Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Hòa nhập Thượng Hải và chuyến đi tìm phế liệu
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 307 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một cô gái trẻ nào đó uốn tóc, trông đẹp đấy, nhưng sau lưng thì bị người ta bàn tán đến mức không dám ngẩng mặt lên.
Giờ đây, nhìn chiếc quần ống đứng màu xanh lam và áo khoác quân đội mình đang mặc, ở Giang Nam thì coi như tươm tất, nhưng ở đây lại có vẻ hơi quê mùa.
Thôi thì nhập gia tùy tục vẫn hơn.
Hứa Nam Nam dao động.
Không thể để mọi người đều đẹp mà chỉ riêng mình xấu được, trông chướng mắt lắm. Chúng ta phải theo kịp trào lưu.
Sau khi tự an ủi bản thân, Hứa Nam Nam vội vã tìm một nhà nghỉ để thuê phòng đơn.
Sau đó, cô tìm trên Taobao một chiếc áo dệt kim màu xanh lam, một chiếc váy dài màu trắng, còn tóc thì... vẫn cứ tết như cũ.
Thay đồ xong, Hứa Nam Nam lại mua một chiếc gương soi toàn thân, ra sức ngắm nghía.
Cảm thấy từ trên xuống dưới không có chỗ nào không ổn, cô vứt chiếc gương vào Taobao, xách túi đi ra ngoài. Vừa ra đến cửa, cô chợt nhớ ra điều gì đó, liền quay người vào đóng cửa lại, tìm một hồi trên Taobao, cuối cùng cũng tìm thấy một món đồ trang bị quan trọng: huy hiệu Chủ tịch Mao.
Cô liếc nhìn ngực mình một cái, trông cũng ra dáng phết.
Mình chắc chắn là một trong mười đại diện thanh niên yêu Đảng yêu nước.
Lúc này vừa mới đến trưa, cô xoa xoa cái bụng đói của mình, không vội đi tìm đồ cổ mà tìm người hỏi thăm về nhà hàng gần đó, rồi đi thẳng đến nhà hàng quốc doanh tốt nhất gần đấy.
Nhà hàng này không giống với nhà hàng quốc doanh ở thị trấn. Trong đại sảnh xếp bàn tròn, trên bàn có thực đơn, ngoại trừ việc phải đến quầy gọi món, thì nó khá giống với mô hình nhà hàng trong tương lai.
Mì dầu hành xào tôm nõn, bánh bao nhỏ Nam Tường, vằn thắn thịt tôm cá băm, súp tiết gà vịt...
Chỉ cần nhìn tên các món ăn thôi cũng khiến cô ứa nước miếng. Ở thị trấn, món ngon nhất là thịt kho tàu... Thành phố lớn tầm quốc tế quả nhiên danh bất hư truyền, dù ở thời đại nào thì vẫn luôn đi đầu. Ngay cả thực phẩm cung cấp cũng rất phong phú.
Ừ, vẫn nên ở đây thêm vài ngày nữa, hôm nay ăn bánh bao nhỏ, ngày mai ăn mì trộn...
Tiêu hết hai tờ phiếu toàn quốc, cuối cùng cô cũng bước ra ngoài với chiếc bụng no căng.
Chuyến này đi đúng là không uổng công.
Hứa Nam Nam xoa bụng cảm thán.
Đi được một đoạn đường, cảm thấy bụng mình không còn căng lắm nữa, Hứa Nam Nam mới lấy đơn mua hàng ra. Cô đi đến một số cửa hàng bách hóa gần đó để hỏi về linh kiện. Đúng như dự đoán, không có.
Hứa Nam Nam không vội, những món đồ này trên Taobao cũng có thể tìm thấy, nhưng có một vài linh kiện đặc biệt kèm theo thì dường như không tìm được. Tuy nhiên, nếu có thể mang về một phần thì hẳn cũng có thể báo cáo kết quả công tác rồi.
Cô nhìn đồng hồ, đã hơn bốn giờ chiều.
Cô gọi một chiếc xe, chạy thẳng đến trạm thu hồi đồ phế thải.
So với lần trước cô đi công tác ở các tỉnh thành lân cận, trạm thu hồi đồ phế thải ở Thượng Hải có nhiều thứ hơn. Nếu không nói rõ, cô không thể tin được đây là trạm thu hồi đồ phế thải.
Những thứ như túi ni lông, chai nhựa, vật liệu công nghiệp, không hề thấy ở đây. Lúc này, chế phẩm công nghiệp đều là vật liệu quý hiếm, đều là đồ tái chế để tái sử dụng, cái nào hỏng đến độ không dùng được nữa thì mới xem xét để thu hồi.
Một nữ đồng chí trung niên mặc bộ đồ liền lao động màu xanh đứng ở cửa.
Hứa Nam Nam bước đến, bốc một nắm hạt dưa cho cô ấy: "Chị ơi, tôi muốn tìm ít sách cho em trai, em gái học, có được không ạ?"
Vừa nghe nói mua sách cũ, người phụ nữ mặc đồ xanh không mảy may nghi ngờ. Bấy giờ, nhiều người không đủ tiền mua sách giáo khoa mới sẽ đến đây để mua sách cũ. Cô ấy mỉm cười gật đầu: "Vào đi, tự tìm nhé, đừng làm lộn xộn các hàng là được." Sau đó thì nhét hạt dưa vào trong túi quần.
Hứa Nam Nam đi đến chỗ đống sách, vừa chọn tài liệu học tập cho Hứa Tiểu Mãn, vừa quan sát những thứ khác.