Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 344
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 344 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng Ngô Tinh lại khiến cô phải mở rộng tầm mắt. Đúng là có người thấy chết mà không cứu, cô ta bỏ chạy. Không phải là để đi gọi người giúp, mà là thực sự chạy trốn.
Hơn nữa, nhìn phản ứng vừa rồi của cô ta, có lẽ là cô ta còn ước gì mình bị người ta làm gì đó.
Hứa Nam Nam từ trước đến nay chưa từng nghĩ đến việc trả thù người khác. Cô chỉ phản kháng để tự bảo vệ mình khi bị người ta động chạm. Trong thời đại chưa được xem là thái bình này, ai mà không muốn tự bảo vệ bản thân, sống yên ổn qua ngày chứ.
Nhưng hành động lần này của Ngô Tinh quả thực đã khiến cô ghi hận trong lòng.
"Xem đủ chưa? Tôi phải đi rồi." Nói xong, cô xoay người đi vào phòng làm việc.
Ngô Tinh kéo cô lại: "Nam Nam, chuyện bỏ phiếu, cậu có thể đồng ý với tớ không? Nếu cậu đồng ý với tớ, tớ sẽ không nói gì hết."
"Tôi không hiểu cô đang nói cái gì cả." Hứa Nam Nam khó hiểu nhìn cô ta.
Cô hất tay cô ta ra rồi đi vào văn phòng.
Ngô Tinh đứng phía sau, mắt nhìn chằm chằm cô: "Không thể nào, nhất định là đã có chuyện gì đó, cô ta đang giả vờ." Cô ta đã tận mắt chứng kiến, sao có thể sai chứ. Người kia cao như vậy, sức nhất định rất mạnh, nhất định sẽ thành công.
Trong phòng làm việc, chị Liễu thấy vẻ mặt Hứa Nam Nam không vui, liền hỏi: "Lại bị nó quấn lấy về chuyện bỏ phiếu à?"
Hứa Nam Nam bất đắc dĩ nói: "Cũng không biết cô ta nghĩ gì nữa, cứ bắt em phải bỏ phiếu cho được. Em dựa vào cái gì mà phải nghe lời cô ta chứ, cô ta cho rằng mình là ai chứ. Vừa rồi còn nói gì mà em chẳng hiểu gì hết, nói cái gì mà chỉ cần em đồng ý với cô ta, cô ta sẽ không nói gì. Em cũng không biết cô ta đang nói cái gì nữa."
"Chắc là muốn nói xấu em đó."
"Kệ cô ta đi, em cây ngay không sợ chết đứng."
"Nói hay lắm." Tiểu Trương vỗ tay: "Người của bộ phận vật tư chúng ta không phải dễ bắt nạt, sao có thể bị một nữ công nhân học việc bắt nạt chứ. Nếu cô ta thật sự dám hãm hại Nam Nam, tôi sẽ đối đầu với cô ta, xem ai lợi hại hơn."
Hứa Nam Nam cười cảm ơn: "Cảm ơn anh Tiểu Trương." Mọi việc cần sắp xếp đều đã sắp xếp xong cả rồi, không sợ chuyện gì nữa!
Một buổi sáng rất yên bình. Có mấy người tới tìm Hứa Nam Nam để bỏ phiếu, vừa nghe Hứa Nam Nam nói đã có quyết định thì cũng đành trở về. Dù sao họ cũng không có giao tình gì với cô gái nhỏ kia, người ta không bầu cho thì thôi chứ sao.
Sắp đến giữa trưa, trưởng ban Tiêu trở về, trên mặt còn có chút nghiêm nghị.
"Các nữ đồng chí gần đây chú ý một chút, buổi tối về nhà sớm chút. Hai ngày nay có vẻ không được yên bình cho lắm." Trưởng ban Tiêu nói.
Nghe nói vậy, những người khác trong văn phòng đều lấy lại tinh thần, chị Liễu hỏi: "Sao lại không yên bình?"
"Sáng nay có một công nhân phát hiện trong rừng cây nhỏ có một người nằm trên đất, là một thanh niên, hai chân đều bị gãy. Mọi người nói xem có đáng sợ không chứ? Vừa rồi đã có công an đưa đến bệnh viện ở huyện, còn tới tìm chúng ta điều tra, xem trên hầm mỏ có ai biết chuyện này hay không. Tôi vừa mới ở văn phòng của quản lý mỏ nghe được chuyện này."
Từ sau khi thành lập đất nước, tình hình trị an luôn khá tốt, huyện Nam Giang thật sự chưa từng xảy ra chuyện như vậy.
Mấy người nghe xong đều có chút bỡ ngỡ.
Chị Liễu tìm Hứa Nam Nam thì thầm: "Sau này về nhà sớm một chút. Đáng sợ quá."
Hứa Nam Nam tỏ vẻ lo lắng. Cô liên tục gật đầu.
Chuyện như vậy ở Nam Giang đúng là chuyện lớn. Nơi đó cách hầm mỏ cũng không xa, tin tức truyền đến hầm mỏ gây ra chấn động không nhỏ.
Tất cả mọi người đang suy đoán ai đã làm chuyện này, còn thêu dệt ra đủ kiểu thuyết âm mưu. Trong đó, suy đoán được nhiều người tin nhất là, mọi người cảm thấy đây là do đặc vụ làm.