ta, lại còn là do con bé Nam Nam đáng ghét kia gây ra, tại sao phải may quần áo cho người ta để mẹ tức giận chứ? Nếu em không nói vậy thì chẳng phải mẹ sẽ làm ầm lên sao?"
"Vậy cô nhắc đến chuyện Tiểu Linh đi học làm gì?" Điều khiến Hứa Kiến Sinh tức giận chính là chuyện này.
Ngay khi Lý Tĩnh vừa mở lời, hắn ta đã biết cô ta muốn lái sang chuyện khác. Nhưng cô ta là mẹ của Tiểu Linh cơ mà, rõ ràng biết bà cụ đang tức giận lại còn nhắc đến Tiểu Linh, thế này chẳng phải là cố tình để mẹ trút giận lên Tiểu Linh sao?
Vốn dĩ hắn ta đã chuẩn bị đâu vào đấy cả rồi. Trước tiên là đưa Tiểu Linh đi học, không nói cho cả nhà biết. Đợi đến khi mọi người hay tin thì Tiểu Linh đã đi học rồi, lúc đó cả nhà còn có thể nói gì nữa chứ.
Nhưng bây giờ thì sao?
Hứa Kiến Sinh chợt nhận ra, người vợ hiền lành gối kề tay ấp với mình bao năm nay càng ngày càng trở nên xa lạ.
Thời gian Tết Nguyên Đán luôn trôi qua nhanh nhất, thoắt cái đã đến mùng ba. Hứa Nam Nam không định ở lại thôn họ Từ lâu, cô còn phải trở về thành phố để chuẩn bị cho kỳ thi năm nay.
Hơn nữa, ở lâu trong nhà Tống Quế Hoa, lúc nào cũng phải chen chúc cũng không tiện. Trước khi quyết định rời đi, Hứa Nam Nam lại đến gặp Hạ Thu Sinh một lần nữa, cam đoan với ông ấy rằng, khi nào cô thi đậu sẽ trở về báo tin vui.
Hứa Nam Nam nói muốn về thành phố, Tống Quế Hoa dứt khoát không đồng ý, muốn giữ cô lại cho đến khi thành phố bắt đầu công việc rồi mới cho về.
Sau khi nghe Hứa Nam Nam nói ở hầm mỏ có chuyện, bà ấy mới đồng ý cho hai người trở về thành phố. Còn đặc biệt dặn Hứa Quý đưa hai cô bé lên xe.
Trở lại khu mỏ, Hứa Nam Nam cũng không hề rảnh rỗi. Cô mang một số sách vở ghi chép của hầm mỏ ra để nghiên cứu. Vốn là một người từng rất giỏi thi cử, cô rất thạo việc nắm bắt trọng điểm.
Sau khi hỏi Chu Phương về những nội dung của kỳ thi năm đó, cô cũng đoán được kỳ thi tuyển thông thường sẽ diễn ra như thế nào.
Hôm nay, Hứa Nam Nam đang học thuộc sổ ghi chép thì đột nhiên trong đầu vang lên tiếng 'ting ting ting'.
Âm thanh này vẫn có chút quen thuộc.
Cô theo tiềm thức nhắm mắt lại, bước vào cửa hàng Taobao.
Hiện ra trước mắt cô là một giao diện trò chuyện, giao diện chat Wangwang...
"Chào bạn, shop của bạn sao có một số món không ghi giá vậy? Còn hàng không? Thạch Đầu Ký này bán bao nhiêu?"
Hứa Nam Nam giật mình đến nỗi mở bừng mắt. Hít hai hơi thật sâu, cô lại thử nhắm mắt lại. Vẫn là giao diện màn hình ấy, chỉ là có thêm một câu: "Chào bạn, có ở đó không?"
Đúng là có người gửi tin nhắn cho cô!
Lúc này, tâm trạng của cô chẳng khác gì so với cái khoảnh khắc cô phát hiện mình lại xuyên không cùng với Taobao.
Kể từ khi cô đến những năm 1960 đến nay, cửa hàng Taobao này, ngoài việc có thể bán và nhập đồ, cô chưa từng phát hiện ra nó có thể gửi tin nhắn với người khác. Trước đây khi cô mua đồ ở cửa hàng khác, căn bản cũng không hề xuất hiện phần mềm Wangwang.
Trong cửa hàng của cô thường đều là khách quen, thế nên về cơ bản, khi mua hàng xong thì luôn thanh toán ngay, rất ít khi tìm cô nói chuyện. Có lúc cũng có người nhờ cô tìm hàng giúp. Nhưng đến đây đã mấy tháng, một tin nhắn cũng không có, cô còn tưởng rằng không có chức năng Wangwang này nữa chứ.
Hứa Nam Nam thử dùng ý thức để gửi một tin nhắn: "Bạn là người ở thế kỷ 21 sao?"
Tin nhắn không thể gửi đi được. Hứa Nam Nam nhíu mày, chẳng lẽ cô không thể gửi tin nhắn? Vậy thì chức năng này dùng để làm gì chứ. Nhìn tin nhắn ở phía trên màn hình, cô lại gửi thêm một tin: "Có."
Lần này có thể gửi đi được.