Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Hứa Mai Tử bị phê bình và toan tính của Ngô Kiếm
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 225 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chả trách công đoàn lại muốn Hứa Nam Nam đến vậy, anh là người của công đoàn mà còn không nói lại được người ta ở phòng vật tư, sau này làm sao có thể làm công tác tư tưởng cho công nhân được chứ?
Chu Phương bước tới, nói: "Khụ khụ, đang làm gì vậy? Vừa rồi chẳng phải đã nói rồi sao, mọi người phải xem kỹ tài liệu, ngày mai khi họp ai cũng phải phát biểu.
Hơn nữa, đây là đồng chí ở khâu nào mà vẫn còn khóc nhè vậy? Đã lớn đến mức nào rồi? Chỗ chúng ta không nuôi trẻ con còn bú sữa đâu." Lần này, chị ấy là người chịu trách nhiệm hướng dẫn người mới, nên khi nói chuyện cũng có thêm vài phần tự tin.
Lúc này, chị ấy không nể nang Hứa Mai Tử chút nào, trực tiếp chỉ rõ và chất vấn cô ta.
"Đây là đồng chí Hứa Mai Tử, ở bộ phận sản xuất, là người học nghề kỹ thuật." Một thanh niên trẻ tuổi bên cạnh nói.
"Các đồng chí sản xuất tuyến đầu thì càng phải cứng rắn, dũng cảm hơn một chút. Nữ đồng chí ở hầm mỏ chúng ta đều có thể gánh vác nửa bầu trời, chứ không phải thích khóc nhè như thế này. Nếu còn khóc nữa thì chúng ta phải bàn bạc lại, xem liệu có nên cho đi học tập thêm một thời gian nữa không đấy."
Vẻ mặt của Hứa Mai Tử tức khắc thay đổi.
Học tập ở ủy ban sẽ không học được chút gì về kỹ thuật. Đợi đến lúc cô ta đi học thì thầy cô đã dạy đến phần sau, ai mà sẽ hướng dẫn lại cô ta lần nữa chứ.
Hơn nữa, ở đây thì bao giờ mới được nhận vị trí công tác, bao giờ mới bắt đầu tính tuổi nghề, đến lúc đó sẽ bỏ lỡ mất thời gian chuyển thành chính thức.
Hứa Mai Tử là một người thông minh, đầu óc cô ta nhanh chóng xoay chuyển, tính toán ra được lợi và hại.
"Cán sự Hứa, cán sự Chu, xin lỗi ạ, tôi biết sai rồi. Sau này tôi bảo đảm sẽ nghiêm túc học tập điều lệ, quy định ở hầm mỏ." Cô ta chân thành xin lỗi.
Chu Phương dẫn đầu vỗ tay: "Tốt lắm, biết sai có thể sửa, chúng ta hãy vỗ tay khích lệ đồng chí Hứa Mai Tử. Mong mọi người làm tốt công tác giám sát, lần sau không được tái phạm nữa."
Các công nhân mới khác cũng vỗ tay, xem chừng náo nhiệt.
Cô gái này sao mà ngốc vậy chứ, mới đến đã bị phê bình, thế này là không muốn làm việc hòa hợp với mọi người đấy à.
Buổi trưa sau khi tan ca, Chu Phương hẹn Hứa Nam Nam cùng đi đón Hứa Tiểu Mãn để ăn tối.
Ngô Kiếm nhìn thấy hai người thân thiết như vậy, càng cảm thấy có gian tình trong đó. Chả trách lại bảo vệ Hứa Nam Nam như thế, hóa ra là có quan hệ cá nhân.
Quả thật là quá ích kỷ tư lợi, không giống người của giai cấp công nhân vĩ đại chút nào.
"Đồng chí này, vừa rồi thật sự cảm ơn anh." Hứa Mai Tử nũng nịu đến gần cảm ơn anh ta.
Ngô Kiếm thu hồi ánh mắt, nhìn cô gái trẻ tuổi trước mắt, là một người học việc kỹ thuật.
Anh ta nói: "Không có gì, tôi là người của công đoàn, vốn dĩ phải bảo vệ lợi ích của giai cấp công nhân."
Mắt Hứa Mai Tử sáng lên: "Chẳng trách bác tôi nói cứ có chuyện thì đi tìm công đoàn mà."
"Bác của cô cũng là người của hầm mỏ à?"
"Ừm, bác của tôi là Hứa chủ nhiệm của bộ phận sản xuất." Cô ta nhỏ giọng nói.
Lông mày Ngô Kiếm nhướng lên, nghiêm trang nói: "Thì ra là chủ nhiệm Hứa à, con cháu của gia đình công nhân thì chúng tôi càng phải bảo vệ. Sau này có chuyện gì cứ đến phản ánh với công đoàn chúng tôi."
Hứa Mai Tử đỏ mặt, khẽ ừ một tiếng.
Trong nhà ăn, Hứa Tiểu Mãn đang ăn ngấu nghiến, kỳ thi cuối kỳ lần trước cô bé thi tốt, nên học kỳ này được chuyển thẳng lên lớp hai.
Giáo viên nói nếu lần sau cô bé thi tốt nữa thì sẽ được chuyển tiếp lên lớp ba.
Lúc này cô bé đang cố gắng hết sức để học hành, muốn được nhảy lớp sớm một chút, để thi được công việc sớm hơn một chút, sau này cũng có thể kiếm được tiền nuôi gia đình.