Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 343
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 343 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu Trương nói: "Thế liệu lần này em không bỏ phiếu cho cô ta, cô ta sẽ không còn đâm sau lưng em nữa chứ?"
"Ai mà biết được ạ, dù sao em cũng sẽ không bỏ phiếu cho cô ta đâu. Em đã tìm được người em muốn bầu rồi." Vẻ mặt Hứa Nam Nam tỏ ra không bận tâm.
"Em đã nghĩ xong muốn bầu cho ai rồi à?"
"Nghe chú Vệ nói nhà ông Lưu ở hầm mỏ rất khó khăn, em định đến đó xem thử có nên bầu cho ông ấy không ạ."
"Chị cũng định bầu cho ông ấy đấy. Nợ ân tình thật sự là không gánh nổi, vẫn nên bầu cho những người thật sự cần thì hơn." Chị Liễu cũng thấy ưu sầu trong lòng.
Hai người đang nói chuyện thì cửa văn phòng vang lên tiếng gõ. Vừa nhìn, là Ngô Tinh đến.
"Lại đến rồi." Chị Liễu lẩm bẩm một tiếng đầy mất kiên nhẫn. Chị ấy thật sự không thể ưa nổi loại con gái bề ngoài thành thật, bên trong thì lòng dạ đen tối như này.
Hứa Nam Nam bình tĩnh nhìn Ngô Tinh.
Ngô Tinh nhìn thấy cô, lại giống như nhìn thấy quỷ. Sợ đến mức lùi lại một bước: "Nam, Nam Nam, sao cậu lại đến đây?"
Hứa Nam Nam cười nói: "Hôm nay cũng đâu phải ngày nghỉ, tại sao tôi lại không thể đến đây? Câu hỏi này của cô thật kỳ lạ."
"Không phải, hôm qua…"
Hứa Nam Nam nhíu mày: "Hôm qua cái gì?"
"Hôm qua… Nam Nam, chúng ta ra ngoài nói chuyện được không?" Ánh mắt Ngô Tinh nhìn chằm chằm vào cô.
"Thật sự phiền chết đi mất." Hứa Nam Nam oán giận đứng dậy, rồi đi ra ngoài.
Ra đến bên ngoài, Ngô Tinh nhìn Hứa Nam Nam, đánh giá cô từ trên xuống dưới, tựa như muốn nhìn ra một lỗ thủng trên người cô.
Hứa Nam Nam đứng đó chịu cô ta nhìn, chờ cô ta nhìn xong vài lượt, mới hỏi: "Cô làm gì vậy, gọi tôi ra đây cũng không nói lời nào, cứ nhìn tới nhìn lui như vậy. Tôi còn phải đi làm việc."
"Không thể nào, ngày hôm qua rõ ràng là cậu bị…" Ngô Tinh nhìn Hứa Nam Nam dường như hoàn toàn không có vấn đề gì trước mắt, mắt hơi đỏ lên, theo bản năng đưa tay muốn kéo quần áo Hứa Nam Nam như thể muốn kiểm tra trên người cô có gì đó không.
Hứa Nam Nam lùi ra phía sau một bước: "Cô làm cái gì vậy?"
"Rõ ràng tớ thấy cậu bị người ta…" Ngô Tinh nói được một nửa, có chút không dám tin. Ngày hôm qua cô ta rõ ràng nhìn thấy Hứa Nam Nam bị một người đàn ông kéo vào trong rừng cây nhỏ, người đàn ông kia cao như vậy, Hứa Nam Nam nhất định không thể trốn thoát được.
Lúc đó cô ta suýt nữa là định trở về gọi người, nhưng đi đến cổng hầm mỏ, nhìn những người đứng canh gác kia, cô ta lại không muốn nói nữa. Hứa Nam Nam luôn may mắn như vậy, ngay cả ông trời cũng nhìn không được nữa nên lúc này mới trừng phạt cô. Nếu như mình xen vào việc của người khác, có khi nào sẽ bị chịu sự trừng phạt của ông trời không.
Thôi bỏ đi, mặc kệ vậy. Dù sao Hứa Nam Nam cũng có được nhiều thứ như vậy, mất đi một ít thì có làm sao. Dựa vào đâu mà cái gì tốt cũng bị cô có được.
Qua lần này, về sau Hứa Nam Nam sẽ không thể bằng được cô ta nữa.
Cả đêm cô ta không ngủ, chỉ chờ trời sáng để xem tình hình.
Thấy Hứa Nam Nam mãi không đến, cô ta vừa sợ, vừa kích động. Cho rằng chuyện ngày hôm qua thật sự đã thành công rồi.
Không ngờ rằng Hứa Nam Nam lại đến.
Dáng vẻ của cô trông như không hề xảy ra chuyện gì.
Sao có thể như vậy được chứ.
Hứa Nam Nam nhìn sắc mặt cô ta biến đổi vài lần, khóe miệng nhếch lên, cười lạnh. Ngày hôm qua khi cô bị kéo vào rừng cây, có nhìn thấy Ngô Tinh. Khi đó cô cũng không để ý đến ân oán của Ngô Tinh, cho rằng cô ta sẽ cứu mình. Dù sao chuyện lớn như vậy, đổi lại là cô, cho dù người bị kéo vào rừng cây nhỏ là người nhà họ Hứa, cô cũng sẽ giúp một phen. Không mạo hiểm được, thì cũng có thể đi gọi người. Đây là lương tâm cơ bản của con người. Thấy chết không cứu, thì có khác gì súc vật đâu.