Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 210
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 210 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đến lúc đó chẳng phải chỉ có thể tiếp tục đi học thôi sao? Thôi được rồi, em đi ngủ đây, mai còn phải đến trường nữa."
Hứa Mai Tử trở mình, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với tiếng ngáy nhè nhẹ.
Hứa Hồng nheo mắt nhìn trần nhà, suy nghĩ về những lời Hứa Mai Tử vừa nói, trong lòng dường như có chút suy tư.
Việc tuyển dụng công nhân của hầm mỏ đã gây xôn xao không nhỏ ở nhiều gia đình công nhân. Phải biết rằng, nhiều năm rồi hầm mỏ chưa tuyển thêm người. Đây là cơ hội hiếm có, nếu bỏ lỡ thì không biết phải đợi đến bao giờ nữa. Về cơ bản, phần lớn các bậc phụ huynh chỉ cần trong nhà có con cái đủ tuổi, bất kể trình độ học vấn ra sao, đều sẽ đăng ký dự thi. Đặc biệt là những gia đình đông con, họ đều cho rằng thêm một người dự thi là thêm một phần cơ hội, nhiều người thi thì kiểu gì cũng có một người đỗ. Chỉ cần thi đỗ, gánh nặng gia đình có thể giảm đi rất nhiều.
Cho nên, việc thi tuyển đã trở thành chủ đề nóng hổi nhất để những người trong gia đình bàn tán.
Vì nhà Lý Tĩnh cũng có con cái muốn tham gia thi nên cô ta thường xuyên trò chuyện phiếm với những người phụ nữ này, hy vọng có được một số thông tin hữu ích.
"Nhắc mới nhớ, nhà cô lần này có tới ba đứa trẻ tham gia thi. Lý Tĩnh, cô yên tâm đi, ít nhiều gì cũng sẽ có một đứa đỗ thôi."
"Nhà chúng tôi chỉ có hai đứa thôi, hai đứa khác còn phải tiếp tục đi học." Lý Tĩnh nói. Lúc đó cô ta cũng muốn để hai đứa cháu trai của mình cùng đi thi, nhưng sợ rằng bà cụ sẽ liều mạng với cô ta. Hơn nữa, Hứa Lỗi sau này sẽ nối nghiệp ông Hứa, nên cũng không cần phải thi. Còn Hứa Long thì chưa tới tuổi, không thi được.
"Sao không phải ba đứa, nhà các cô có Hứa Hồng, Mai Tử, còn có Hứa Nam Nam đều đã ghi danh rồi mà."
Nghe vậy, sắc mặt Lý Tĩnh thay đổi, nghi hoặc nói: "Không phải chứ, con nhóc Nam Nam đó còn chưa tốt nghiệp tiểu học, chỉ mới học có một năm thôi."
"Cái gì chứ? Chuyện đó là của năm nào rồi, đứa trẻ này thông minh lắm đấy, nghe nói sau khi đến hầm mỏ, nó lập tức đăng ký vào lớp học buổi tối của hầm mỏ chúng ta. Nó học có một học kỳ mà đã lấy được tấm bằng tốt nghiệp trong tay rồi đấy. Con trai nhỏ của tôi học cùng lớp với con bé. Nghe thầy cô nói, nếu Nam Nam có thể tiếp tục việc học của mình thì nó có thể vào được đại học. Thật đáng tiếc!"
Nói tới khúc sau, người phụ nữ đó nói với giọng điệu có phần châm chọc, rồi liếc nhìn Lý Tĩnh, rồi nháy mắt với mấy chị bên cạnh, tất cả đều tỏ vẻ hả hê.
Xem kìa, cô mặc kệ con gái ruột của mình, cuối cùng người ta tự mình còn lấy được tấm bằng tốt nghiệp trung cấp rồi. Cây giống tốt của mình thì không chăm sóc, hà cớ gì lại đi chăm cây dại. Chưa nói đến thành tích của Hứa Mai Tử, Hứa Hồng, nhưng phàm là có con theo học ở trong trường thì đều rất tài giỏi rồi. Còn hai đứa cháu trai suốt ngày đi hoang thì có thể làm nên trò trống gì? Cũng chỉ có một mình Lý Tĩnh thấy tự hào thôi.
Tuy rằng người này không nói rõ ràng, nhưng Lý Tĩnh cũng có thể nghe ra ý coi thường và chê cười mình của người đó, sắc mặt cô ta cũng trở nên cứng ngắc, da gà nổi lên vì tức giận. Cô ta kiếm cớ rồi bỏ về nhà. Kết quả là vừa vào cửa thì nhìn thấy Hứa Hồng đang ngồi ở nhà chính ăn hạt dưa, cô ta tức giận đi tới đập bàn: "Ăn cái gì mà ăn, thi cử đến nơi rồi, cháu không lo lắng gì sao?"
Rồi bưng hạt dưa đi, kéo Hứa Hồng vào phòng để đọc sách: "Mau học đi, buổi trưa bác hấp trứng cho cháu, chỉ mình cháu ăn thôi, để bổ não. Lần này, con nhóc Nam Nam cũng sẽ thi, chúng ta không thể thua kém nó được."
Hứa Hồng vốn có chút không vui, nhưng khi nghe tin Hứa Nam Nam cũng sẽ đi thi, chị ta lập tức trợn tròn mắt.