308. Nam Mộc giá ba hào

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 308 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Sao lại không dùng được nữa? Đây là chất liệu tốt mà, còn có thể làm ra thứ khác. Ban đầu nó là gỗ tốt để làm thành cái giường đấy, tốn không ít tiền đâu...”
“Mảnh này của cô, chúng tôi giữ lại thì để làm gì? Thậm chí còn không đủ làm một cái ghế đẩu, có gửi đi cũng không tiện ghi sổ.”
Đang lựa đồ thì Hứa Nam Nam thấy cô gái mặc đồ xanh đang cãi nhau với ai đó ở ngoài cửa.
Những đồng chí ở bên trong cũng không hề tỏ vẻ quan tâm, hiển nhiên mọi người đã quá quen với cảnh này.
Hứa Nam Nam quay đầu nhìn, là một bà cô mặc bộ đồ Lenin cũ, đang gánh một thanh gỗ dài, cãi nhau với cô gái mặc đồ xanh.
“Tôi nói dì Kiều này, không phải cháu không giúp dì, nhưng những thứ này thực sự không thu hồi được nữa. Chi bằng dì mang đồ đồng ở nhà đến bán thì cháu còn có thể thu mua giúp dì.”
Dì Kiều trong bộ đồ Lenin cũ đã sờn bạc màu, cau mày để lộ những nếp nhăn: “Trong nhà làm gì có mấy thứ đó, nếu không tôi đã mang ra lâu rồi.”
“Ôi chao, dì đừng có lừa người khác! Ban đầu lúc thu hồi nhà, dì còn có thể tháo cả gỗ giường ra, những thứ khác dì không lấy sao?”
Sẽ không có ai thật sự giao hết đồ đạc trong nhà ra cả, mọi người đều nhắm một mắt mở một mắt cho qua. Xét cho cùng, người ta lúc trước cũng không làm chuyện gì xấu, cũng không nhất thiết phải cạn tàu ráo máng.
“Thứ này bán thế nào ạ?” Hứa Nam Nam bước đến, đưa mắt nhìn vào đống vật liệu.
Nếu không phải cô nhìn nhầm thì chỗ gỗ này chắc hẳn là Nam Mộc.
Trước đây, Hứa Nam Nam không có cơ hội tiếp xúc với bất kỳ loại gỗ quý nào, mấy thứ này toàn là đồ chơi của người giàu. Tuy nhiên, lúc đó cô vì muốn trau dồi thêm chút nét thanh lịch cho bản thân, nên đã học đàn tranh, bắt đầu từ cây đàn tranh Nam Mộc.
Chất liệu Nam Mộc không tốt lắm, nhưng giá lại rất cao. Khoảng thời gian đó, để không bị lỗ, cô đã tra cứu rất nhiều tài liệu về Nam Mộc.
Mặc dù chỗ vật liệu trước mắt trông xám xịt, nhưng vừa nhìn đã cảm thấy quen mắt. Khi lại gần nhìn kỹ, ôi chao... dường như thấp thoáng có sợi chỉ vàng.
Dì Kiều nhìn cô: “Cô muốn cái này à?”
Cô gái mặc đồ xanh nói: “Cô mua mấy thứ này về làm gì, làm củi cũng không ai thèm.”
“Vật liệu tốt đấy chứ!” Dì Kiều không phục.
“Vật liệu tốt thì cũng không làm cơm ăn được. Phải to thêm chút nữa thì nhà nước còn có thể làm ra thứ khác. Một miếng này của dì, tôi còn không làm được một cái ghế đẩu nhỏ nữa là.”
“Ý kiến này không tồi.” Hứa Nam Nam gật đầu: “Ông nội tôi quả thực có nói muốn tìm một số vật liệu để làm ghế đẩu, độ to nhỏ của cái này vừa đủ.”
Cũng không phải là nói dối, cô thực sự đã nghe thấy ông nội nói như vậy mà. Ừm, lấy về làm thành chiếc ghế đẩu nhỏ, chiếc ghế đẩu nhỏ làm từ Nam Mộc Kim Tơ thì trị giá bao nhiêu nhỉ?
“Dì ơi, chỗ này bao nhiêu tiền, cháu mua ạ.”
Mặt dì Kiều đột nhiên nở một nụ cười: “Năm hào, bán cho cô luôn.”
“Năm hào? Có thể cắt được vài cân thịt đấy. Một chiếc ghế đẩu nhỏ làm gì có mức giá này.”
“Vật liệu này của tôi là đồ tốt mà.”
Dì Kiều nói một cách tự tin, rất kiên định về điều này.
Hứa Nam Nam cảm thấy năm hào không đắt, nhưng nếu cô không mặc cả thì mọi người sẽ nghĩ cô là đồ ngốc.
“Hay là ba hào?”
“Được!” Dì Kiều đồng ý không chút suy nghĩ.
Hứa Nam Nam: “...”
Đưa tiền xong, số vật liệu này đã thuộc về Hứa Nam Nam. Đây xem như là “bảo bối” duy nhất mà cô biết, dù không thể định giá chính xác nó đáng giá bao nhiêu.
Để Nam Mộc sang một bên, Hứa Nam Nam chọn ra một đống sách, thêm một đống “đồng nát sắt vụn” rồi chạy đến chỗ cân.
Cô gái mặc đồ xanh lam ngây người, không hiểu cô gái này mua mấy phế phẩm này làm gì.
Hứa Nam Nam cười ngượng ngùng: “Người lớn trong nhà thích đồ đồng, về xem có thể nấu chảy làm chậu đồng, gáo nước hay thứ gì đó không, thứ này dùng bền.”