211. Chương 211

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 211 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Không thể nào, con nhỏ Hai có đi học đâu."
"Cũng không biết nó học ở đâu, tự mình đi đăng ký lớp học buổi tối, giành được bằng trung cấp chuyên nghiệp. Lần này cũng đăng ký thi rồi." Lý Tĩnh tức giận nói. Nghĩ đến những lời ám chỉ của mấy người phụ nữ lúc nãy với mình, cô ta hận con nhỏ đó chết đi được. Tự dưng sao phải đi thi chứ? Biết là thi không đỗ còn đăng ký thi làm gì, để người ta cười nhạo cô ta. Không thể thành thật ở trong cái góc nhà ăn để tránh mặt mọi người sao? Rõ ràng là cố tình không để mẹ ruột được yên ổn mà.
Nghe nói Hứa Nam Nam tự học, hơn nữa còn là lớp học buổi tối, Hứa Hồng hừ mũi khinh thường: "Sợ cái gì chứ, tự học thì có thể học được cái gì chứ ạ, lớp học buổi tối đó cũng không phải trường học chính quy, không thể so sánh với trường trung học cơ sở của chúng cháu được. Thi được gì chứ? Chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ thôi."
Lý Tĩnh cũng nghĩ vậy, nhưng vẫn nói: "Bất kể nó có thi đỗ hay không, dù sao thì cháu cũng phải thi đỗ, nếu không nhà ta sẽ mất mặt."
Mất mặt thì cũng là bác mất mặt thôi! Hứa Hồng nghĩ thầm trong bụng, nhưng không nói ra miệng, để Lý Tĩnh đẩy vào phòng.
Sau khi Lý Tĩnh rời đi, cô ta nhìn căn phòng trống không, bĩu môi, nằm trên giường rồi ngủ thiếp đi.
Vào ngày thi, Hứa Nam Nam xin nghỉ phép, không đến nhà ăn để đi thi.
Mọi người đều động viên cô phải cố gắng hết mình, nhất định phải thi đỗ. Nếu thi đỗ, quay về sẽ mời cô một bữa thật ngon.
Chu Phương còn sợ cô căng thẳng, nên đã cố ý đưa cô đến địa điểm thi do ủy ban mỏ sắp xếp: "Cố lên!"
Hứa Nam Nam giơ nắm tay lên với chị ấy: "Chị cứ yên tâm ạ." Rồi mỉm cười bước vào phòng thi.
Lần này có rất nhiều người đăng ký. Mỏ sắt Nam Giang nổi tiếng ở huyện Nam Giang, phúc lợi và chế độ đãi ngộ tốt nên không chỉ con em công nhân mỏ mà những người khác ở độ tuổi phù hợp, đáp ứng được các yêu cầu ở thị trấn Nam Giang đều đăng ký. Tuy nhiên, không phải ai cũng phải thi viết, có một số người biết trình độ văn hóa không cao, cho nên chỉ đăng ký vào những vị trí công tác kỹ thuật trong hầm mỏ. Những vị trí này sau khi vào cũng không được trở thành nhân viên chính thức ngay, mà phải bắt đầu từ vị trí học nghề rồi đi lên. Nhưng vẫn tốt hơn là công nhân tạm thời, sau này học xong rồi thì lương bổng cũng sẽ tăng dần hàng năm, hơn nữa còn có thể chuyển thành chính thức. Cho nên người đăng ký thi để vào học nghề cũng không ít.
Những người ứng tuyển vào các vị trí đòi hỏi trình độ văn hóa cao như Hứa Nam Nam, đa số là học sinh cấp ba và học sinh trung cấp chuyên nghiệp, rất đông đảo, cũng phải đến tám mươi người.
Số lượng người thi tuyển vào công nhân học nghề kỹ thuật ở hầm mỏ rất nhiều, nhưng đối với các vị trí như ủy ban mỏ và bộ phận nhân sự thì không có nhiều vị trí trống, mỗi bộ phận cũng chỉ tuyển một người nên tổng cộng cũng chỉ tuyển sáu người.
Hơn tám mươi người tranh giành sáu vị trí, sự cạnh tranh cũng có thể coi là rất khốc liệt.
Hứa Nam Nam phát hiện ra rằng Hứa Mai Tử và Hứa Hồng cũng nằm trong số đó.
Nhìn thấy Hứa Nam Nam, Hứa Hồng kiêu ngạo bĩu môi. Hứa Mai Tử thì nhìn cô cười nhạt một cái.
Hứa Nam Nam không thèm để ý đến họ, cô ngồi vào chỗ của mình để chuẩn bị thi.
Lúc này, hình thức thi tuyển rất đơn giản, không giống như thi tuyển công chức với đủ các vòng thi phức tạp, vừa thi viết, vừa phỏng vấn, lại còn thi vòng hai, sau cùng còn phải kiểm tra sức khỏe như bây giờ. Theo cách nói của Chu Phương, lần thi này nếu thể hiện tốt thì cơ bản là được rồi. Đương nhiên còn phải tiến hành thẩm tra lý lịch chính trị. Nhưng những người đến thi tuyển ở đây, nhìn chung đều không có vấn đề gì cả.