Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Màn Đổi Chác Bất Đắc Dĩ
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 313 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người đó mặc trang phục trẻ trung, tóc vuốt ngược, lông mày rậm, mắt hai mí, môi nhỏ đỏ. Đúng là một chàng trai trắng trẻo, thư sinh… đẹp trai.
Hứa Nam Nam liếc nhìn một cái rồi ngoảnh mặt đi. Cô không có hứng thú với kiểu mặt trắng trẻo thư sinh này.
Chàng thanh niên vô thức sờ lên mái tóc vuốt ngược của mình, dường như bắt đầu nghi ngờ sức hấp dẫn của chính mình. Cậu ta đưa tay lên, để lộ chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay. Hứa Nam Nam nhìn lướt qua, cũng tiện tay xem giờ.
Đúng là gặp người thông minh có khác. Anh chàng tóc vuốt ngược lại gãi đầu, cười rất hiền hòa: "Thực ra là thế này, tôi vừa rồi có đi mua váy liền, nhân viên nói cô đã mua hết cả rồi. Cô xem, tôi đường xa đến đây cũng không thể tay không trở về, nếu không làm sao có thể giải thích được với nữ đồng chí ở nhà được đúng không? Không biết cô có thể để lại cho tôi một bộ được không?"
Hứa Nam Nam nhướng mày, mơ à? Tôi tốn bao công sức mới đổi được về. Cho cậu thì tôi lấy gì mà mặc. Chu Phương một bộ, hai cô gái ở ủy ban hai bộ, bản thân cô cũng phải có một bộ chứ...
"Nếu như không để lại váy được thì son môi cũng được. Tôi không chê đâu." Anh chàng tóc vuốt ngược tỏ vẻ miễn cưỡng, cứ như thể việc đổi váy lấy son môi là một sự nhượng bộ lớn vậy.
Lần đầu tiên Hứa Nam Nam gặp người mặt dày đến thế. Ai mà chịu đổi son cho cậu ta chứ. Cô luôn tránh xa những kiểu bắt chuyện như thế này từ một chàng trai trẻ.
"Hết rồi." Hứa Nam Nam siết chặt chiếc túi đang xách, rồi bước nhanh về phía trước vài bước. Taxi ở đây sao mà ít thế nhỉ, cô vẫy tay mãi mà chẳng chiếc nào dừng. Suốt ngày chở người nước ngoài làm gì chứ, chúng ta mới là đồng bào tương thân tương ái của nhau mà.
Cuối cùng, một chiếc taxi cũng chạy tới. Hứa Nam Nam vừa định bước lên thì anh chàng tóc vuốt ngược đã nhanh chân hơn một bước, nhét vào tay tài xế một tờ ngoại tệ: "Bác tài, anh cứ đi trước đi, cô ấy đang giận dỗi với tôi."
Hứa Nam Nam trừng mắt nhìn, vội xua tay: "Bác tài, tôi không quen cậu ta."
Bác tài nhìn hai người, đúng là một đôi trai tài gái sắc mà: "Yêu đương cho tử tế, đừng giận dỗi nhau nữa." Vừa nói vừa đạp ga phóng xe đi mất.
Hứa Nam Nam đỏ bừng mặt vì tức giận. Đừng ngây thơ như vậy được không, người ta nói gì cũng tin là thật à?
"Đồng chí ơi, đừng giận, đừng giận, bớt giận đi mà." Anh chàng tóc vuốt ngược cười nói: "Tôi có nói sai gì đâu, chẳng phải cô đang giận dỗi với tôi sao? Hay là cô đổi son với tôi đi, tôi sẽ đi ngay. Tuyệt đối không làm phiền cô nữa."
Hứa Nam Nam cảm thấy hôm nay ra ngoài không xem ngày tốt nên mới gặp phải người thế này. Hứa Nam Nam không muốn gây chuyện ở bên ngoài, cô đành lấy ra một thỏi son. Dù sao cũng chẳng đáng là bao, tội gì.
"Không được, màu đỏ đậm chút đi, tôi tặng bà ngoại tôi." Anh chàng tóc vuốt ngược không vui nói. Cậu ta đã hỏi kỹ rồi, mọi người nói cô gái này có son màu đỏ đậm.
Được lắm, đây đúng là đứa cháu hiếu thảo đây. Hứa Nam Nam kìm nén cơn giận, từ trong túi lấy ra một thỏi son đỏ đậm.
Anh chàng tóc vuốt ngược cầm lấy hai thỏi son ngắm nghía, rồi mặt dày bỏ cả vào túi: "Được, tôi lấy hết, một thỏi tặng bà, một thỏi tặng em gái." Nói xong liền lấy tiền ra.
Số tiền cũng không ít, một xấp dày cộp, có phiếu công nghiệp, tiền mặt, và cả ngoại tệ.
Cậu ta cũng không hề lợi dụng cơ hội, lấy ra hai tờ phiếu ngoại tệ trị giá mười đồng. Hứa Nam Nam nhận lấy ngay lập tức, cau mày miễn cưỡng rời đi. Vừa quay người đi, trên mặt cô lập tức nở nụ cười rạng rỡ, hời rồi!
Cô vừa đi, vài thanh niên mặc quân phục màu xanh lục chạy tới, vây quanh anh chàng tóc vuốt ngược. Một cậu thanh niên đầu đinh nói: "Anh Tùng, anh thật sự lấy được rồi. Em đã nói rồi mà, dù là cô gái nào đi chăng nữa, gặp phải anh Tùng thì chắc chắn cũng phải đầu hàng thôi." Vừa rồi bọn họ đã nhìn thấy, hai cô gái cầm bốn bộ quần áo, nhưng cuối cùng anh ấy vẫn đổi được hai thỏi son.