Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chuyện Tình Chớm Nở
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 317 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Sau này các tiền bối chúng ta phải chỉ bảo cô ấy nhiều hơn, phải để bộ phận vật tư của chúng ta có người kế nghiệp."
Đối với một trưởng ban lão luyện sắp về hưu như ông ấy, thì không có gì khiến ông vui vẻ và yên tâm hơn việc phòng ban do mình dẫn dắt ngày càng phát triển tốt đẹp.
Chị Liễu và Tiểu Trương cùng các đồng nghiệp khác dĩ nhiên là liên tục gật đầu đồng tình.
Lý Vĩ Minh cũng vui vẻ đồng ý, ánh mắt nhìn Hứa Nam Nam cứ như thể nhìn mẹ ruột của mình vậy, khiến Hứa Nam Nam rợn cả người.
Sau khi bàn giao xong nhiệm vụ, Hứa Nam Nam lại đến ủy ban mỏ, gọi Chu Phương và hai cô đồng nghiệp kia ra rồi đưa những món đồ cô mang về cho họ.
Nhìn thấy chiếc váy liền thân màu sắc xinh đẹp, ba người hứng khởi cầm lấy ướm thử lên người, hận không thể mặc ngay lập tức. Nhưng tiếc là chưa tiện, ít nhất phải đợi đến khi trời nóng mới có thể mặc được, hơn nữa bên ngoài còn phải khoác áo khoác lao động.
Hai cô đồng nghiệp cảm ơn rồi đi vào trước để khoe quần áo mới của mình. Chu Phương thì ngượng ngùng nói với Hứa Nam Nam: "À, em nhìn thấy Lý Vĩ Minh ở chỗ văn phòng bọn em rồi chứ?"
"Hả?" Cô vẫn còn đang suy nghĩ về ánh mắt vừa nãy của Lý Vĩ Minh rốt cuộc là có ý gì.
Chu Phương đỏ mặt cười: "Ừm hừm, chẳng phải bọn chị đang yêu đương với nhau sao? Sau này em có chuyện gì thì cứ để anh ấy giúp em làm, nếu anh ấy không giúp thì em cứ tìm chị, chị sẽ chỉnh đốn anh ấy."
Nhìn cái vẻ tự tin, cái vẻ ngang ngược này xem.
Hứa Nam Nam hoang mang: "Em mới ra ngoài mấy ngày, hai người đã... không biết trước kia ai là người nói không cần đấy nhỉ."
Nhắc đến chuyện cũ làm Chu Phương có chút xấu hổ, chị ấy giậm chân: "Còn không phải thấy anh ấy đáng thương quá sao, mấy lần gặp ở nhà ăn, anh ấy cứ như thể chị nợ tổ tiên mười tám đời của anh ấy vậy." Tuy lời nói oán trách nhưng ngữ điệu lại tràn đầy vẻ đắc ý không thể che giấu.
Tai Hứa Nam Nam vừa nghe là đã nhận ra sự vừa ý của Chu Phương trong đó rồi, cũng không trêu chọc chị ấy về chuyện cũ nữa: "Em biết rồi, là người ta quá đáng thương nên chị thông cảm cho người ta phải không. Nhưng cán sự Lý cũng là người không tồi, là người hiền lành ở văn phòng bọn họ, quan hệ với mọi người rất tốt, chị đừng bắt nạt anh ấy đấy."
"Xem em nói kìa, em giúp ai, thân thiết với ai hơn đấy hả." Chu Phương đỏ mặt, làm ra vẻ tức giận muốn đánh cô.
Hứa Nam Nam lui về phía sau vài bước, cười tít mắt xách đồ rời đi: "Được rồi, em không trêu chọc chị nữa, chị làm việc đi, em đến nhà ăn đưa đồ cho mọi người đây."
"Trưa nay em còn ở đây không? Cùng ăn cơm đi." Chu Phương hỏi.
"Không, em về nhà nghỉ ngơi. Vả lại cho dù có ở đây cũng không được, không làm bóng đèn của chị đâu."
Chu Phương cau mày bực bội: "Bóng đèn là sao? Đèn điện à? Đèn điện thì liên quan gì đến việc cùng ăn cơm?"
Hứa Nam Nam chỉ biết im lặng.
Khoảng cách thế hệ, đây chính là khoảng cách thế hệ!
Hứa Nam Nam đi đến nhà ăn để bàn giao những đồ cô mua được, lần này cô gặp được Tương Lệ Lệ. Cô ta còn cắn răng đứng một bên, mặt lộ vẻ hung ác, trông như đang nhìn kẻ thù.
Những người trong nhà ăn làm như không hề nhìn thấy, vây quanh trò chuyện với Hứa Nam Nam.
Lần này, chị Liễu cũng không kéo Hứa Nam Nam lại tám chuyện nữa, chỉ nháy mắt ra hiệu, mọi người đều hiểu ý.
Giải quyết xong xuôi mọi việc thì Hứa Nam Nam mới trở về nhà.
Lần đi công tác này, cô mang quà về cho hai cụ ở nhà mỗi người một cặp kính lão.
Ông Vu tuy sức khỏe không tốt, nhưng lớn tuổi, mắt cũng đã có phần mờ đi rồi. Nhưng vẫn tốt hơn bà Vu đôi chút, còn bà Vu thì khỏi phải nói, trước kia lúc bà thêu thùa còn lẩm bẩm rằng già rồi châm kim cứ lỗi mãi.