Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 305
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 305 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng đây là tấm lòng của bếp trưởng Đỗ, có qua có lại thì các mối quan hệ mới bền chặt.
Một bên đổi phiếu lương thực, chị Tiêu bên kia cũng lấy ra danh sách thống kê những thứ nhà ăn cần. Biết Hứa Nam Nam lần này đi xa, chị Tiêu cũng không để cô ghi vào danh sách những thứ cồng kềnh. Nếu không thì một cô gái nhỏ bé đi xa mà phải mang vác nhiều đồ về sẽ vô cùng khó khăn.
Đưa tờ danh sách cho Hứa Nam Nam, chị Tiêu lại kéo cô lại gần thì thầm vào tai: "Tương Lệ Lệ và người yêu của cô ta đang ồn ào đòi chia tay rồi."
Hứa Nam Nam nghe xong, khó hiểu hỏi: "Không phải vẫn tốt sao? Thời đại này, những cặp đôi yêu nhau thường sẽ đi đến cuối cùng. Việc ầm ĩ đòi chia tay đã ít lại càng hiếm."
"Nghe nói là cô em chồng gây chuyện, cô ta cứ bắt cô em chồng phải ra ngoài làm việc, cô em chồng đó không vui, còn mẹ chồng thì đương nhiên là che chở con gái rồi. Đấy, hôm nay lại đến nhà người ta gây sự, e là sắp đổ bể rồi."
Chị Tiêu thở dài cảm thán: "Gả cho người ta rồi, nào có chuyện không nhường nhịn em chồng chứ? Đâu ra đạo lý con dâu vào cửa, lại để con gái người ta ra khỏi cửa. Có nhà nào mà không ba đời cùng phòng? Mới kết hôn mà có được cái giường riêng đã là không tồi rồi. Có những nhà, ngay cả cái giường cũng không kê được. Có những người khi làm chuyện ấy còn phải mượn giường của anh em kia."
Hứa Nam Nam không mấy hứng thú với chuyện của Tương Lệ Lệ, nhưng nghe tình hình chị Tiêu nói, cô không khỏi cảm thấy rùng mình. Nếu như cô không có Taobao, có lẽ cũng phải sống cuộc sống như vậy. Người dân thời này sống còn khổ hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.
Về đến nhà, bà Vu đang ở trong sân ngắm nghía cái rèm cửa sổ.
Bởi vì đã tiết lộ ý định sẽ chuyển nhà, nên buổi sáng hai ông bà đã chuyển tới đây. Cũng không cần Hứa Nam Nam bận tâm, có rất nhiều người giúp đỡ họ. Vừa đến nơi, bà cụ đã cảm thấy phải dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ một lượt. Bà ấy còn chưa thấy hài lòng với chiếc rèm cửa kẻ ô do Hứa Nam Nam mua, phải thêu thêm hai đóa hoa lên trên đó, nói là để trông tinh xảo hơn.
Vu Đông Lai để mặc cho bà ấy thỏa sức làm. Mấy năm trước bà cụ vô cùng cực đoan, chẳng có chút hy vọng gì, đừng nói là thêu hoa, có là vá tất rách cho ông ấy thì bà ấy cũng ngại phiền. Bây giờ có tâm trạng làm những thứ này thì chung quy cũng tốt hơn so với việc cả ngày suy nghĩ lung tung.
"Nam Nam đã về rồi à." Bà Vu thấy cháu gái lớn về sớm như vậy, vừa vui mừng vừa ngạc nhiên.
Vu Đông Lai đang ở trong sân tưới nước cho đám hoa cỏ mà mình trồng, nghe thấy Hứa Nam Nam về rồi cũng quay lại nói: "Hôm nay sao về sớm vậy?"
Hứa Nam Nam cười kéo bà Vu ngồi xuống: "Cháu về thu dọn đồ đạc, phải đi công tác ạ. Lát nữa sẽ ngồi tàu đi đến huyện, đi tàu hỏa vào ban đêm ạ."
"Lại phải đi xa à." Bà Vu nhíu mày lại.
"Trong mỏ có đồ cần mua, chúng cháu làm việc này mà, phải giải quyết cho tốt chuyện này." Hứa Nam Nam cười nói, không hề nói là mình chủ động xin đi, nếu không thì bà cụ lại phải lau nước mắt mất.
Nghe được là nhiệm vụ trong mỏ, bà Vu không nói gì, đứng dậy định đi thu dọn đồ đạc cho cô.
"Bà nội, bà nội cứ ngồi đi ạ, cháu tự thu dọn, chỉ vài bộ quần áo để thay chứ mấy."
Dứt lời thì tự mình đứng dậy đi thu dọn đồ đạc.
Mặc dù không để cho bà cụ giúp cô thu dọn, nhưng đến lúc cô sắp xếp xong chuẩn bị ra cửa thì bà cụ đã luộc xong bảy tám quả trứng gà, bảo cô cho vào trong túi, mang đi đường đói thì ăn.
Người ta nói con đi ngàn dặm mẹ lo âu, làm bà cũng vậy.
Hứa Nam Nam bỏ trứng luộc vào túi, trong lòng còn ấm áp hơn cả được ngâm mình trong nước nóng. Hai ông bà tranh thủ bây giờ còn khỏe, nên thường xuyên ra ngoài chạy bộ.