Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 312
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 312 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô nhân viên bán hàng tô son vừa cắn hạt dưa vừa nói: "Đồng chí nhỏ này, thật sự hết hàng rồi. Nếu tôi có thì chắc chắn đã đưa cho cô rồi. Chẳng phải vừa nãy có bao nhiêu người cũng không mua được đó sao?"
"Vậy à..." Hứa Nam Nam chớp chớp mắt, nhìn thỏi son của cô ta: "Đồng chí, màu son của cô không tệ chút nào. Son này chắc không dễ mua nhỉ, trong cửa hàng bách hóa cũng không thấy."
"Đúng vậy, son này không dễ mua đâu, cần phải có ngoại tệ." Cô ta đắc ý nói. Thời buổi này, ai mà mua được đồ bằng ngoại tệ thì quả là một chuyện đáng tự hào.
Hứa Nam Nam cười: "Thực ra bạn của tôi cũng cho tôi mấy thỏi."
Vừa nói, cô vừa cúi đầu lục trong túi xách, nhân cơ hội lấy ra mấy thỏi son. Cô xé giấy bọc, lấy son ra ngoài.
"Cô nhìn đi, màu gì cũng có." Mấy thỏi son vỏ nhựa đen được đặt lên quầy.
Con gái thích nhất điều gì, ngoài quần áo ra, thì chắc chắn là đồ trang điểm. Thấy Hứa Nam Nam lấy ra những thỏi son với màu sắc tươi tắn, hai người bán hàng đều trố mắt nhìn.
Mua một thỏi đã khó, đằng này lại có tới mấy thỏi.
Lại còn đủ màu sắc nữa chứ.
"Đồng chí, cô mua chúng ở đâu vậy?" Cô nhân viên bán hàng tô son đi đến, cầm lấy một thỏi màu hồng đào: "Màu son này tôi còn chưa thấy bao giờ."
Cô nhân viên bán hàng tóc uốn bên cạnh cũng nói: "Trong cửa hàng bách hóa này cũng chưa từng thấy thỏi son như vậy." Cửa hàng bách hóa cũng có quầy hàng ngoại tệ, nhưng đồ bên trong không những đắt đỏ mà còn rất khan hiếm.
"Chẳng phải có những doanh nghiệp ở đơn vị phải giao lưu với nước ngoài đó sao, nên mới nhờ họ mang từ bên ngoài về. Cũng không nhiều, chỉ có mấy thỏi thôi."
Hai người nghe vậy thì nhìn nhau.
Cô nhân viên bán hàng tóc uốn nói: "Ừm, đồng chí à, hay là cô nhượng lại cho chúng tôi mấy thỏi đi? Chúng tôi không có ngoại tệ, trả bằng phiếu công nghiệp được không?"
"Không có ngoại tệ..." Hứa Nam Nam có chút khó xử: "Tôi cũng không cần ngoại tệ, chỉ là tôi đang nghĩ, chẳng phải chỗ các cô hết váy liền rồi sao? Tôi đang rất muốn có váy liền."
Ý tứ đã rõ ràng.
Tôi muốn váy liền.
Cô nhân viên bán hàng tô son thở dài, cô ta hiểu rồi, cô gái này cố ý làm như vậy. Người ta từ đầu đã biết mấy mánh khóe này của bọn họ: "Được thôi, coi như tôi chịu thua rồi." Cô ta nói với cô nhân viên bán hàng tóc uốn bên cạnh: "Trong kho của chúng ta còn mấy bộ đúng không? Lấy ra cho vị đồng chí này xem đi."
Dù sao giữ lại cũng là để dành cho người quen, lần sau giữ lại cũng được. Chứ son này chưa chắc đã có thể gặp lại lần nữa. Chủ yếu là ngoại tệ không dễ kiếm, mà dù có thì cũng không dễ mua được những thứ như thế này.
Đối mặt với cái đẹp, tình hữu nghị dường như trở nên mong manh hơn.
Vậy là, hai cây son (có giá trị) mấy chục đồng đã đổi được bốn bộ váy liền, mà còn không cần phiếu công nghiệp.
Thật đáng giá.
Mua được váy liền, cô nhanh chóng đi mua giày da. Phải là da xịn, giày mũi tròn, kiểu dáng đơn giản. Mua cho Chu Phương một đôi, Hứa Nam Nam cầm trên tay ngắm nghía nửa ngày. Cuối cùng, cô không mua cho mình mà chỉ chọn một đôi giày thể thao màu trắng, phối với váy liền cũng rất đẹp, lại còn đế thấp nữa.
Đi dạo nửa ngày, Hứa Nam Nam thấy tâm trạng rất tốt, cô xách đồ chuẩn bị về nhà.
Ra khỏi cửa hàng bách hóa không lâu, Hứa Nam Nam cảm thấy có người đang đi theo sau mình.
Trực giác là một thứ khó nói rõ, nhưng Hứa Nam Nam vẫn luôn tin vào nó. Cô thầm cảm thán an ninh trật tự ở Thượng Hải thật tệ, cô đến đây lâu như vậy rồi mà đây vẫn là lần đầu tiên bị người ta nhắm đến.
Cô cúi đầu lục trong túi xách, lấy ra một lọ thuốc xịt chống người xấu.
Đang đứng bên đường gọi xe, cô cảm thấy người phía sau càng lúc càng tiến gần. Toàn thân Hứa Nam Nam nổi hết da gà, nhưng vẻ mặt cô lại rất điềm tĩnh. Nơi đông người như vậy, chắc hẳn tên đó sẽ không dám ra tay.
"Chào, đồng chí."
Một thanh niên từ phía sau bước tới.