Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Ngô Kiếm Than Phiền, Hứa Mai Tử Mắt Sáng Rỡ
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 244 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngô Kiếm vừa nhận được giấy khen nên trong lòng đang rất phấn khởi. Thấy Hứa Mai Tử, anh ta nheo mắt cười nói: "Đồng chí Hứa Mai Tử, thật trùng hợp, hay là chúng ta cùng ăn cơm nhé?"
Hứa Mai Tử đương nhiên hớn hở ngồi xuống.
Nhìn nụ cười e thẹn của Hứa Mai Tử, Ngô Kiếm khẽ nhếch môi cười. Thấy đồ ăn của Hứa Mai Tử giống hệt của mình, anh ta đương nhiên hiểu rõ tâm tư của đối phương.
Nhưng bây giờ vẫn còn sớm, chưa cần vội vàng quyết định. Nếu anh ta phát triển tốt, sau này sẽ có nhiều nữ công nhân tốt hơn, không nhất thiết phải tìm nữ công nhân học việc có hộ khẩu nông thôn.
Nhìn thấy anh ta cười với mình, Hứa Mai Tử vui mừng khôn xiết trong lòng. Nhớ đến thông báo tuyên dương chị ta nhìn thấy trên cột thông báo, thế là trên mặt lộ rõ vẻ sùng bái.
"Bây giờ khắp mỏ đều biết trong công đoàn có người tiêu biểu như anh. Anh giỏi giang hơn nhiều những người đã làm ở đây không ít năm mà em quen biết trong mỏ. Cũng nhờ bác trai em bình thường tiếp xúc với nhiều công nhân, người quen biết cũng nhiều."
Nói đến chuyện này, bản thân Ngô Kiếm cũng cảm thấy rất tự hào.
Dù ngôi nhà của Hứa Nam Nam vẫn không chiếm được, nhưng cuối cùng cũng khiến mình nở mày nở mặt trước ủy ban mỏ, quản lý mỏ, thậm chí là toàn bộ công nhân khu hầm mỏ, cũng không khác mấy so với dự tính ban đầu của mình.
Nhưng ngoài mặt, anh ta vẫn tỏ ra có vẻ không vui: "Tôi cảm thấy rất hổ thẹn, vốn cũng không ngờ sẽ có được tiếng tăm và vinh dự này. Tôi chỉ là muốn đòi lấy lẽ phải cho công nhân ở hầm mỏ, đòi lấy phúc lợi cho họ. Tiếc là lời nói của tôi không có trọng lượng. Những người nào đó quả thật quá mức ích kỷ cố chấp. Tôi nói đến mức rách cả miệng mà cũng vô dụng, chuyện này không thành được, có được biểu dương đến đâu thì tôi cũng ngại nhận."
Hứa Mai Tử nói: "Người anh nói là ai vậy, có người gây sự sao ạ?"
"Không đến mức là gây sự, chỉ là có một người chiếm lấy căn nhà hai phòng ngủ. Trước đó, cô có nói với tôi rằng đồng chí Hứa Nam Nam rất cố chấp, tính tình ngang bướng, tôi còn không tin, lần này cũng coi như đã nhận được chỉ bảo."
Hứa Mai Tử nghe mà có phần mông lung, nhưng dường như lại hiểu ra điều gì đó: "Ý anh là, chuyện này có liên quan đến Hứa Nam Nam sao? Chị ta có liên quan gì đến căn nhà hai phòng ngủ?"
"Một mình cô ta chiếm căn nhà hai phòng đấy, cô nói xem có liên quan gì không. Lần đầu tiên tôi gặp được người ích kỷ đến thế này. Nhiều người ở hầm mỏ không có nhà ở, một mình cô ta thì ở căn nhà rộng rãi như thế, cũng không biết nhường cho người cần thiết hơn ở hầm mỏ, cô nói xem đây là lý gì chứ."
Nói đến đây, Ngô Kiếm có vẻ phẫn nộ. Anh ta cảm thấy hầm mỏ có loại người như Hứa Nam Nam quả thật chính là con sâu làm rầu nồi canh.
Chẳng trách ngay cả cha mẹ ruột cũng không dung thứ nổi cho cô. Nếu mấy em gái trong nhà anh ta giống cô thì cũng sẽ bị đuổi ra khỏi nhà từ sớm.
Hai mắt Hứa Mai Tử bây giờ không thể nhìn thấy gì nữa, ngay cả khuôn mặt lịch sự của Ngô Kiếm cũng không nhìn thấy được. Trong đầu chị ta chỉ còn lại một điều, đó là Hứa Nam Nam có một căn nhà, hơn nữa còn là căn nhà hai phòng!
Bác cả Hứa Kiến Sinh của chị ta làm việc trong hầm mỏ nhiều năm như vậy, còn là một chủ nhiệm, quản lý bao nhiêu công nhân nhưng chỉ được chia căn nhà hai phòng thôi đấy. Chị ta bây giờ đã là cô gái lớn rồi mà còn phải ngủ cùng phòng với em trai mình.
Nhưng chị ta cũng biết, rất nhiều nữ học việc làm việc cùng với chị ta còn phải ngủ chung với anh trai và chị dâu đã kết hôn.
Buổi tối lúc anh trai chị dâu làm chuyện đó thì sẽ kéo một tấm màn, nữ học việc đó còn phải giả vờ như không biết gì cả, cuộc sống khỏi phải nói lúng túng cỡ nào.