Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 304
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 304 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có cấp dưới chuyên cần, cầu tiến như vậy, trong lòng trưởng ban Tiêu như được an ủi: "Người trẻ tuổi có tinh thần xông pha như vậy là tốt, nhưng nhiệm vụ công tác lần này đã sắp xếp xong cả rồi, có điều có một hạng mục hơi xa một chút, tôi thật sự không yên tâm."
Hứa Nam Nam nghiêm túc nói: "Trưởng ban Tiêu, bây giờ đất nước thái bình, của rơi không ai nhặt, xã hội hài hòa. Tôi cảm thấy đi xa cũng không có gì bất tiện. Hơn nữa, bây giờ phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời, tôi không thể để người ngoài cười chê bộ phận vật tư của chúng ta là nuôi người ăn không ngồi rồi được. Trưởng ban cứ sắp xếp cho tôi đi, nhiệm vụ gì tôi cũng có thể nhận. Bảo đảm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ."
"Được được được, cô đã nói đến thế, tôi còn có thể không để cô đi sao?"
Trưởng ban Tiêu cười. Định chăm sóc cô bé này một chút, thế mà cô ấy lại không cần.
Đưa một phiếu đặt mua hàng trong tay cho Hứa Nam Nam, Hứa Nam Nam nhìn một chút, phía trên là đơn đặt mua một ít linh kiện máy móc cơ khí. Những thứ này đều là máy móc cơ khí dùng để khai thác quặng cần dùng, chẳng qua là hiện tại trình độ trong nước về mặt này còn hạn chế, cho nên không dễ tìm mua.
"Đơn mua này tôi cũng giữ lại một thời gian rồi, mỗi lần bọn họ đi công tác, tôi cũng bảo bọn họ tiện thể hỏi thăm về những thứ này, nhưng mà luôn không có tin tức gì. Nếu bây giờ cô đi công tác, tôi cũng không sắp xếp cho cô nhiệm vụ gì khác, cô cứ đi thử vận may xem. Nếu mua được thì là công lớn, sau này chúng ta ở trước mặt công nhân trong mỏ cũng sẽ ngẩng mặt lên được, không mua được cũng không có gì đáng ngại, những thứ này vốn dĩ rất khó mua được."
Hứa Nam Nam nghe những lời này, trong lòng thấy hơi chạnh lòng.
Những thứ này ở tương lai, chỉ cần tìm đại một nhà máy kim khí là có thể chế tạo được. Bây giờ ngay cả các đơn vị khai thác mỏ sắt lớn trong tỉnh như mỏ sắt Nam Giang cũng phải đau đầu vì những linh kiện này.
Trình độ phát triển kỹ thuật trong nước lúc này quả thật quá thấp.
"Trưởng ban yên tâm, lần này tôi đi ra ngoài nhất định sẽ tìm hiểu kỹ lưỡng."
Bởi vì phải đi công tác, buổi chiều Hứa Nam Nam tan làm sớm để về nhà chuẩn bị.
Trước khi đi, cô báo với Chu Phương một tiếng. Hỏi chị ấy có muốn cô mua gì về không. Vừa nghe Hứa Nam Nam nói là sẽ đi Thượng Hải công tác, Chu Phương lập tức phấn khích: "Muốn muốn, ở đây sắp nóng rồi, nghe nói váy liền ở Thượng Hải rất đẹp, mua cho chị một cái nhé, chị muốn một cái váy kẻ caro màu xanh lam. Cả giày da nữa, phải là da thật đấy."
Nói rồi lập tức quay về phòng làm việc tìm các đồng chí khác trong ủy ban để mượn phiếu công nghiệp và phiếu vải.
Lúc đi ra, phía sau lại có thêm hai đồng chí nữ, cả hai cũng muốn mua váy. Cũng đành chịu, phòng làm việc có một người thích làm đẹp cũng ảnh hưởng rất lớn đến những đồng chí khác.
Hứa Nam Nam không nói hai lời, cầm ngay phiếu vải. Trong lòng nghĩ bụng, tiện thể mình cũng mua mấy đôi giày da để đi. Giày da bây giờ là giày da thật, không như hàng nhái tràn lan sau này. Đâu có cách nào, bây giờ kỹ thuật làm hàng nhái vẫn chưa đạt đến trình độ của tương lai, giá thành làm giả quá cao, còn không bằng bán đồ da thật.
Ừ, tốt nhất là nên thu mua một ít da thật về, chưa cần nói đến việc bán lấy tiền, sau này cô cũng sẽ có lúc dùng đến.
Rời ủy ban, cô đến nhà ăn. Nơi đây cũng coi như là nhà mẹ đẻ của cô, phải quan tâm đến họ.
Nghe nói Hứa Nam Nam phải đi công tác, bác Đỗ đầu bếp lại đi lấy phiếu lương thực toàn quốc đến. Có bao nhiêu đổi bấy nhiêu.
Hứa Nam Nam cũng không thiếu chút phiếu lương thực này, số phiếu lần trước cô đổi vẫn chưa dùng hết.