Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 224
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 224 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì Hứa Nam Nam là người duy nhất từ nông thôn thi đỗ vào đây, nên cô là người duy nhất phải xin nghỉ hai ngày để chuyển hộ khẩu. Những người khác đều đã được triệu tập để tham gia buổi họp chào đón nhân viên mới từ trước.
Với tư cách là công nhân mới của mỏ sắt Nam Giang, tất cả đều phải tập huấn tại ủy ban mỏ một thời gian. Chủ yếu là học về quy định, điều lệ hầm mỏ và tư tưởng chính trị của tổ chức. Công nhân học việc và công nhân kỹ thuật phải học một tuần, còn những công nhân làm việc văn phòng ở các phòng ban như Hứa Nam Nam thì phải học một tháng. Trừ trường hợp đặc biệt, ai cũng phải học tập theo thời gian quy định này.
"Nhị tỷ."
Sau cuộc họp buổi sáng, Hứa Mai Tử sán lại gần, gọi cô một cách ngọt ngào.
Hứa Nam Nam liếc nhìn cô ta: "Đồng chí Hứa Mai Tử, ở hầm mỏ, cô vẫn nên gọi tôi là cán sự Hứa thì hơn."
Lúc mới bước vào phòng họp, cô đã nhìn thấy Hứa Mai Tử. Cô hơi kinh ngạc vì bản lĩnh thi đỗ của Hứa Mai Tử, sau đó nghe giới thiệu mới vỡ lẽ ra là công nhân học việc. Nhưng Hứa Mai Tử chưa tốt nghiệp trung học cơ sở mà cũng có thể thi đỗ công nhân học việc, thì năng lực học tập của cô ta quả thật cũng không tồi.
Đương nhiên, cô và nhà họ ông Hứa không hề có tình cảm qua lại gì, đương nhiên cũng sẽ không có bất kỳ tình cảm nào với Hứa Mai Tử. Hứa Mai Tử này giống hệt như mẹ ả ta, miệng nam mô bụng một bồ dao găm, cô không thích tiếp xúc với kiểu người như vậy.
Hứa Mai Tử không ngờ Hứa Nam Nam lại nói chuyện lạnh lùng như vậy. Thấy người khác nhìn sang, cô ta đỏ mắt nói: "Nhưng chị là chị gái của em, em chỉ muốn chào hỏi chị..."
"Đồng chí Hứa Nam Nam, cô quá đáng thật đấy. Chúng ta vừa mới đến, có cần phải tỏ vẻ như thế không?" Người lên tiếng là Ngô Kiếm của công đoàn. Vừa rồi, lúc Hứa Nam Nam đến, anh ta đã chú ý đến cô. Anh ta có nghe nói trước đó bên công đoàn muốn giành lấy Hứa Nam Nam này, nhưng anh ta không nhìn ra được người này có điểm nào tốt. Một người phụ nữ tuổi còn trẻ như thế thì tài giỏi được gì chứ, lại còn bắt nạt người khác.
Hứa Nam Nam nhướng mày nhìn anh ta. Anh ta đeo kính cận, trông hơi khờ khạo, khuôn mặt trẻ trung, trắng trẻo, kiểu đẹp trai phổ biến đương thời... không, chỉ trẻ tuổi thôi. Ngoại trừ bộ quần áo lao động màu xanh xám trên người anh ta, trên khắp người anh ta không có điểm nào khiến cô thấy thuận mắt.
"Đồng chí Ngô phải không? Con mắt nào của anh thấy tôi tỏ vẻ thế?" Hứa Nam Nam nói một cách không kiêu ngạo cũng không nịnh hót.
Thời đại nào rồi, mà còn muốn học đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Ngô Kiếm thấy Hứa Nam Nam thật sự quá cố chấp, quá mức không có lòng bao dung, không phù hợp với hình tượng của giai cấp công nhân chút nào: "Đồng chí Hứa Nam Nam, đồng chí Hứa Mai Tử gọi cô là chị, cô lại phê phán cô ấy, bảo cô ấy đổi cách xưng hô, đây không phải tỏ vẻ sao? Cô xem thường người ta vì là công nhân không bằng mình phải không? Giai cấp công nhân đều là bình đẳng."
"Dừng! Tôi bảo cô ta đổi cách xưng hô là sai ư? Chuyện này, nếu như ai đó gọi chủ nhiệm là bác, gọi trưởng ban là cậu. Gọi bậy bạ thế này, chỗ chúng ta là mỏ sắt của quốc gia hay là sản nghiệp của nhà nào à? Tôi bảo cô ta sửa cách gọi là sai ư? Đến hầm mỏ thì phải tuân thủ quy định của hầm mỏ. Vừa rồi lúc học lớp của ủy ban, anh không nghe giảng phải không? Không nghe thì tôi bổ sung một chút lại cho anh: công tư rõ ràng, nhớ rõ chưa?"
Ngô Kiến chỉ nói vài câu mà Hứa Nam Nam đã trực tiếp đáp lại một tràng, cứ thế khiến anh ta mặt đỏ tía tai.
Các công nhân bên cạnh thấy vậy thì lén che mặt lại cười khúc khích.