253. Cơ hội vàng ở trạm thu mua phế liệu

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Cơ hội vàng ở trạm thu mua phế liệu

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 253 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi ăn tối, trời đã nhá nhem tối. Hứa Nam Nam đến nhà khách thuê phòng, và phải là phòng đơn!
Nhà khách thời này rắc rối hơn nhiều so với khách sạn xếp hạng sao sau này. Đủ mọi kiểu kiểm tra thân phận, hệt như đang bắt gián điệp vậy.
Hơn nữa, Hứa Nam Nam còn rất nghi ngờ rằng họ không có bất kỳ dụng cụ phát hiện đồ giả nào, cũng không có thông tin mạng internet, nếu có người mang giấy tờ giả đến, liệu họ có thể tra ra được không?
À, hình như thời đại này hàng giả vẫn chưa xuất hiện thì phải.
Hứa Nam Nam không tiếc tiền thuê phòng đơn ở nhà khách. Phòng có một chiếc giường đơn, chăn hơi mỏng nhưng rất sạch sẽ. Trong phòng còn có một chiếc tủ đầu giường, một chiếc ghế sofa gỗ nhỏ. Ngoài ra thì chẳng còn gì khác.
Mà đây đã là căn phòng tốt nhất ở nhà khách rồi.
Hứa Nam Nam ngồi trên ván giường gỗ, thở dài. Đúng là không phải ai cũng làm được việc ở bộ phận vật tư này. Nếu không phải cô có Taobao và chịu chi tiền, có khi còn phải chen chúc một phòng với người khác, ăn uống cũng không dám phóng khoáng, lại còn phải lo lắng không hoàn thành được nhiệm vụ của bộ phận vật tư. Chuyến đi này, không chừng còn có thể tra tấn người ta đến mức không còn ra hình người nữa ấy chứ.
Cô lấy quần áo để thay sau khi tắm, rồi tranh thủ đi tắm rửa.
Dù sao ở nơi lạ vẫn có chút không quen. Ngày hôm sau, trời vừa mới sáng, Hứa Nam Nam đã bật dậy khỏi giường, ăn sáng tại nhà khách, sau đó trực tiếp đi đến trạm thu mua phế liệu lớn nhất trong thành phố.
Lúc này trời còn sớm, nhưng đội công nhân đã sớm bắt đầu làm việc, trạm thu mua phế liệu cũng đã mở cửa. Mấy nhân viên đang sắp xếp đồ vật.
Thời điểm này, ngay cả phế phẩm ở trạm thu mua phế liệu cũng là quốc doanh. Thông thường, đồ phế thải không còn sử dụng được nữa từ các gia đình đều được bán tới đây. Bây giờ vật liệu cũng quý giá, dù ít dù nhiều cũng có thể đổi được một ít tiền lẻ để chi tiêu.
Nơi tỉnh lỵ này không giống những nơi khác, trạm thu mua phế liệu ở đây tốt hơn trạm thu mua phế liệu ở huyện Nam Giang gấp mấy lần.
Đồ vật bên trong cũng nhiều hơn ở trạm thu mua phế liệu ở huyện Nam Giang, phần lớn đều là sắt vụn và sách giấy.
Lúc này, tinh thần làm việc của các công nhân cũng khá cao, khi làm việc không hề lười biếng, bận rộn hăng say đến quên cả trời đất, ngay cả người lạ tới cũng không để ý.
Hứa Nam Nam đứng ở cửa liếc nhìn một lượt, thấy đống sách cũ và tranh chữ, còn cả một ít dụng cụ bằng đồng, ánh mắt cô lập tức sáng bừng.
Cuốn Thạch Đầu Ký mà cô bán lần trước tương đương với thu nhập cả một năm của cô trước đây, có thể thấy việc bán sách cổ này kiếm được rất nhiều tiền.
Hơn nữa, cho dù cô bán giá thấp cũng không sao cả, dù sao tiền vốn cũng không đáng bao nhiêu.
Vì vậy, Hứa Nam Nam đã dự tính sẽ phải đến trạm mua phế liệu thêm mấy lần nữa. Còn trạm thu mua phế liệu nhỏ ở huyện, bình thường đồ ở đó cũng chẳng có bao nhiêu, vả lại thị trấn cũng không lớn, cô không muốn khiến người khác nghi ngờ nên cũng ít đến.
Bây giờ cơ hội tốt lại bày sẵn trước mắt, Hứa Nam Nam có thể đoán được cửa hàng Taobao của cô sẽ đầy ắp hàng hóa.
“Đồng chí này, cháu đang làm gì thế?” Một ông cụ hơn năm mươi tuổi đi tới, thấy Hứa Nam Nam ăn mặc chỉnh tề, lại còn trẻ tuổi, giọng điệu cũng rất ôn hòa.
Những nhân viên khác nhìn sang một cái rồi cũng không để ý thêm nữa, lại tiếp tục làm việc. Mỗi ngày, người đến trạm phế liệu này cũng không ít, chẳng có gì lạ.
Hứa Nam Nam nhìn lướt qua một lượt, nói: “Ông ơi, mấy thứ ở đây ông có bán không ạ?”
Còn có người đến mua phế liệu sao?